‘Có lẽ ngay từ khi bắt đầu quen biết, số phận đã định họ sẽ dây dưa cùng nhau cho đến chết …’ Đêm sâu yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi ngay cả hơi thở nhẹ cũng nghe thấy rất rõ ràng. Cô gái nằm gọn trên giường, trên người quấn một chiếc chăn bông dày, đôi mi thanh tú nhíu lại, thường xuyên trở mình, rõ ràng cô ngủ rất không yên ổn. Trong cái tĩnh lặng của buổi đêm, lắng nghe kĩ có thể phát hiện giữa răng và môi thỉnh thoảng còn phát ra những lời nói mê, chỉ là âm thanh quá nhỏ quá nhẹ khiến cho người ta không thể nghe rõ đến cuối cùng cô muốn nói điều gì. Ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn đầu giường hắt lên người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng không hề ngủ, dường như cảm nhận được sự khác thường của cô, anh cúi xuống. Xuyên qua ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, đôi mắt sâu thẳm không chớp mắt dừng lại trên người cô gái còn đang mơ ngủ, ngón tay yêu thương v**t v* lên gò má mịn màng của cô, sau đó vỗ nhẹ lưng cô, cử chỉ dịu dàng giống như đang dỗ đứa trẻ ngủ ngon. Cô gái bất an lấy được sự…
Chương 35-4: Phá vỡ lời hứa (4)
Lời Hứa Của Giản TrìTác giả: Mộc Thanh VũTruyện Ngôn Tình‘Có lẽ ngay từ khi bắt đầu quen biết, số phận đã định họ sẽ dây dưa cùng nhau cho đến chết …’ Đêm sâu yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi ngay cả hơi thở nhẹ cũng nghe thấy rất rõ ràng. Cô gái nằm gọn trên giường, trên người quấn một chiếc chăn bông dày, đôi mi thanh tú nhíu lại, thường xuyên trở mình, rõ ràng cô ngủ rất không yên ổn. Trong cái tĩnh lặng của buổi đêm, lắng nghe kĩ có thể phát hiện giữa răng và môi thỉnh thoảng còn phát ra những lời nói mê, chỉ là âm thanh quá nhỏ quá nhẹ khiến cho người ta không thể nghe rõ đến cuối cùng cô muốn nói điều gì. Ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn đầu giường hắt lên người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng không hề ngủ, dường như cảm nhận được sự khác thường của cô, anh cúi xuống. Xuyên qua ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, đôi mắt sâu thẳm không chớp mắt dừng lại trên người cô gái còn đang mơ ngủ, ngón tay yêu thương v**t v* lên gò má mịn màng của cô, sau đó vỗ nhẹ lưng cô, cử chỉ dịu dàng giống như đang dỗ đứa trẻ ngủ ngon. Cô gái bất an lấy được sự… Cho dù giữa mình và Viên Thiển Tích không lấy làm vui vẻ, Giản Nặc cũng không định nói với Cốc Trì, nhưng cô hiểu rõ tính cách anh nếu tận mắt chứng kiến chắc chắn sẽ không nhún nhường làm vừa lòng Viên Thiển Tích, vậy nên, cô hy vọng người phụ nữ này nhanh chóng rời đi, ddieenddanleequyddon cô sẽ xem như không có chuyện gì.Thế mà Viên Thiển Tích không những không cảm kích, vẻ mặt cô ấy u ám lạnh lung mà chất vấn: “Cô lấy tư cách gì đuổi tôi đi? Đừng quên bây giờ cô vẫn chưa phải là nữ chủ nhân nơi này.”