Tác giả:

20 năm trước, vùng đất Vu Nguyệt*  - Oa . .. . . Oa . . . .. OA ( * tung hoa * chị ý đã ra đời hehe) Bà đỡ vui mừng hét lên : - Sinh rồi, sinh rồi, là một tiểu thư Bên ngoài căn phòng, khoảng hơn 10 người đàn ông đứng nghiêm răm rắp. Chỉ có một người lại nở nụ cười lạnh giá đễn cực điểm đang nhàn nhã ăn hoa quả trên chiếc bàn :  - Vừa hay. . . . đúng ý của ta Khoảng 1 canh giờ sau, Phượng Lâm tỉnh dậy. Bên cạnh không có một ai, ngay cả con bà cũng không thấy đâu. Lấy hết sức bình sinh, bà cố gắng ngồi dậy tìm đứa con mình thì Mạc Tử Minh ngồi bên cầm ấm trà lên tiếng  - Cứ nằm đi, con cô còn chưa chết đâu Phượng Lâm đang cử động thì bỗng chốc cứng đờ sau đó từ từ quay mặt về phía Mạc Tử Minh - cha đứa bé. - Con tôi đâu Tao nhã rót ly trà, sau đó lại không uống mà đùa giỡn ly trà trong tay, Tử Minh lơ đãng nhìn người phụ nữ trên giường :  - cô cứ an tâm, con cô sẽ sống. Dù sao nó cũng là con của tôi. Chẳng qua tôi sẽ cho nó cuộc sống của một cái bóng. Thay vào đó. . . . Đôi mắt Phượng…

