Ở trong công viên, Tạ Kiệt An đi rất nhanh. Trên khuôn mặt cô không ngừng toát ra mồ hôi, bước đi dưới chân vội vã. Từ trước đến nay vẻ mặt cô luôn bình tĩnh , nhưng hiện tại trên mặt lại tràn đầy vẻ bất an, sau lưng cô như có ai đó đang đuổi theo cô, tựa như một cảnh tượng rất kinh hoàng! "Đứng lại!" Đột nhiên, một tiếng rống tựa như kinh động , vang lên từ sau lưng cô truyền tới. Tạ Kiệt An vẫn không dừng lại , sắc mặt tái nhợt đi. Đừng quay đầu lại, Tạ Kiệt An! Cô che ngực cố tự trấn an mình và tự nhủ với mình, chân vội vàng chạy trên đường. Trong công viên này cũng không phải là chỉ có cô, cho nên. . . . . . Hắn kêu tuyệt đối không phải là cô. . . . . . "Mẹ kiếp ! Tôi nói đứng lại,!" Tạ Kiệt An rủ mặt xuống, vẻ mặt càng ngày càng tái nhợt. Oa oa oa, thật không phải là cô! Là cái vòi nước kia cũ nên rớt xuống , căn bản không liên quan tới cô ! Không cần tìm cô. . . . . . "Mụ nội nó, đứng lại! Nếu không tôi đánh gãy hai chân cô!" Oa, muốn đánh gảy hai chân a! Có nghiêm trọng đến như…

Chương 26: Ngoại truyện 2

Tổng Giám Đốc Không TốtTác giả: Nhiếp Tiểu TrănTruyện Ngôn TìnhỞ trong công viên, Tạ Kiệt An đi rất nhanh. Trên khuôn mặt cô không ngừng toát ra mồ hôi, bước đi dưới chân vội vã. Từ trước đến nay vẻ mặt cô luôn bình tĩnh , nhưng hiện tại trên mặt lại tràn đầy vẻ bất an, sau lưng cô như có ai đó đang đuổi theo cô, tựa như một cảnh tượng rất kinh hoàng! "Đứng lại!" Đột nhiên, một tiếng rống tựa như kinh động , vang lên từ sau lưng cô truyền tới. Tạ Kiệt An vẫn không dừng lại , sắc mặt tái nhợt đi. Đừng quay đầu lại, Tạ Kiệt An! Cô che ngực cố tự trấn an mình và tự nhủ với mình, chân vội vàng chạy trên đường. Trong công viên này cũng không phải là chỉ có cô, cho nên. . . . . . Hắn kêu tuyệt đối không phải là cô. . . . . . "Mẹ kiếp ! Tôi nói đứng lại,!" Tạ Kiệt An rủ mặt xuống, vẻ mặt càng ngày càng tái nhợt. Oa oa oa, thật không phải là cô! Là cái vòi nước kia cũ nên rớt xuống , căn bản không liên quan tới cô ! Không cần tìm cô. . . . . . "Mụ nội nó, đứng lại! Nếu không tôi đánh gãy hai chân cô!" Oa, muốn đánh gảy hai chân a! Có nghiêm trọng đến như… Sau khi xuất viện, Đường Chính Hạo cùng Lý Hoa đồng thời cũng tự do cưới người mình yêu.Đính hôn chính là tùy cơ ứng biến, cái này chính là do lão gia Uyên Ương Phổ, tự mình tán thưởng vì mình nuôi con gái từ nhỏ nên là nói dối cháu gái, là ông bị bệnh nan y không thể sống lâu, hi vọng hai người bọn họ có thể hoàn thành tâm nguyện của ông trước khi ông chết, có thể tận mắt nhìn thấy hai người họ dắt tay nhau cùng đi vào lễ đường.Đối với lần này, Đường Chính Hạo rất khó từ chối, dù sao ông cũng là ân nhân của hắn.Đối với lần này, Lý Hoa cũng rất khó từ chối, dù sao từ nhỏ cô đã mất đi cha mẹ, ông đối với cô mà nói giống như một người cha.Vì vậy, hai người quyết định trước lấy chuyện công khai đính hôn tạm thời trấn an ông.Lão gia tự nhận mưu kế mình đã đạt được, trước đêm con nuôi xuất viện, không nhịn được tìm đến bác sĩ đồng mưu cùng nhau vui vẻ.(Con nuôi ý chỉ Đường Chính Hạo)Cảm giác mấy phần say điều khiển, lão gia ở trong phòng bệnh đắc ý khoe khoang mình thông minh, không biết đến cháu gái của ông vừa lúc đứng ở ngoài cửa.Lý Hoa rất tức giận! Giận đến nói ông là già mà hồ đồ, thiếu chút nữa chức quản lý Liên Nghiệp cũng không làm.Vì vậy, một trò cười bị ép không ngừng la to..

Sau khi xuất viện, Đường Chính Hạo cùng Lý Hoa đồng thời cũng tự do cưới người mình yêu.