“Nếu như vậy, cô ở lại chờ anh ấy đi.” ddieenddanleequyddon Đầu đau đớn dữ dội khiến cô không còn sức lực dây dưa với cô ấy, Giản Nặc cất bước hướng ra cửa, nhưng lại bị Viên Thiển Tích túm chặt cổ tay, nghe tiếng cô ấy cắn răng đầy phẫn nộ: “Giản Nặc, tôi sẽ không thành toàn cho các người, đối với Trì, tôi là tình thế bắt buộc thôi.”Nói xong, cô ấy hung hăng hất tay ra, sức lực mạnh mẽ khiến Giản Nặc suýt ngã nhào, thân thể đang cùng cô lôi kéo trong nháy mắt, Viên Thiển Tích đứng yên một chỗ rồi bước vào. Giản Nặc không hiểu, nhìn theo ánh mắt cô ấy về phòng ngủ đang mở cửa, bình cát thạch anh tượng trưng cho lời hứa vĩnh hằng lẳng lặng nằm trên tủ đầu giường.Trong đầu nháy mắt thoáng qua điều gì đó, Giản Nặc đang muốn đi vào phòng ngủ, không ngờ Viên Thiển Tích lại nhanh chóng bước vào. Nhìn thấy cô ấy nhanh tay cướp mất bình cát, con ngươi trong trẻo hiện vẻ kinh ngạc, Giản Nặc hỏi cô ấy: “Cô muốn làm gì? Trả bình cát ấy lại cho tôi.” Giọng nói khẽ run rẩy, dự cảm bất thường dâng lên đầu trái tim.“Trì niên Giản Nặc!” Giọng nói Viên Thiển Tích khàn đặc, cô ấy nói: “Lúc Trì trở về nước tôi đã vô tình nhìn thấy bình cát này trong thư phòng anh ấy, khi đó vốn nghĩ là quà sinh nhật chuẩn bị cho tôi, kết quả tận đến khi tiễn anh ấy lên phi cơ cũng không đợi được phần lễ vật này, sau đó vào ngày khai trương Trúc hải, cũng chính là ngày sinh nhật của tôi liền nhận được điện thoại của Đan Thục Nhu, cô ấy nói với tôi có một người phụ nữ cùng anh khiêu vũ, cô ấy bảo rằng ánh mắt nhìn cô tràn đầy vẻ dịu dàng chưa từng thể hiện ra.”Cuối cùng, Viên Thiển Tích phá cười lên, cười đến mức Giản Nặc sởn cả gai ốc, nụ cười tràn ngập nước mắt, cô ấy dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Giản Nặc, giọng nói lạnh lẽo đến mức có thể đông lạnh người khác: “Cho đến ngày hôm đó tôi mới biết người phụ nữ trong lòng anh tên là Giản Nặc, bình cát này là anh ấy đưa cho cô. Giản Nặc, chúng ta cùng mỏi mòn mong chờ, tôi nhất định sẽ khiến cô vạn kiếp bất phục.” Lời chưa dứt, bình cát trong tay cô ấy đã đập mạnh vào vách tường. ddieenddanleequyddon“Không được…..” Giản Nặc hét to, lảo đảo hướng bình cát chạy đến. Chỉ là, không còn kịp nữa.“Ba” Một tiếng va lớn, thủy tinh trong nháy mắt vỡ vụn, bốn chữ đặc chế “Trì Niên Giản Nặc” theo từng viên cát nhanh chóng mà vẫn thong thả rơi trên tấm thảm lông dài, đột ngột mất đi hình dạng.
Cho dù giữa mình và Viên Thiển Tích không lấy làm vui vẻ, Giản Nặc cũng không định nói với Cốc Trì, nhưng cô hiểu rõ tính cách anh nếu tận mắt chứng kiến chắc chắn sẽ không nhún nhường làm vừa lòng Viên Thiển Tích, vậy nên, cô hy vọng người phụ nữ này nhanh chóng rời đi, ddieenddanleequyddon cô sẽ xem như không có chuyện gì.
Thế mà Viên Thiển Tích không những không cảm kích, vẻ mặt cô ấy u ám lạnh lung mà chất vấn: “Cô lấy tư cách gì đuổi tôi đi? Đừng quên bây giờ cô vẫn chưa phải là nữ chủ nhân nơi này.”
“Nếu như vậy, cô ở lại chờ anh ấy đi.” ddieenddanleequyddon Đầu đau đớn dữ dội khiến cô không còn sức lực dây dưa với cô ấy, Giản Nặc cất bước hướng ra cửa, nhưng lại bị Viên Thiển Tích túm chặt cổ tay, nghe tiếng cô ấy cắn răng đầy phẫn nộ: “Giản Nặc, tôi sẽ không thành toàn cho các người, đối với Trì, tôi là tình thế bắt buộc thôi.”