Chương 19: Vương phủ bị cháy

Đợi Ta Nhé! Ta Sẽ Trở Về Bên Cạnh ChàngTác giả: Băng Thiên ÂuTruyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không20 năm trước, vùng đất Vu Nguyệt*  - Oa . .. . . Oa . . . .. OA ( * tung hoa * chị ý đã ra đời hehe) Bà đỡ vui mừng hét lên : - Sinh rồi, sinh rồi, là một tiểu thư Bên ngoài căn phòng, khoảng hơn 10 người đàn ông đứng nghiêm răm rắp. Chỉ có một người lại nở nụ cười lạnh giá đễn cực điểm đang nhàn nhã ăn hoa quả trên chiếc bàn :  - Vừa hay. . . . đúng ý của ta Khoảng 1 canh giờ sau, Phượng Lâm tỉnh dậy. Bên cạnh không có một ai, ngay cả con bà cũng không thấy đâu. Lấy hết sức bình sinh, bà cố gắng ngồi dậy tìm đứa con mình thì Mạc Tử Minh ngồi bên cầm ấm trà lên tiếng  - Cứ nằm đi, con cô còn chưa chết đâu Phượng Lâm đang cử động thì bỗng chốc cứng đờ sau đó từ từ quay mặt về phía Mạc Tử Minh - cha đứa bé. - Con tôi đâu Tao nhã rót ly trà, sau đó lại không uống mà đùa giỡn ly trà trong tay, Tử Minh lơ đãng nhìn người phụ nữ trên giường :  - cô cứ an tâm, con cô sẽ sống. Dù sao nó cũng là con của tôi. Chẳng qua tôi sẽ cho nó cuộc sống của một cái bóng. Thay vào đó. . . . Đôi mắt Phượng… Buồn bực ngồi bên Kỳ Song, cái tên vương gia đó không ngờ lại là chồng chưa cưới của nàng khiến nàng cũng hơi buồn cười - Kỳ Song ca, ta phải đi đốt nhà cái tên đấyMặc Tuyết ngồi bên cạnh bàn nước nhìn Kỳ Song đang lau thanh đoản kiếm Phong Nguyệt của hắn. Nàng nãy giờ nhìn hắn mà cuối cùng muốn đốt nhà người ta thì hắn cũng hết đường nói. Đặt kiếm xuống, hắn nhìn nàng hỏi nhẹ :- Sao vậy ???- Người ta ăn h**p muộiHắn bật cười :- ai dám ????Nàng nhíu mày nhìn hắn sau đó đánh một cái vào tay hắn hờn trách :- Huynh cũng vậy' Vụt' - Chủ nhân, tiểu thưSong bay vút vào quỳ xuống đất, trên người hầu hết toàn máu dính vào quần áo nhưng ngay cả bản thân cũng bị thương không ít. - Chủ nhân, con mồi trốn thoát, thuộc hạ xin nhận tộiKỳ Song nở nụ cười nửa miệng, con mồi vào tay tổ chức mà có thể trốn thoát cũng không tệ, phất tay áo một cái bóng dáng 2 người biến mất khỏi tầm mắt chỉ nghe tiếng nói vọng lại :- Chữa thương, chấp pháp đườngSong cúi đầu dạ một tiếng rồi bay vút đi ******************************************** - Về điKỳ Song vỗ đầu nàng một cái, nơi này khá nguy hiểm, nàng không những đã khôi phục thân phận đồng nghĩa mạng sống của nàng không phải là cỏ rác như trước nữa nhưng hắn biết đối với người cha kia của nàng thì nàng cũng chỉ là một con tốt cho hắn lợi dụng thôi. Chỉ thấy nàng cúi đầu xuống lấy 1 ít đất vụn - Đất chứa 1 ít chất gây cây cối không thể sống đượcHắn đành quay mặt làm ngơ như chưa nghe gì tiến vào rừng phía bên, nàng rút một thanh thủy chùy ở bên đùi lộ ra một phần da thịt. Chỉ vô tình nhưng Kỳ Song không khỏi đỏ mặt sau đó kéo lấy miếng vải che lại - Muội. . . muộiNàng nghiêng người hỏi hắn :- Cà lăm ???Hắn vội xoay mặt đi :- Đi thôiRừng vốn là nơi khiến người ta cảm giác đáng hòa hợp nhưng trái lại nó lại là nơi nguy hiểm nhất. Không chỉ mãnh thú cây cỏ mà ngay cả không khí nơi đây cũng rất nguy hiểm. Kỳ Song được thông báo rằng mục tiêu đang ở trong đâ. Thật không ngờ mục tiêu lần này lại có chút bản lĩnh khiến người của họ một phen khốn đốn. Bời vì phải mở rộng diện tích tìm kiếm nên rất khó để nhận ra. Đi sâu vô nữa, cả hai nhìn thấy dấu chân, chỉ liếc nhìn một cái ngay lập tức phóng đi như cơn gió lướt theo dấu chân đến bãi thảo nguyên. Thật không ngờ nơi đây lại có một bãi thảo nguyên như vậy ' vút' - kréc. .. . k réc. . .Nghe tiếng động, Kỳ Song lẫn Mặc Tuyết ngay lập tức bay vút lên thân cây cao gần đó. - Trúng một con lơn rừng' Cheng' ' bốp . . . bốp. . . ' - Tài bắn cung của con có vẻ càng ngày càng tốt đấyChỉ thấy một người trung niên mặc áo giáp đen cưỡi con tuấn mã màu đỏ đang đi đến bên cạnh một thiếu niên mặc áo giáp bạc, khuôn mặt anh tuấn. - Phụ hoàng quá khen rồiLê Hi nghe vậy liền mỉm cười ôn hòa - Nếu là hoàng huynh thì có lẽ con cũng không thể bằngMặc Tuyết trơn mắt, có phải không mà tại sao hôm nay nàng lại đen đủi đến độ gặp toàn người hoàng cung là thế nào???? - Hoàng huynh con vốn không muốn tham gia mà, nó là đứa chả baogiờ tham gia mấy trò tiêu khiển này Lê Hi dục ngựa đến bên nhà vua sau đó lên tiếng :- Nếu huynh ấy đi mới là có chuyện lớn, có vẻ huynh ấy đang chuẩn bịcho cuộc hôn nhân chính trị Hoàng thượng thở dài :- Không ngờ tên Mặc Tuyên đó lại giở trò nàyKỳ Song liếc nhìn Mặc Tuyết, chỉ thấy nàng đang ngồi vất vưởng một bên tựa như đang chơi đùa với một con thú nhỏ vậy. ' Sột soạt' Tiếng động vang lên khiến Kỳ Song và Mặc Tuyết cùng lúc quay đầu mà không để ý rằng con rắn nhỏ đang bò đến bên tay Mặc Tuyết . .

