Trời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được…
Chương 19
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Vân Phong ngồi ở trong phòng làm việc, lần đầu tiên thất thần trong lúc làm việc.Mặc Mặc đã phát hiện rồi sao?Phát hiện sau khi anh nhìn thấy Tần Quyến, trong đầu đều là mỗi nụ cười mỗi cái nhăn mặt của Tần Quyến, thân ảnh màu vàng kia của cô, còn cả ánh mắt lạnh như băng.Có phải Mặc Mặc đã biết hay không? Tâm tư của anh gần đây rất loạn, bởi vì cô gái xinh đẹp kia mà loạn, bởi vì cô gái cho dù như thế nào cũng không thể đụng vào.Vân Phong nhìn đống văn kiện trước mắt, mày nhíu lại.Tiếng gõ cửa vang lên.Người bước vào là Tưởng Ngạn Chiêu.Anh nhìn thấy trạng thái của Vân Phong, “Vân Phong? Sắc mặt của cậu không tốt lắm, có phải gần đây quá sức hay không?”Vân Phong lắc đầu “Không có, chắc là do hôm qua ngủ không được ngon.”Lời Vân Phong nói rất đúng, tối hôm qua sau khi Mặc Mặc kể cho anh câu chuyện của Johannes Brahms và Clara, anh liền hoảng hốt, anh không dám đối diện trước mặt cô.Cho nên, anh nói dối còn có công việc phải xử lý, một mình ngồi ở thử phòng đến tận hai giờ sáng hôm sau.Tưởng Ngạn Chiêu gật đầu, “Tôi biết gần đây ở công ty có rất nhiều chuyện, cậu phải chú ý thân thể. Không bằng dẫn Mặc Mặc đi ra ngoài nghỉ phép đi, nghỉ ngơi vài ngày, cũng thả lỏng một chút.”“Tôi hiện tại có thể chạy đi đâu chứ? Ngay cả thời gian ngủ cũng không có.”Tưởng Ngạn Chiêu mỉm cười, “Cho dù cậu có tiếp tục bận rộn đi nữa cũng không thể để Mặc Mặc cô đơn đó, bằng không người làm anh tôi đây sẽ không bỏ qua cho cậu đâu.”Lông mày của Vân Phong nhíu lại “Bốn năm trước anh đã từng cảnh cáo tôi như vậy. Tôi vẫn còn nhớ.”Đúng vậy, bốn năm trước, khi Mặc Mặc tạo nên một trận cách mạng trong Tưởng gia, Tuỏng Ngạn Chiêu đi tìm Vân Phong. Anh dùng ánh mắt vô cùng kiên định cảnh cáo Vân Phong, anh không cho phép bất kỳ kẻ nào làm tổn thương Mặc Mặc, tổn thương đến đứa em gái yêu đuối kia.Mà bốn năm nay, biểu hiện của Vân Phong làm anh rất hài lòng, từ trong ánh mắt hạnh phúc của Mặc Mặc, Tưởng Ngạn Chiêu nhìn ra được sự thoả mãn đầy đủ.Tưởng Ngạn Chiêu cùng Vân Phong bàn một chút việc liên quan đến công việc, điện thoại di động của Vân Phong đột nhiên vang lên.“A lo? Vân Phong đây.”Đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nói dễ nghe “Là mình, Sở Khinh Dương.”“Khinh Dương, có chuyện gì sao?”“Không có việc gì, đã lâu không gặp, buổi tối ra ngoài tâm sự đi?”“Cũng tốt, buổi tối támgiờ gặp ở chỗ cũ.”“Ừm, cúp đây.”Sau khi Vân Phong cúp điện thoại, Tưởng Ngạn Chiêu lập tức mở miệng hỏi “Là Sở Khinh Dương?”“Ừm”“Xí nghiệp Thiếu Đông của Sở thị, tôi ngưỡng mộ đại danh đã lâu, có cơ hội giới thiệu chúng tôi quen biết một chút không?”Vân Phong suy nghĩ “Không bằng đêm nay đi, chúng tôi đã hẹn rồi.”Tưởng Ngạn Chiêu lắc đầu “Hôm khác đi, đêm nay hai người nhất định có chuyện riêng muốn nói”Dứt lời, Tưởng Ngạn Chiêu đứng dậy rời khỏi văn phòng của Vân Phong.Vân Phong suy nghĩ cẩn thận lời anh nói: “Chuyện riêng?”Đúng vậy, gần đây anh rất buồn, cần tìm người nói chuyện, Khinh Dương là người thích hợp nhất. Sở Khinh Dương biết tất cả mọi chuyện của anh.