Đính hôn chính là tùy cơ ứng biến, cái này chính là do lão gia Uyên Ương
Phổ, tự mình tán thưởng vì mình nuôi con gái từ nhỏ nên là nói dối cháu
gái, là ông bị bệnh nan y không thể sống lâu, hi vọng hai người bọn họ
có thể hoàn thành tâm nguyện của ông trước khi ông chết, có thể tận mắt
nhìn thấy hai người họ dắt tay nhau cùng đi vào lễ đường.

Đối với lần này, Đường Chính Hạo rất khó từ chối, dù sao ông cũng là ân nhân của hắn.

Đối với lần này, Lý Hoa cũng rất khó từ chối, dù sao từ nhỏ cô đã mất đi cha mẹ, ông đối với cô mà nói giống như một người cha.

Vì vậy, hai người quyết định trước lấy chuyện công khai đính hôn tạm thời trấn an ông.

Lão gia tự nhận mưu kế mình đã đạt được, trước đêm con nuôi xuất viện,
không nhịn được tìm đến bác sĩ đồng mưu cùng nhau vui vẻ.(Con nuôi ý chỉ Đường Chính Hạo)

Cảm giác mấy phần say điều khiển, lão gia ở
trong phòng bệnh đắc ý khoe khoang mình thông minh, không biết đến cháu
gái của ông vừa lúc đứng ở ngoài cửa.

Lý Hoa rất tức giận! Giận đến nói ông là già mà hồ đồ, thiếu chút nữa chức quản lý Liên Nghiệp cũng không làm.

Vì vậy, một trò cười bị ép không ngừng la to..

Tổng Giám Đốc Không TốtTác giả: Nhiếp Tiểu TrănTruyện Ngôn TìnhỞ trong công viên, Tạ Kiệt An đi rất nhanh. Trên khuôn mặt cô không ngừng toát ra mồ hôi, bước đi dưới chân vội vã. Từ trước đến nay vẻ mặt cô luôn bình tĩnh , nhưng hiện tại trên mặt lại tràn đầy vẻ bất an, sau lưng cô như có ai đó đang đuổi theo cô, tựa như một cảnh tượng rất kinh hoàng! "Đứng lại!" Đột nhiên, một tiếng rống tựa như kinh động , vang lên từ sau lưng cô truyền tới. Tạ Kiệt An vẫn không dừng lại , sắc mặt tái nhợt đi. Đừng quay đầu lại, Tạ Kiệt An! Cô che ngực cố tự trấn an mình và tự nhủ với mình, chân vội vàng chạy trên đường. Trong công viên này cũng không phải là chỉ có cô, cho nên. . . . . . Hắn kêu tuyệt đối không phải là cô. . . . . . "Mẹ kiếp ! Tôi nói đứng lại,!" Tạ Kiệt An rủ mặt xuống, vẻ mặt càng ngày càng tái nhợt. Oa oa oa, thật không phải là cô! Là cái vòi nước kia cũ nên rớt xuống , căn bản không liên quan tới cô ! Không cần tìm cô. . . . . . "Mụ nội nó, đứng lại! Nếu không tôi đánh gãy hai chân cô!" Oa, muốn đánh gảy hai chân a! Có nghiêm trọng đến như… Sau khi xuất viện, Đường Chính Hạo cùng Lý Hoa đồng thời cũng tự do cưới người mình yêu.Đính hôn chính là tùy cơ ứng biến, cái này chính là do lão gia Uyên Ương Phổ, tự mình tán thưởng vì mình nuôi con gái từ nhỏ nên là nói dối cháu gái, là ông bị bệnh nan y không thể sống lâu, hi vọng hai người bọn họ có thể hoàn thành tâm nguyện của ông trước khi ông chết, có thể tận mắt nhìn thấy hai người họ dắt tay nhau cùng đi vào lễ đường.Đối với lần này, Đường Chính Hạo rất khó từ chối, dù sao ông cũng là ân nhân của hắn.Đối với lần này, Lý Hoa cũng rất khó từ chối, dù sao từ nhỏ cô đã mất đi cha mẹ, ông đối với cô mà nói giống như một người cha.Vì vậy, hai người quyết định trước lấy chuyện công khai đính hôn tạm thời trấn an ông.Lão gia tự nhận mưu kế mình đã đạt được, trước đêm con nuôi xuất viện, không nhịn được tìm đến bác sĩ đồng mưu cùng nhau vui vẻ.(Con nuôi ý chỉ Đường Chính Hạo)Cảm giác mấy phần say điều khiển, lão gia ở trong phòng bệnh đắc ý khoe khoang mình thông minh, không biết đến cháu gái của ông vừa lúc đứng ở ngoài cửa.Lý Hoa rất tức giận! Giận đến nói ông là già mà hồ đồ, thiếu chút nữa chức quản lý Liên Nghiệp cũng không làm.Vì vậy, một trò cười bị ép không ngừng la to..

Chương 26: Ngoại truyện 2