Buồn bực ngồi bên Kỳ Song, cái tên vương gia đó không ngờ lại là chồng
chưa cưới của nàng khiến nàng cũng hơi buồn cười
- Kỳ Song ca, ta phải đi đốt nhà cái tên đấy

Mặc Tuyết ngồi bên cạnh bàn nước nhìn Kỳ Song đang lau thanh đoản kiếm
Phong Nguyệt của hắn. Nàng nãy giờ nhìn hắn mà cuối cùng muốn đốt nhà người
ta thì hắn cũng hết đường nói. Đặt kiếm xuống, hắn nhìn nàng hỏi nhẹ :

- Sao vậy ???

- Người ta ăn h**p muội

Hắn bật cười :

- ai dám ????

Nàng nhíu mày nhìn hắn sau đó đánh một cái vào tay hắn hờn trách :

- Huynh cũng vậy

' Vụt'
- Chủ nhân, tiểu thư

Song bay vút vào quỳ xuống đất, trên người hầu hết toàn máu dính vào
quần áo nhưng ngay cả bản thân cũng bị thương không ít.
- Chủ nhân, con mồi trốn thoát, thuộc hạ xin nhận tội

Kỳ Song nở nụ cười nửa miệng, con mồi vào tay tổ chức mà có thể trốn thoát
cũng không tệ, phất tay áo một cái bóng dáng 2 người biến mất khỏi tầm mắt
chỉ nghe tiếng nói vọng lại :

- Chữa thương, chấp pháp đường

Song cúi đầu dạ một tiếng rồi bay vút đi
********************************************
- Về đi

Kỳ Song vỗ đầu nàng một cái, nơi này khá nguy hiểm, nàng không những
đã khôi phục thân phận đồng nghĩa mạng sống của nàng không phải là cỏ rác
như trước nữa nhưng hắn biết đối với người cha kia của nàng thì nàng cũng chỉ
là một con tốt cho hắn lợi dụng thôi. Chỉ thấy nàng cúi đầu xuống lấy 1 ít đất
vụn
- Đất chứa 1 ít chất gây cây cối không thể sống được

Hắn đành quay mặt làm ngơ như chưa nghe gì tiến vào rừng phía bên,
nàng rút một thanh thủy chùy ở bên đùi lộ ra một phần da thịt. Chỉ vô tình nhưng
Kỳ Song không khỏi đỏ mặt sau đó kéo lấy miếng vải che lại
- Muội. . . muội

Nàng nghiêng người hỏi hắn :

- Cà lăm ???

Hắn vội xoay mặt đi :

- Đi thôi

Rừng vốn là nơi khiến người ta cảm giác đáng hòa hợp nhưng trái lại nó
lại là nơi nguy hiểm nhất. Không chỉ mãnh thú cây cỏ mà ngay cả không khí nơi
đây cũng rất nguy hiểm. Kỳ Song được thông báo rằng mục tiêu đang ở trong
đâ. Thật không ngờ mục tiêu lần này lại có chút bản lĩnh khiến người của họ
một phen khốn đốn. Bời vì phải mở rộng diện tích tìm kiếm nên rất khó để nhận
ra. Đi sâu vô nữa, cả hai nhìn thấy dấu chân, chỉ liếc nhìn một cái ngay lập tức
phóng đi như cơn gió lướt theo dấu chân đến bãi thảo nguyên. Thật không
ngờ nơi đây lại có một bãi thảo nguyên như vậy
' vút'
- kréc. .. . k réc. . .

