Trời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được…
Chương 59
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Tưởng Gia vượt qua rối loạn hai tháng, tập đoàn tài chính Tưởng gia phá sản giải tán, Tưởng Lực Hành bị bắt, chờ phán xét cuối cùng.Truyền thông ngang ngược bừa bãi, đồng loat đưa tin Tưởng gia sụp đổ, trong lúc nhất thời mọi quang vinh trước kia biến thành trốn tránh e sợ.“Mặc Mặc, hôm nay anh và anh trai đã thương lựng rồi, anh ấy ở lại bên này xử lý giải quyết hết hậu quả, để anh tới châu Âu, công ty quản lý bên kia đang cần nhân công gấp, em cảm thấy thế nào?“Đi châu Âu?”“Ừ”“ĐI bao lâu?”“Hiện tại rất khó nói, anh nghĩ, chi bằng em cùng đi với anh, chúng ta ở bên kia, cũng để anh không phải lo lắng em một mình ở nhà.”“Nhưng mà … cha mẹ thì thế nào?”“Anh biết em lo lắng cho bọn họ, nhưng hiện tại chúng ta phải suy nghĩ thực tế, anh cả ở lại giải quyết thủ tục pháp luật, anh muốn sau này chúng ta ở châu Âu bắt đầu lại cuộc sống một lần nữa.”Tưởng Mặc gật đầu “Em biết tình hình lúc này, em chỉ là không nỡ xa bọn họ.”Vân Phong ôm cô vào trong ngực “Đừng khóc, ai cũng không muốn chứng kiến tình huống như vậy … nhưng mà … đây là một ngày tất phải có.”“Em hiểu, cho dù lúc này đây không phải Tần Quyến, sau này cũng sẽ có ngừoi khác tới tố giác Tương gia, em không biết cha tại sao phải đi trên con đường này.”“Đừng nói là em, chính anh cũng nghĩ không thông. Có thể đây là cái bất đắc dĩ của nhà giàu đi.”“Phong, anh đồng ý với em, sau này cho dù chúng ta vất vả thế nào đi nữa, em cũng muốn anh giữ vững nguyên tắc, tuyệt đối không đụng vào chuyện trái pháp luật.”“Đương nhiên. Chỉ có điều, anh làm sao nỡ để em chịu khổ đây? Anh sẽ để em giống như trước đây, áo cơm không lo.”Tưởng Mặc ngẩng đầu nhìn anh “ Em không cần cuộc sống quá xa xỉ, em chỉ cần cuộc sống thật bình an”“Ừ. Anh biết rồi, tới châu Âu, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa.”***Máy bay cấp cánh.Tưởng Mặc tựa vào bả vai của Vân Phong “Em có một cảm giác khác lạ. Từ nhỏ đến lớn, em luôn mong muốn rời khỏi nhà, nhưng không biết lúc thật sự rời đi lại là vì cục diện này. Giấc mơ và sự thật luôn không giống nhau như vậy.”“Giấc mơ của em là gì? Có một bạch mã hoàng tử?”“Đúng a. E muốn có một bạch mã hoàng tử, dẫn em chạy trên vùng quê, rời xa tất thảy phiền não và ưu sầu. Còn nhớ lúc trước em đã nói gì với anh không, em lấy được từ Tưởng gia nhiều hơn là mất đi không?”“Lúc ở Prague?”“Đúng. Lúc đó hình như anh không hiểu ý của em.”Vân Phong thở dài thật sâu “Ý của em là bởi vì em sinh ở Tưởng gia, mới có thể gả cho anh.”“Ừm”“Mặc Mặc, anh cũng rất may mắn, bởi vì chúng ta không biến thành loại người chỉ mong kiếm lợi, anh đã từng rất nguy hiểm, là em cứu vớt anh, dùng sự thiện lương của em. Chuyện lần này của cha làm cho anh tin chắc một điều, anh cưới được em, là hạnh phúc suốt đời.
