Trời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được…
Chương 62
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Mấy tháng sau, Vân Ức Mặc ra đời.Tên này Vân Phong suy nghĩ rất lâu mới quyết định.Vân, là họ của anh.Ức, đại biểu cho ký ức sâu đậm, tình yêu sâu đậm.Mặc, là đồng âm với Mặc Mặc.***Đó là một đứa bé trai da thịt trắng nõn, đôi mắt vừa to vừa tròn, bộ dạng vô cùng đáng yêu, nó có phần sợ người lạ, ánh mắt tròn vo tràn ngập tò mò, trốn trong lòng mẹ trộm nhìn thế giớ xa lạ này.Mặc Mặc ôm đứa bé mềm mại, khoé miệng luôn giữ nụ cười ôn nhu.Vân Phong cũng muốn ôm nó, nhưng anh chỉ cần hơi đến gần, đứa bé liền lộ ra vẻ mặt muốn khóc, hại anh chỉ có thể kích động nhìn vào nó đầy h*m m**n.Vân Phong cuối cùng không thể không ôn nhu tự giới thiệu mình với nó “ Là ba ba.. Ngoan, đừng sợ nha … Để cho ba ôm một chút được không?”Ngữ điệu của Vân Phong rất ôn hoà, đứa bé dường như cũng bị cuốn hút, Vân Phong được như ý nguyện ôm tiểu bảo bối của anh và Mặc Mặc.Vân Phong nhìn Mặc Mặc “Mặc Mặc, con hình như đặc biệt thích bám em.”“Đương nhiên a, em là ẹm, sao nào, anh ghen tị à?”“Anh không phải ghen tị điều này, là anh sợ nó cướp em đi.”Mặc Mặc cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, không ngờ anh lại vậy mà ghen.“Phong, anh có cmả thấy tên của cục cưng có phần rất khoa trương không?”“Sao vậy? Em không thích?”“Không phải, chỉ là có điểm quá rõ ràng …”Vân Phong không cho là đúng “Rõ ràng chút mới tốt, sau này chỉ cần kêu tên nó, là có thể biết tâm ý của anh đối với em.”Má Mặc Mặc hơi đỏ, trong lòng lại tràn ngập cảm động***“Mặc Mặc, hôm nay anh đã nói yêu em chưa?”“Một giờ trước.”“Anh không ngại nói lại lần nữa đâu, anh yêu em.” Đáy mắt anh đầy d*c v*ng.“Em cũng yêu anh” Kéo đầu của anh xuống, Mặc Mặc hôn lên một mặt tình yêu của anh.Ngọt ngào nhu tình tiếp tục, hạnh phúc lan tràn cuồn cuộn không dứt, đây là hình ảnh của một gia đình mỹ mãn, cuộc đời theo đuổi không phải chỉ là điều tốt đẹp này sao?Bình bình đạm đạm mới là thật, bình an mới là phúc.Hạnh phúc ngập đẩy căn phòng, ôm lên người mình yêu thương nhất, nhân sính cũng chính là như thế thôi…Tưởng Mặc dựa vào bả vai Vân Phong, hình ảnh một nhà ba người là hài hoà như thế…
Mấy tháng sau, Vân Ức Mặc ra đời.
Tên này Vân Phong suy nghĩ rất lâu mới quyết định.
Vân, là họ của anh.
Ức, đại biểu cho ký ức sâu đậm, tình yêu sâu đậm.
Mặc, là đồng âm với Mặc Mặc.
***
Đó là một đứa bé trai da thịt trắng nõn, đôi mắt vừa
to vừa tròn, bộ dạng vô cùng đáng yêu, nó có phần sợ người lạ, ánh mắt tròn vo
tràn ngập tò mò, trốn trong lòng mẹ trộm nhìn thế giớ xa lạ này.
Mặc Mặc ôm đứa bé mềm mại, khoé miệng luôn giữ nụ cười
ôn nhu.
Vân Phong cũng muốn ôm nó, nhưng anh chỉ cần hơi đến
gần, đứa bé liền lộ ra vẻ mặt muốn khóc, hại anh chỉ có thể kích động nhìn vào
nó đầy h*m m**n.
Vân Phong cuối cùng không thể không ôn nhu tự giới
thiệu mình với nó “ Là ba ba.. Ngoan, đừng sợ nha … Để cho ba ôm một chút được
không?”
Ngữ điệu của Vân Phong rất ôn hoà, đứa bé dường như
cũng bị cuốn hút, Vân Phong được như ý nguyện ôm tiểu bảo bối của anh và Mặc
Mặc.
Vân Phong nhìn Mặc Mặc “Mặc Mặc, con hình như đặc biệt
thích bám em.”
“Đương nhiên a, em là ẹm, sao nào, anh ghen tị à?”