Nghe tiếng động, Kỳ Song lẫn Mặc Tuyết ngay lập tức bay vút lên thân cây
cao gần đó.
- Trúng một con lơn rừng

' Cheng'
' bốp . . . bốp. . . '
- Tài bắn cung của con có vẻ càng ngày càng tốt đấy

Chỉ thấy một người trung niên mặc áo giáp đen cưỡi con tuấn mã màu đỏ
đang đi đến bên cạnh một thiếu niên mặc áo giáp bạc, khuôn mặt anh tuấn.
- Phụ hoàng quá khen rồi

Lê Hi nghe vậy liền mỉm cười ôn hòa
- Nếu là hoàng huynh thì có lẽ con cũng không thể bằng

Mặc Tuyết trơn mắt, có phải không mà tại sao hôm nay nàng lại đen đủi
đến độ gặp toàn người hoàng cung là thế nào????
- Hoàng huynh con vốn không muốn tham gia mà, nó là đứa chả bao

giờ tham gia mấy trò tiêu khiển này
Lê Hi dục ngựa đến bên nhà vua sau đó lên tiếng :

- Nếu huynh ấy đi mới là có chuyện lớn, có vẻ huynh ấy đang chuẩn bị

cho cuộc hôn nhân chính trị
Hoàng thượng thở dài :

- Không ngờ tên Mặc Tuyên đó lại giở trò này

Kỳ Song liếc nhìn Mặc Tuyết, chỉ thấy nàng đang ngồi vất vưởng một bên tựa
như đang chơi đùa với một con thú nhỏ vậy.
' Sột soạt'
Tiếng động vang lên khiến Kỳ Song và Mặc Tuyết cùng lúc quay đầu mà
không để ý rằng con rắn nhỏ đang bò đến bên tay Mặc Tuyết . .