Vân Phong ngồi ở trong phòng làm việc, lần đầu tiên
thất thần trong lúc làm việc.
Mặc Mặc đã phát hiện rồi sao?
Phát hiện sau khi anh nhìn thấy Tần Quyến, trong đầu
đều là mỗi nụ cười mỗi cái nhăn mặt của Tần Quyến, thân ảnh màu vàng kia của
cô, còn cả ánh mắt lạnh như băng.
Có phải Mặc Mặc đã biết hay không? Tâm tư của anh gần
đây rất loạn, bởi vì cô gái xinh đẹp kia mà loạn, bởi vì cô gái cho dù như thế
nào cũng không thể đụng vào.
Vân Phong nhìn đống văn kiện trước mắt, mày nhíu lại.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Người bước vào là Tưởng Ngạn Chiêu.
Anh nhìn thấy trạng thái của Vân Phong, “Vân Phong?
Sắc mặt của cậu không tốt lắm, có phải gần đây quá sức hay không?”
Vân Phong lắc đầu “Không có, chắc là do hôm qua ngủ
không được ngon.”
Lời Vân Phong nói rất đúng, tối hôm qua sau khi Mặc
Mặc kể cho anh câu chuyện của Johannes Brahms và Clara, anh liền hoảng hốt, anh không dám đối diện
trước mặt cô.
Cho nên, anh nói dối còn có công việc phải xử lý, một
mình ngồi ở thử phòng đến tận hai giờ sáng hôm sau.
Tưởng Ngạn Chiêu gật đầu, “Tôi biết gần đây ở công ty có
rất nhiều chuyện, cậu phải chú ý thân thể. Không bằng dẫn Mặc Mặc đi ra ngoài
nghỉ phép đi, nghỉ ngơi vài ngày, cũng thả lỏng một chút.”
“Tôi hiện tại có thể chạy đi đâu chứ? Ngay cả thời
gian ngủ cũng không có.”
Tưởng Ngạn Chiêu mỉm cười, “Cho dù cậu có tiếp tục bận
rộn đi nữa cũng không thể để Mặc Mặc cô đơn đó, bằng không người làm anh tôi
đây sẽ không bỏ qua cho cậu đâu.”
Lông mày của Vân Phong nhíu lại “Bốn năm trước anh đã
từng cảnh cáo tôi như vậy. Tôi vẫn còn nhớ.”
Đúng vậy, bốn năm trước, khi Mặc Mặc tạo nên một trận
cách mạng trong Tưởng gia, Tuỏng Ngạn Chiêu đi tìm Vân Phong. Anh dùng ánh mắt
vô cùng kiên định cảnh cáo Vân Phong, anh không cho phép bất kỳ kẻ nào làm tổn
thương Mặc Mặc, tổn thương đến đứa em gái yêu đuối kia.
Mà bốn năm nay, biểu hiện của Vân Phong làm anh rất
hài lòng, từ trong ánh mắt hạnh phúc của Mặc Mặc, Tưởng Ngạn Chiêu nhìn ra được
sự thoả mãn đầy đủ.
Tưởng Ngạn Chiêu cùng Vân Phong bàn một chút việc liên
quan đến công việc, điện thoại di động của Vân Phong đột nhiên vang lên.
“A lo? Vân Phong đây.”
Đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nói dễ nghe
“Là mình, Sở Khinh Dương.”
“Khinh Dương, có chuyện gì sao?”
“Không có việc gì, đã lâu không gặp, buổi tối ra ngoài
tâm sự đi?”
“Cũng tốt, buổi tối támgiờ gặp ở chỗ cũ.”
“Ừm, cúp đây.”
Sau khi Vân Phong cúp điện thoại, Tưởng Ngạn Chiêu lập
tức mở miệng hỏi “Là Sở Khinh Dương?”
“Ừm”
“Xí nghiệp Thiếu Đông của Sở thị, tôi ngưỡng mộ đại
danh đã lâu, có cơ hội giới thiệu chúng tôi quen biết một chút không?”
Vân Phong suy nghĩ “Không bằng đêm nay đi, chúng tôi
đã hẹn rồi.”
Tưởng Ngạn Chiêu lắc đầu “Hôm khác đi, đêm nay hai người nhất định có chuyện riêng muốn nói”
Dứt lời, Tưởng Ngạn Chiêu đứng dậy rời khỏi văn phòng
của Vân Phong.
Vân Phong suy
nghĩ cẩn thận lời anh nói: “Chuyện riêng?”
Đúng vậy, gần đây anh rất buồn, cần tìm người nói
chuyện, Khinh Dương là người thích hợp nhất. Sở Khinh Dương biết tất cả mọi
chuyện của anh.
