Mặt ngoài Sở Vân Thâm là viện trưởng của một bệnh viện tư nhân, nhưngtrên thực tế thì hắn lại là thị thủ lĩnh của hắc bang A thị. Gần đây, bọn họ muốn thôn tính địa bàn của một hắc bang khác, trước mắt đã tiến hành gần như ổn thỏa, Sở Vân Thâm cũng hơi yên tâm một chút. Nhưng hắn vẫn không dám lơi lỏng, đối phương là một bang phái tung hoành nhiều năm bên cạnh A thị, đều là những kẻ rất liều lĩnh, đến khi bị dồn vào chân tường, bọn họ rất có thể sẽ nổi điên. Sở Vân Thâm tựa người vào ghế sô pha, trên tay bưng một ly rượu hồng, gần đây hắn thật sự rất mệt mỏi, đôi mắt lúc này nặng trĩu không mở ra được, rượu đỏ trong chén không cẩn thận mà vẩy lên người, chất lỏng lạnh lẽo thấm qua lớp áo chạm vào da thịt khiến hắn hơi nhíu mi, trong người không thoải mái lắm. Mà đúng lúc này, di động vang lên. “Đại ca, Thanh Thanh bị tập kích, hiện tại đang ở trong bệnh viện!” “Thương thế ra sao?” Sở Vân Thâm không thể để mình mất tự chủ vào lúc này, hắn hít sâu một hơi, hỏi.“Thương thế không nặng,…
Chương 12
Hổ PháchTác giả: Lão nương không đặt nổi tênTruyện Ngôn TìnhMặt ngoài Sở Vân Thâm là viện trưởng của một bệnh viện tư nhân, nhưngtrên thực tế thì hắn lại là thị thủ lĩnh của hắc bang A thị. Gần đây, bọn họ muốn thôn tính địa bàn của một hắc bang khác, trước mắt đã tiến hành gần như ổn thỏa, Sở Vân Thâm cũng hơi yên tâm một chút. Nhưng hắn vẫn không dám lơi lỏng, đối phương là một bang phái tung hoành nhiều năm bên cạnh A thị, đều là những kẻ rất liều lĩnh, đến khi bị dồn vào chân tường, bọn họ rất có thể sẽ nổi điên. Sở Vân Thâm tựa người vào ghế sô pha, trên tay bưng một ly rượu hồng, gần đây hắn thật sự rất mệt mỏi, đôi mắt lúc này nặng trĩu không mở ra được, rượu đỏ trong chén không cẩn thận mà vẩy lên người, chất lỏng lạnh lẽo thấm qua lớp áo chạm vào da thịt khiến hắn hơi nhíu mi, trong người không thoải mái lắm. Mà đúng lúc này, di động vang lên. “Đại ca, Thanh Thanh bị tập kích, hiện tại đang ở trong bệnh viện!” “Thương thế ra sao?” Sở Vân Thâm không thể để mình mất tự chủ vào lúc này, hắn hít sâu một hơi, hỏi.“Thương thế không nặng,… “Anh đối xử tàn nhẫn với em như vậy, có phải bởi vì nữ nhân kia hay không?”“Anh không cần tiếp tục nói dối nữa, đây là thứ em tìm được trong phòng.” Thanh Thanh cầm ra một cái túi hương ném đến trên người Sở Vân Thâm, “Anh giải thích thứ này như thế nào?”Tầm mắt Sở Vân Thâm dừng lại trên túi hương.Hắn nhớ tới đêm đó, nàng ngồi trên sô pha thành thạo may vá, bốn phía yên tĩnh, tóc đen như mực, da như tuyết trắng, chìm đắm trong ánh trăng, tựa như một bức họa.Sở Vân Thâm cầm túi hương ở trong tay, ngửi được hương cỏ xanh quen thuộc, trên mặt hiện ra một nụ cười thản nhiên.Nếu thời gian có thể ngừng lại ở giây phút kia, thì tốt biết bao.Du Du, bảy trăm năm sau, em vẫn là em, ta đã không phải ta.Ta không phải đại phu năm đó cứu tế thế nhân, tâm ta đã mục nát từ lâu.Mà em, đã thành tâm ma của ta.