Tưởng Gia vượt qua rối loạn hai tháng, tập đoàn tài
chính Tưởng gia phá sản giải tán, Tưởng Lực Hành bị bắt, chờ phán xét cuối
cùng.
Truyền thông ngang
ngược bừa bãi, đồng loat đưa tin Tưởng gia sụp đổ, trong lúc nhất thời mọi
quang vinh trước kia biến thành trốn tránh e sợ.
“Mặc Mặc, hôm nay anh và anh trai đã thương lựng rồi,
anh ấy ở lại bên này xử lý giải quyết hết hậu quả, để anh tới châu Âu, công ty
quản lý bên kia đang cần nhân công gấp, em cảm thấy thế nào?
“Đi châu Âu?”
“Ừ”
“ĐI bao lâu?”
“Hiện tại rất khó nói, anh nghĩ, chi bằng em cùng đi với
anh, chúng ta ở bên kia, cũng để anh không phải lo lắng em một mình ở nhà.”
“Nhưng mà … cha mẹ thì thế nào?”
“Anh biết em lo lắng cho bọn họ, nhưng hiện tại chúng
ta phải suy nghĩ thực tế, anh cả ở lại giải quyết thủ tục pháp luật, anh muốn
sau này chúng ta ở châu Âu bắt đầu lại cuộc sống một lần nữa.”
Tưởng Mặc gật đầu “Em biết tình hình lúc này, em chỉ
là không nỡ xa bọn họ.”
Vân Phong ôm cô vào trong ngực “Đừng khóc, ai cũng
không muốn chứng kiến tình huống như vậy … nhưng mà … đây là một ngày tất phải
có.”
“Em hiểu, cho dù lúc này đây không phải Tần Quyến, sau
này cũng sẽ có ngừoi khác tới tố giác Tương gia, em không biết cha tại sao phải
đi trên con đường này.”
“Đừng nói là em, chính anh cũng nghĩ không thông. Có
thể đây là cái bất đắc dĩ của nhà giàu đi.”
“Phong, anh đồng ý với em, sau này cho dù chúng ta vất
vả thế nào đi nữa, em cũng muốn anh giữ vững nguyên tắc, tuyệt đối không đụng
vào chuyện trái pháp luật.”
“Đương nhiên. Chỉ có điều, anh làm sao nỡ để em chịu
khổ đây? Anh sẽ để em giống như trước đây, áo cơm không lo.”
Tưởng Mặc ngẩng đầu nhìn anh “ Em không cần cuộc sống
quá xa xỉ, em chỉ cần cuộc sống thật bình an”
“Ừ. Anh
biết rồi, tới châu Âu, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa.”
***
Máy bay cấp cánh.
Tưởng Mặc tựa vào bả vai của Vân Phong “Em có một cảm
giác khác lạ. Từ nhỏ đến lớn, em luôn mong muốn rời khỏi nhà, nhưng không biết
lúc thật sự rời đi lại là vì cục diện này. Giấc mơ và sự thật luôn không giống
nhau như vậy.”
“Giấc mơ của em là gì? Có một bạch mã hoàng tử?”
“Đúng a. E muốn có một bạch mã hoàng tử, dẫn em chạy
trên vùng quê, rời xa tất thảy phiền não và ưu sầu. Còn nhớ lúc trước em đã nói
gì với anh không, em lấy được từ Tưởng gia nhiều hơn là mất đi không?”
“Lúc ở Prague?”
“Đúng. Lúc đó hình như anh không hiểu ý của em.”
Vân Phong thở dài thật sâu “Ý của em là bởi vì em sinh
ở Tưởng gia, mới có thể gả cho anh.”
“Ừm”
“Mặc Mặc, anh cũng rất may mắn, bởi vì chúng ta không
biến thành loại người chỉ mong kiếm lợi, anh đã từng rất nguy hiểm, là em cứu
vớt anh, dùng sự thiện lương của em. Chuyện lần này của cha làm cho anh tin
chắc một điều, anh cưới được em, là hạnh phúc suốt đời.