“Anh không phải ghen tị điều này, là anh sợ nó cướp em
đi.”
Mặc Mặc cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, không ngờ
anh lại vậy mà ghen.
“Phong, anh có cmả thấy tên của cục cưng có phần rất
khoa trương không?”
“Sao vậy? Em không thích?”
“Không phải, chỉ là có điểm quá rõ ràng …”
Vân Phong không cho là đúng “Rõ ràng chút mới tốt, sau
này chỉ cần kêu tên nó, là có thể biết tâm ý của anh đối với em.”
Má Mặc Mặc hơi đỏ, trong lòng lại tràn ngập cảm động
***
“Mặc Mặc, hôm nay anh đã nói yêu em chưa?”
“Một giờ trước.”
“Anh không ngại nói lại lần nữa đâu, anh yêu em.” Đáy
mắt anh đầy d*c v*ng.
“Em cũng yêu anh” Kéo đầu của anh xuống, Mặc Mặc hôn
lên một mặt tình yêu của anh.
Ngọt ngào nhu tình tiếp tục, hạnh phúc lan tràn cuồn
cuộn không dứt, đây là hình ảnh của một gia đình mỹ mãn, cuộc đời theo đuổi
không phải chỉ là điều tốt đẹp này sao?
Bình bình đạm đạm mới là thật, bình an mới là phúc.
Hạnh phúc ngập đẩy căn phòng, ôm lên người mình yêu
thương nhất, nhân sính cũng chính là như thế thôi…
Tưởng Mặc dựa vào bả vai Vân Phong, hình ảnh một nhà
ba người là hài hoà như thế…
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Mấy tháng sau, Vân Ức Mặc ra đời.Tên này Vân Phong suy nghĩ rất lâu mới quyết định.Vân, là họ của anh.Ức, đại biểu cho ký ức sâu đậm, tình yêu sâu đậm.Mặc, là đồng âm với Mặc Mặc.***Đó là một đứa bé trai da thịt trắng nõn, đôi mắt vừa to vừa tròn, bộ dạng vô cùng đáng yêu, nó có phần sợ người lạ, ánh mắt tròn vo tràn ngập tò mò, trốn trong lòng mẹ trộm nhìn thế giớ xa lạ này.Mặc Mặc ôm đứa bé mềm mại, khoé miệng luôn giữ nụ cười ôn nhu.Vân Phong cũng muốn ôm nó, nhưng anh chỉ cần hơi đến gần, đứa bé liền lộ ra vẻ mặt muốn khóc, hại anh chỉ có thể kích động nhìn vào nó đầy h*m m**n.Vân Phong cuối cùng không thể không ôn nhu tự giới thiệu mình với nó “ Là ba ba.. Ngoan, đừng sợ nha … Để cho ba ôm một chút được không?”Ngữ điệu của Vân Phong rất ôn hoà, đứa bé dường như cũng bị cuốn hút, Vân Phong được như ý nguyện ôm tiểu bảo bối của anh và Mặc Mặc.Vân Phong nhìn Mặc Mặc “Mặc Mặc, con hình như đặc biệt thích bám em.”“Đương nhiên a, em là ẹm, sao nào, anh ghen tị à?”“Anh không phải ghen tị điều này, là anh sợ nó cướp em đi.”Mặc Mặc cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, không ngờ anh lại vậy mà ghen.“Phong, anh có cmả thấy tên của cục cưng có phần rất khoa trương không?”“Sao vậy? Em không thích?”“Không phải, chỉ là có điểm quá rõ ràng …”Vân Phong không cho là đúng “Rõ ràng chút mới tốt, sau này chỉ cần kêu tên nó, là có thể biết tâm ý của anh đối với em.”Má Mặc Mặc hơi đỏ, trong lòng lại tràn ngập cảm động***“Mặc Mặc, hôm nay anh đã nói yêu em chưa?”“Một giờ trước.”“Anh không ngại nói lại lần nữa đâu, anh yêu em.” Đáy mắt anh đầy d*c v*ng.“Em cũng yêu anh” Kéo đầu của anh xuống, Mặc Mặc hôn lên một mặt tình yêu của anh.Ngọt ngào nhu tình tiếp tục, hạnh phúc lan tràn cuồn cuộn không dứt, đây là hình ảnh của một gia đình mỹ mãn, cuộc đời theo đuổi không phải chỉ là điều tốt đẹp này sao?Bình bình đạm đạm mới là thật, bình an mới là phúc.Hạnh phúc ngập đẩy căn phòng, ôm lên người mình yêu thương nhất, nhân sính cũng chính là như thế thôi…Tưởng Mặc dựa vào bả vai Vân Phong, hình ảnh một nhà ba người là hài hoà như thế…