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Vân Phong ngồi ở trong phòng làm việc, lần đầu tiên thất thần trong lúc làm việc.Mặc Mặc đã phát hiện rồi sao?Phát hiện sau khi anh nhìn thấy Tần Quyến, trong đầu đều là mỗi nụ cười mỗi cái nhăn mặt của Tần Quyến, thân ảnh màu vàng kia của cô, còn cả ánh mắt lạnh như băng.Có phải Mặc Mặc đã biết hay không? Tâm tư của anh gần đây rất loạn, bởi vì cô gái xinh đẹp kia mà loạn, bởi vì cô gái cho dù như thế nào cũng không thể đụng vào.Vân Phong nhìn đống văn kiện trước mắt, mày nhíu lại.Tiếng gõ cửa vang lên.Người bước vào là Tưởng Ngạn Chiêu.Anh nhìn thấy trạng thái của Vân Phong, “Vân Phong? Sắc mặt của cậu không tốt lắm, có phải gần đây quá sức hay không?”Vân Phong lắc đầu “Không có, chắc là do hôm qua ngủ không được ngon.”Lời Vân Phong nói rất đúng, tối hôm qua sau khi Mặc Mặc kể cho anh câu chuyện của Johannes Brahms và Clara, anh liền hoảng hốt, anh không dám đối diện trước mặt cô.Cho nên, anh nói dối còn có công việc phải xử lý, một mình ngồi ở thử phòng đến tận hai giờ sáng hôm sau.Tưởng Ngạn Chiêu gật đầu, “Tôi biết gần đây ở công ty có rất nhiều chuyện, cậu phải chú ý thân thể. Không bằng dẫn Mặc Mặc đi ra ngoài nghỉ phép đi, nghỉ ngơi vài ngày, cũng thả lỏng một chút.”“Tôi hiện tại có thể chạy đi đâu chứ? Ngay cả thời gian ngủ cũng không có.”Tưởng Ngạn Chiêu mỉm cười, “Cho dù cậu có tiếp tục bận rộn đi nữa cũng không thể để Mặc Mặc cô đơn đó, bằng không người làm anh tôi đây sẽ không bỏ qua cho cậu đâu.”Lông mày của Vân Phong nhíu lại “Bốn năm trước anh đã từng cảnh cáo tôi như vậy. Tôi vẫn còn nhớ.”Đúng vậy, bốn năm trước, khi Mặc Mặc tạo nên một trận cách mạng trong Tưởng gia, Tuỏng Ngạn Chiêu đi tìm Vân Phong. Anh dùng ánh mắt vô cùng kiên định cảnh cáo Vân Phong, anh không cho phép bất kỳ kẻ nào làm tổn thương Mặc Mặc, tổn thương đến đứa em gái yêu đuối kia.Mà bốn năm nay, biểu hiện của Vân Phong làm anh rất hài lòng, từ trong ánh mắt hạnh phúc của Mặc Mặc, Tưởng Ngạn Chiêu nhìn ra được sự thoả mãn đầy đủ.Tưởng Ngạn Chiêu cùng Vân Phong bàn một chút việc liên quan đến công việc, điện thoại di động của Vân Phong đột nhiên vang lên.“A lo? Vân Phong đây.”Đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nói dễ nghe “Là mình, Sở Khinh Dương.”“Khinh Dương, có chuyện gì sao?”“Không có việc gì, đã lâu không gặp, buổi tối ra ngoài tâm sự đi?”“Cũng tốt, buổi tối támgiờ gặp ở chỗ cũ.”“Ừm, cúp đây.”Sau khi Vân Phong cúp điện thoại, Tưởng Ngạn Chiêu lập tức mở miệng hỏi “Là Sở Khinh Dương?”“Ừm”“Xí nghiệp Thiếu Đông của Sở thị, tôi ngưỡng mộ đại danh đã lâu, có cơ hội giới thiệu chúng tôi quen biết một chút không?”Vân Phong suy nghĩ “Không bằng đêm nay đi, chúng tôi đã hẹn rồi.”Tưởng Ngạn Chiêu lắc đầu “Hôm khác đi, đêm nay hai người nhất định có chuyện riêng muốn nói”Dứt lời, Tưởng Ngạn Chiêu đứng dậy rời khỏi văn phòng của Vân Phong.Vân Phong suy nghĩ cẩn thận lời anh nói: “Chuyện riêng?”Đúng vậy, gần đây anh rất buồn, cần tìm người nói chuyện, Khinh Dương là người thích hợp nhất. Sở Khinh Dương biết tất cả mọi chuyện của anh.