Nói xong, cô ấy hung hăng hất tay ra, sức lực mạnh mẽ khiến Giản Nặc suýt ngã nhào, thân thể đang cùng cô lôi kéo trong nháy mắt, Viên Thiển Tích đứng yên một chỗ rồi bước vào. Giản Nặc không hiểu, nhìn theo ánh mắt cô ấy về phòng ngủ đang mở cửa, bình cát thạch anh tượng trưng cho lời hứa vĩnh hằng lẳng lặng nằm trên tủ đầu giường.
Trong đầu nháy mắt thoáng qua điều gì đó, Giản Nặc đang muốn đi vào phòng ngủ, không ngờ Viên Thiển Tích lại nhanh chóng bước vào. Nhìn thấy cô ấy nhanh tay cướp mất bình cát, con ngươi trong trẻo hiện vẻ kinh ngạc, Giản Nặc hỏi cô ấy: “Cô muốn làm gì? Trả bình cát ấy lại cho tôi.” Giọng nói khẽ run rẩy, dự cảm bất thường dâng lên đầu trái tim.
“Trì niên Giản Nặc!” Giọng nói Viên Thiển Tích khàn đặc, cô ấy nói: “Lúc Trì trở về nước tôi đã vô tình nhìn thấy bình cát này trong thư phòng anh ấy, khi đó vốn nghĩ là quà sinh nhật chuẩn bị cho tôi, kết quả tận đến khi tiễn anh ấy lên phi cơ cũng không đợi được phần lễ vật này, sau đó vào ngày khai trương Trúc hải, cũng chính là ngày sinh nhật của tôi liền nhận được điện thoại của Đan Thục Nhu, cô ấy nói với tôi có một người phụ nữ cùng anh khiêu vũ, cô ấy bảo rằng ánh mắt nhìn cô tràn đầy vẻ dịu dàng chưa từng thể hiện ra.”
Cuối cùng, Viên Thiển Tích phá cười lên, cười đến mức Giản Nặc sởn cả gai ốc, nụ cười tràn ngập nước mắt, cô ấy dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Giản Nặc, giọng nói lạnh lẽo đến mức có thể đông lạnh người khác: “Cho đến ngày hôm đó tôi mới biết người phụ nữ trong lòng anh tên là Giản Nặc, bình cát này là anh ấy đưa cho cô. Giản Nặc, chúng ta cùng mỏi mòn mong chờ, tôi nhất định sẽ khiến cô vạn kiếp bất phục.” Lời chưa dứt, bình cát trong tay cô ấy đã đập mạnh vào vách tường. ddieenddanleequyddon
“Không được…..” Giản Nặc hét to, lảo đảo hướng bình cát chạy đến. Chỉ là, không còn kịp nữa.
“Ba” Một tiếng va lớn, thủy tinh trong nháy mắt vỡ vụn, bốn chữ đặc chế “Trì Niên Giản Nặc” theo từng viên cát nhanh chóng mà vẫn thong thả rơi trên tấm thảm lông dài, đột ngột mất đi hình dạng.
Lời Hứa Của Giản TrìTác giả: Mộc Thanh VũTruyện Ngôn Tình‘Có lẽ ngay từ khi bắt đầu quen biết, số phận đã định họ sẽ dây dưa cùng nhau cho đến chết …’ Đêm sâu yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi ngay cả hơi thở nhẹ cũng nghe thấy rất rõ ràng. Cô gái nằm gọn trên giường, trên người quấn một chiếc chăn bông dày, đôi mi thanh tú nhíu lại, thường xuyên trở mình, rõ ràng cô ngủ rất không yên ổn. Trong cái tĩnh lặng của buổi đêm, lắng nghe kĩ có thể phát hiện giữa răng và môi thỉnh thoảng còn phát ra những lời nói mê, chỉ là âm thanh quá nhỏ quá nhẹ khiến cho người ta không thể nghe rõ đến cuối cùng cô muốn nói điều gì. Ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn đầu giường hắt lên người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng không hề ngủ, dường như cảm nhận được sự khác thường của cô, anh cúi xuống. Xuyên qua ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, đôi mắt sâu thẳm không chớp mắt dừng lại trên người cô gái còn đang mơ ngủ, ngón tay yêu thương v**t v* lên gò má mịn màng của cô, sau đó vỗ nhẹ lưng cô, cử chỉ dịu dàng giống như đang dỗ đứa trẻ ngủ ngon. Cô gái bất an lấy được sự… Cho dù giữa mình và Viên Thiển Tích không lấy làm vui vẻ, Giản Nặc cũng không định nói với Cốc Trì, nhưng cô hiểu rõ tính cách anh nếu tận mắt chứng kiến chắc chắn sẽ không nhún nhường làm vừa lòng Viên Thiển Tích, vậy nên, cô hy vọng người phụ nữ này nhanh chóng rời đi, ddieenddanleequyddon cô sẽ xem như không có chuyện gì.Thế mà Viên Thiển Tích không những không cảm kích, vẻ mặt cô ấy u ám lạnh lung mà chất vấn: “Cô lấy tư cách gì đuổi tôi đi? Đừng quên bây giờ cô vẫn chưa phải là nữ chủ nhân nơi này.”“Nếu như vậy, cô ở lại chờ anh ấy đi.” ddieenddanleequyddon Đầu đau đớn dữ dội khiến cô không còn sức lực dây dưa với cô ấy, Giản Nặc cất bước hướng ra cửa, nhưng lại bị Viên Thiển Tích túm chặt cổ tay, nghe tiếng cô ấy cắn răng đầy phẫn nộ: “Giản Nặc, tôi sẽ không thành toàn cho các người, đối với Trì, tôi là tình thế bắt buộc thôi.”Nói xong, cô ấy hung hăng hất tay ra, sức lực mạnh mẽ khiến Giản Nặc suýt ngã nhào, thân thể đang cùng cô lôi kéo trong nháy mắt, Viên Thiển Tích đứng yên một chỗ rồi bước vào. Giản Nặc không hiểu, nhìn theo ánh mắt cô ấy về phòng ngủ đang mở cửa, bình cát thạch anh tượng trưng cho lời hứa vĩnh hằng lẳng lặng nằm trên tủ đầu giường.Trong đầu nháy mắt thoáng qua điều gì đó, Giản Nặc đang muốn đi vào phòng ngủ, không ngờ Viên Thiển Tích lại nhanh chóng bước vào. Nhìn thấy cô ấy nhanh tay cướp mất bình cát, con ngươi trong trẻo hiện vẻ kinh ngạc, Giản Nặc hỏi cô ấy: “Cô muốn làm gì? Trả bình cát ấy lại cho tôi.” Giọng nói khẽ run rẩy, dự cảm bất thường dâng lên đầu trái tim.“Trì niên Giản Nặc!” Giọng nói Viên Thiển Tích khàn đặc, cô ấy nói: “Lúc Trì trở về nước tôi đã vô tình nhìn thấy bình cát này trong thư phòng anh ấy, khi đó vốn nghĩ là quà sinh nhật chuẩn bị cho tôi, kết quả tận đến khi tiễn anh ấy lên phi cơ cũng không đợi được phần lễ vật này, sau đó vào ngày khai trương Trúc hải, cũng chính là ngày sinh nhật của tôi liền nhận được điện thoại của Đan Thục Nhu, cô ấy nói với tôi có một người phụ nữ cùng anh khiêu vũ, cô ấy bảo rằng ánh mắt nhìn cô tràn đầy vẻ dịu dàng chưa từng thể hiện ra.”Cuối cùng, Viên Thiển Tích phá cười lên, cười đến mức Giản Nặc sởn cả gai ốc, nụ cười tràn ngập nước mắt, cô ấy dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Giản Nặc, giọng nói lạnh lẽo đến mức có thể đông lạnh người khác: “Cho đến ngày hôm đó tôi mới biết người phụ nữ trong lòng anh tên là Giản Nặc, bình cát này là anh ấy đưa cho cô. Giản Nặc, chúng ta cùng mỏi mòn mong chờ, tôi nhất định sẽ khiến cô vạn kiếp bất phục.” Lời chưa dứt, bình cát trong tay cô ấy đã đập mạnh vào vách tường. ddieenddanleequyddon“Không được…..” Giản Nặc hét to, lảo đảo hướng bình cát chạy đến. Chỉ là, không còn kịp nữa.“Ba” Một tiếng va lớn, thủy tinh trong nháy mắt vỡ vụn, bốn chữ đặc chế “Trì Niên Giản Nặc” theo từng viên cát nhanh chóng mà vẫn thong thả rơi trên tấm thảm lông dài, đột ngột mất đi hình dạng.