“Anh đối xử tàn nhẫn với em như vậy, có phải bởi vì nữ nhân kia hay không?”
“Anh không cần tiếp tục nói dối nữa, đây là thứ em tìm được trong phòng.” Thanh Thanh cầm ra một cái túi hương ném đến trên người Sở Vân Thâm, “Anh giải thích thứ này như thế nào?”
Tầm mắt Sở Vân Thâm dừng lại trên túi hương.
Hắn nhớ tới đêm đó, nàng ngồi trên sô pha thành thạo may vá, bốn phía yên tĩnh, tóc đen như mực, da như tuyết trắng, chìm đắm trong ánh trăng, tựa như một bức họa.
Sở Vân Thâm cầm túi hương ở trong tay, ngửi được hương cỏ xanh quen thuộc, trên mặt hiện ra một nụ cười thản nhiên.
Nếu thời gian có thể ngừng lại ở giây phút kia, thì tốt biết bao.
Du Du, bảy trăm năm sau, em vẫn là em, ta đã không phải ta.
Ta không phải đại phu năm đó cứu tế thế nhân, tâm ta đã mục nát từ lâu.
Mà em, đã thành tâm ma của ta.
Hổ PháchTác giả: Lão nương không đặt nổi tênTruyện Ngôn TìnhMặt ngoài Sở Vân Thâm là viện trưởng của một bệnh viện tư nhân, nhưngtrên thực tế thì hắn lại là thị thủ lĩnh của hắc bang A thị. Gần đây, bọn họ muốn thôn tính địa bàn của một hắc bang khác, trước mắt đã tiến hành gần như ổn thỏa, Sở Vân Thâm cũng hơi yên tâm một chút. Nhưng hắn vẫn không dám lơi lỏng, đối phương là một bang phái tung hoành nhiều năm bên cạnh A thị, đều là những kẻ rất liều lĩnh, đến khi bị dồn vào chân tường, bọn họ rất có thể sẽ nổi điên. Sở Vân Thâm tựa người vào ghế sô pha, trên tay bưng một ly rượu hồng, gần đây hắn thật sự rất mệt mỏi, đôi mắt lúc này nặng trĩu không mở ra được, rượu đỏ trong chén không cẩn thận mà vẩy lên người, chất lỏng lạnh lẽo thấm qua lớp áo chạm vào da thịt khiến hắn hơi nhíu mi, trong người không thoải mái lắm. Mà đúng lúc này, di động vang lên. “Đại ca, Thanh Thanh bị tập kích, hiện tại đang ở trong bệnh viện!” “Thương thế ra sao?” Sở Vân Thâm không thể để mình mất tự chủ vào lúc này, hắn hít sâu một hơi, hỏi.“Thương thế không nặng,… “Anh đối xử tàn nhẫn với em như vậy, có phải bởi vì nữ nhân kia hay không?”“Anh không cần tiếp tục nói dối nữa, đây là thứ em tìm được trong phòng.” Thanh Thanh cầm ra một cái túi hương ném đến trên người Sở Vân Thâm, “Anh giải thích thứ này như thế nào?”Tầm mắt Sở Vân Thâm dừng lại trên túi hương.Hắn nhớ tới đêm đó, nàng ngồi trên sô pha thành thạo may vá, bốn phía yên tĩnh, tóc đen như mực, da như tuyết trắng, chìm đắm trong ánh trăng, tựa như một bức họa.Sở Vân Thâm cầm túi hương ở trong tay, ngửi được hương cỏ xanh quen thuộc, trên mặt hiện ra một nụ cười thản nhiên.Nếu thời gian có thể ngừng lại ở giây phút kia, thì tốt biết bao.Du Du, bảy trăm năm sau, em vẫn là em, ta đã không phải ta.Ta không phải đại phu năm đó cứu tế thế nhân, tâm ta đã mục nát từ lâu.Mà em, đã thành tâm ma của ta.