Đợi Ta Nhé! Ta Sẽ Trở Về Bên Cạnh ChàngTác giả: Băng Thiên ÂuTruyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không20 năm trước, vùng đất Vu Nguyệt*  - Oa . .. . . Oa . . . .. OA ( * tung hoa * chị ý đã ra đời hehe) Bà đỡ vui mừng hét lên : - Sinh rồi, sinh rồi, là một tiểu thư Bên ngoài căn phòng, khoảng hơn 10 người đàn ông đứng nghiêm răm rắp. Chỉ có một người lại nở nụ cười lạnh giá đễn cực điểm đang nhàn nhã ăn hoa quả trên chiếc bàn :  - Vừa hay. . . . đúng ý của ta Khoảng 1 canh giờ sau, Phượng Lâm tỉnh dậy. Bên cạnh không có một ai, ngay cả con bà cũng không thấy đâu. Lấy hết sức bình sinh, bà cố gắng ngồi dậy tìm đứa con mình thì Mạc Tử Minh ngồi bên cầm ấm trà lên tiếng  - Cứ nằm đi, con cô còn chưa chết đâu Phượng Lâm đang cử động thì bỗng chốc cứng đờ sau đó từ từ quay mặt về phía Mạc Tử Minh - cha đứa bé. - Con tôi đâu Tao nhã rót ly trà, sau đó lại không uống mà đùa giỡn ly trà trong tay, Tử Minh lơ đãng nhìn người phụ nữ trên giường :  - cô cứ an tâm, con cô sẽ sống. Dù sao nó cũng là con của tôi. Chẳng qua tôi sẽ cho nó cuộc sống của một cái bóng. Thay vào đó. . . . Đôi mắt Phượng… Buồn bực ngồi bên Kỳ Song, cái tên vương gia đó không ngờ lại là chồng chưa cưới của nàng khiến nàng cũng hơi buồn cười - Kỳ Song ca, ta phải đi đốt nhà cái tên đấyMặc Tuyết ngồi bên cạnh bàn nước nhìn Kỳ Song đang lau thanh đoản kiếm Phong Nguyệt của hắn. Nàng nãy giờ nhìn hắn mà cuối cùng muốn đốt nhà người ta thì hắn cũng hết đường nói. Đặt kiếm xuống, hắn nhìn nàng hỏi nhẹ :- Sao vậy ???- Người ta ăn h**p muộiHắn bật cười :- ai dám ????Nàng nhíu mày nhìn hắn sau đó đánh một cái vào tay hắn hờn trách :- Huynh cũng vậy' Vụt' - Chủ nhân, tiểu thưSong bay vút vào quỳ xuống đất, trên người hầu hết toàn máu dính vào quần áo nhưng ngay cả bản thân cũng bị thương không ít. - Chủ nhân, con mồi trốn thoát, thuộc hạ xin nhận tộiKỳ Song nở nụ cười nửa miệng, con mồi vào tay tổ chức mà có thể trốn thoát cũng không tệ, phất tay áo một cái bóng dáng 2 người biến mất khỏi tầm mắt chỉ nghe tiếng nói vọng lại :- Chữa thương, chấp pháp đườngSong cúi đầu dạ một tiếng rồi bay vút đi ******************************************** - Về điKỳ Song vỗ đầu nàng một cái, nơi này khá nguy hiểm, nàng không những đã khôi phục thân phận đồng nghĩa mạng sống của nàng không phải là cỏ rác như trước nữa nhưng hắn biết đối với người cha kia của nàng thì nàng cũng chỉ là một con tốt cho hắn lợi dụng thôi. Chỉ thấy nàng cúi đầu xuống lấy 1 ít đất vụn - Đất chứa 1 ít chất gây cây cối không thể sống đượcHắn đành quay mặt làm ngơ như chưa nghe gì tiến vào rừng phía bên, nàng rút một thanh thủy chùy ở bên đùi lộ ra một phần da thịt. Chỉ vô tình nhưng Kỳ Song không khỏi đỏ mặt sau đó kéo lấy miếng vải che lại - Muội. . . muộiNàng nghiêng người hỏi hắn :- Cà lăm ???Hắn vội xoay mặt đi :- Đi thôiRừng vốn là nơi khiến người ta cảm giác đáng hòa hợp nhưng trái lại nó lại là nơi nguy hiểm nhất. Không chỉ mãnh thú cây cỏ mà ngay cả không khí nơi đây cũng rất nguy hiểm. Kỳ Song được thông báo rằng mục tiêu đang ở trong đâ. Thật không ngờ mục tiêu lần này lại có chút bản lĩnh khiến người của họ một phen khốn đốn. Bời vì phải mở rộng diện tích tìm kiếm nên rất khó để nhận ra. Đi sâu vô nữa, cả hai nhìn thấy dấu chân, chỉ liếc nhìn một cái ngay lập tức phóng đi như cơn gió lướt theo dấu chân đến bãi thảo nguyên. Thật không ngờ nơi đây lại có một bãi thảo nguyên như vậy ' vút' - kréc. .. . k réc. . .Nghe tiếng động, Kỳ Song lẫn Mặc Tuyết ngay lập tức bay vút lên thân cây cao gần đó. - Trúng một con lơn rừng' Cheng' ' bốp . . . bốp. . . ' - Tài bắn cung của con có vẻ càng ngày càng tốt đấyChỉ thấy một người trung niên mặc áo giáp đen cưỡi con tuấn mã màu đỏ đang đi đến bên cạnh một thiếu niên mặc áo giáp bạc, khuôn mặt anh tuấn. - Phụ hoàng quá khen rồiLê Hi nghe vậy liền mỉm cười ôn hòa - Nếu là hoàng huynh thì có lẽ con cũng không thể bằngMặc Tuyết trơn mắt, có phải không mà tại sao hôm nay nàng lại đen đủi đến độ gặp toàn người hoàng cung là thế nào???? - Hoàng huynh con vốn không muốn tham gia mà, nó là đứa chả baogiờ tham gia mấy trò tiêu khiển này Lê Hi dục ngựa đến bên nhà vua sau đó lên tiếng :- Nếu huynh ấy đi mới là có chuyện lớn, có vẻ huynh ấy đang chuẩn bịcho cuộc hôn nhân chính trị Hoàng thượng thở dài :- Không ngờ tên Mặc Tuyên đó lại giở trò nàyKỳ Song liếc nhìn Mặc Tuyết, chỉ thấy nàng đang ngồi vất vưởng một bên tựa như đang chơi đùa với một con thú nhỏ vậy. ' Sột soạt' Tiếng động vang lên khiến Kỳ Song và Mặc Tuyết cùng lúc quay đầu mà không để ý rằng con rắn nhỏ đang bò đến bên tay Mặc Tuyết . .

Chương 19: Vương phủ bị cháy