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Tưởng Gia vượt qua rối loạn hai tháng, tập đoàn tài chính Tưởng gia phá sản giải tán, Tưởng Lực Hành bị bắt, chờ phán xét cuối cùng.Truyền thông ngang ngược bừa bãi, đồng loat đưa tin Tưởng gia sụp đổ, trong lúc nhất thời mọi quang vinh trước kia biến thành trốn tránh e sợ.“Mặc Mặc, hôm nay anh và anh trai đã thương lựng rồi, anh ấy ở lại bên này xử lý giải quyết hết hậu quả, để anh tới châu Âu, công ty quản lý bên kia đang cần nhân công gấp, em cảm thấy thế nào?“Đi châu Âu?”“Ừ”“ĐI bao lâu?”“Hiện tại rất khó nói, anh nghĩ, chi bằng em cùng đi với anh, chúng ta ở bên kia, cũng để anh không phải lo lắng em một mình ở nhà.”“Nhưng mà … cha mẹ thì thế nào?”“Anh biết em lo lắng cho bọn họ, nhưng hiện tại chúng ta phải suy nghĩ thực tế, anh cả ở lại giải quyết thủ tục pháp luật, anh muốn sau này chúng ta ở châu Âu bắt đầu lại cuộc sống một lần nữa.”Tưởng Mặc gật đầu “Em biết tình hình lúc này, em chỉ là không nỡ xa bọn họ.”Vân Phong ôm cô vào trong ngực “Đừng khóc, ai cũng không muốn chứng kiến tình huống như vậy … nhưng mà … đây là một ngày tất phải có.”“Em hiểu, cho dù lúc này đây không phải Tần Quyến, sau này cũng sẽ có ngừoi khác tới tố giác Tương gia, em không biết cha tại sao phải đi trên con đường này.”“Đừng nói là em, chính anh cũng nghĩ không thông. Có thể đây là cái bất đắc dĩ của nhà giàu đi.”“Phong, anh đồng ý với em, sau này cho dù chúng ta vất vả thế nào đi nữa, em cũng muốn anh giữ vững nguyên tắc, tuyệt đối không đụng vào chuyện trái pháp luật.”“Đương nhiên. Chỉ có điều, anh làm sao nỡ để em chịu khổ đây? Anh sẽ để em giống như trước đây, áo cơm không lo.”Tưởng Mặc ngẩng đầu nhìn anh “ Em không cần cuộc sống quá xa xỉ, em chỉ cần cuộc sống thật bình an”“Ừ. Anh biết rồi, tới châu Âu, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa.”***Máy bay cấp cánh.Tưởng Mặc tựa vào bả vai của Vân Phong “Em có một cảm giác khác lạ. Từ nhỏ đến lớn, em luôn mong muốn rời khỏi nhà, nhưng không biết lúc thật sự rời đi lại là vì cục diện này. Giấc mơ và sự thật luôn không giống nhau như vậy.”“Giấc mơ của em là gì? Có một bạch mã hoàng tử?”“Đúng a. E muốn có một bạch mã hoàng tử, dẫn em chạy trên vùng quê, rời xa tất thảy phiền não và ưu sầu. Còn nhớ lúc trước em đã nói gì với anh không, em lấy được từ Tưởng gia nhiều hơn là mất đi không?”“Lúc ở Prague?”“Đúng. Lúc đó hình như anh không hiểu ý của em.”Vân Phong thở dài thật sâu “Ý của em là bởi vì em sinh ở Tưởng gia, mới có thể gả cho anh.”“Ừm”“Mặc Mặc, anh cũng rất may mắn, bởi vì chúng ta không biến thành loại người chỉ mong kiếm lợi, anh đã từng rất nguy hiểm, là em cứu vớt anh, dùng sự thiện lương của em. Chuyện lần này của cha làm cho anh tin chắc một điều, anh cưới được em, là hạnh phúc suốt đời.