Tác giả:

Trời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được…

Chương 63

Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Ba năm sau.Vân Ức Mặc trốn ở trong bụi rosemary (cây hương thảo) thân hình nhỏ bé bị đám cây xanh che mất.Vân Ức Mặc rất thích tường cây thấp này, là nơi trốn tìm tốt nhất, nhưng mà ngày hôm nay cậu không có hứng chơi đùa, cậu nhíu chặt mày, khuôn mặt nho nhỏ mang theo vẻ bối rối.Cậu thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ bị người khác phát hiện.Nhưng mà – thình lình phía sau truyền đến tiếng nói trầ thấp, cậu sợ tới mức ngã ngồi ở trên cỏ.“Ức Mặc, con tính trốn ở đó bao lâu? Bánh sinh nhật con thích nhất sắp bị Đinh Đinh ăn hết rồi.” Vân Phong mỉm cười nhìn con trai.“Nó vẫn còn ở chỗ bàn ăn sao?” Khuôn mặt nhỏ nhỏ mang thẻo vẻ mơ hồ, trộm ló đầu nhỏ ra nhìn về phía xa, oa, thật là đầu sỏ gây hoạ a!Một đứa bé gái độ hơn hai tuổi, bởi vì thấy Ức Mặc mà hưng phấn hét lên chói tai, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo là ngũ quan xinh đẹp, cực kỳ giống Tưởng Hàm. Cô bé đung đưa giãy khỏi lòng Sở Khinh Dương, mang theo tâm tình hưng phấn, chân nọ đá chân kia chạy tới.“Đinh Đinh, đừng tới đây a!” Ức Mặc vội vàng lui về phía sau, cậu rất sợ cô em này nha, vởi vì cô bé thích nhất là chu môi hôn mặt cậu.Trước kia lúc còn nhỏ hơn nữa cậu đã rất chán ghét việc này, em gái luôn vẩy nước miếng lên mặt cậu! Bây giờ còn đáng sợ hơn chính là, giờ phút này trên mồn cô bé còn dính đầy bánh bơ ngọt.Có điều … Vân Ức Mặc lại nản rồi! Đinh Đinh ỷ vào tuổi còn nhỏ, căn bản là không để ý tới sự chống cự của anh trai, hai tay ôm lấy đầu cậu, cố gắng cong môi đầy mơ cùng nước miếng, dùng sức thơm cậu một cái, cũng thuận tiện đem bơ dính lau lên quần áo mới của cậu.“Oa, dừng tay! Không, là dừng mồm, dừng mồm!” Ức Mặc giãy dụa, tránh khỏi thế công cuồng nhiệt của em gái.Tưởng Mặc từ sân bên kia đi tới, nụ cười hạnh phúc treo trên khuôn mặt cô, thân hình cao dáo mặc quần áo màu tím nhạt, người khác khó có thể dời tầm mắt“Sao còn chơi ở chỗ này?” Cô hỏi, thấy hai đứa bé đang cùng nhau chơi đùa. Cô đưa tay cầm lấy tay Vân Phong, tuỳ ý để anh ôm mình vào trong lòng.“Anh em nó thất là thân thiết.” Sở khinh Dương ôm Tưởng Hàm cũng đã đi tới.Tưởng hàm nhìn thấy con gái “ỷ thế h**p người” gật đầu mỉm cười “Cá tính của Đinh Đinh rất ạnh, có điểm giống em, nhưng mà em thục nữ hơn.”Lời của cô làm mọi người bật cười.Vân Phong kề sát bên tai cô, thản nhiên nói “Mặc Mặc … Anh rất hạnh phúc, có em, có Ức Mặc … Hai người là hạnh phúc lớn nhất đời này của anh!”

Ba năm sau.

Vân Ức Mặc trốn ở trong bụi rosemary (cây hương thảo)
thân hình nhỏ bé bị đám cây xanh che mất.

Vân Ức Mặc rất thích tường cây thấp này, là nơi trốn
tìm tốt nhất, nhưng mà ngày hôm nay cậu không có hứng chơi đùa, cậu nhíu chặt
mày, khuôn mặt nho nhỏ mang theo vẻ bối rối.

Cậu thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ bị người khác
phát hiện.

Nhưng mà – thình lình phía sau truyền đến tiếng nói
trầ thấp, cậu sợ tới mức ngã ngồi ở trên cỏ.

“Ức Mặc, con tính trốn ở đó bao lâu? Bánh sinh nhật
con thích nhất sắp bị Đinh Đinh ăn hết
rồi.” Vân Phong mỉm cười nhìn con trai.

“Nó vẫn còn ở chỗ bàn ăn sao?” Khuôn mặt nhỏ nhỏ mang
thẻo vẻ mơ hồ, trộm ló đầu nhỏ ra nhìn về phía xa, oa, thật là đầu sỏ gây
hoạ a!

Một đứa bé gái độ hơn hai tuổi, bởi vì thấy Ức Mặc mà
hưng phấn hét lên chói tai, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo là ngũ quan xinh
đẹp, cực kỳ giống Tưởng Hàm. Cô bé đung đưa giãy khỏi lòng Sở Khinh Dương, mang
theo tâm tình hưng phấn, chân nọ đá chân kia chạy tới.

“Đinh Đinh, đừng tới đây a!” Ức Mặc vội vàng lui về
phía sau, cậu rất sợ cô em này nha, vởi vì cô bé thích nhất là chu môi hôn mặt
cậu.

Trước kia lúc còn nhỏ hơn nữa cậu đã rất chán ghét
việc này, em gái luôn vẩy nước miếng lên mặt cậu! Bây giờ còn đáng sợ hơn chính
là, giờ phút này trên mồn cô bé còn dính đầy bánh bơ ngọt.

Có điều … Vân Ức Mặc lại nản rồi! Đinh Đinh ỷ vào tuổi
còn nhỏ, căn bản là không để ý tới sự chống cự của anh trai, hai tay ôm lấy đầu
cậu, cố gắng cong môi đầy mơ cùng nước miếng, dùng sức thơm cậu một cái, cũng
thuận tiện đem bơ dính lau lên quần áo mới của cậu.

“Oa, dừng tay! Không, là dừng mồm, dừng mồm!” Ức Mặc
giãy dụa, tránh khỏi thế công cuồng nhiệt của em gái.

Tưởng Mặc từ sân bên kia đi tới, nụ cười hạnh phúc
treo trên khuôn mặt cô, thân hình cao dáo mặc quần áo màu tím nhạt, người khác
khó có thể dời tầm mắt

“Sao còn chơi ở chỗ này?” Cô hỏi, thấy hai đứa bé đang
cùng nhau chơi đùa. Cô đưa tay cầm lấy tay Vân Phong, tuỳ ý để anh ôm mình vào
trong lòng.

“Anh em nó thất là thân thiết.” Sở khinh Dương ôm
Tưởng Hàm cũng đã đi tới.

Tưởng hàm nhìn thấy con gái “ỷ thế h**p người” gật đầu
mỉm cười “Cá tính của Đinh Đinh rất ạnh, có điểm giống em,
nhưng mà em thục nữ hơn.”

Lời của cô làm mọi người bật cười.

Vân
Phong kề sát bên tai cô, thản nhiên nói “Mặc Mặc … Anh rất hạnh phúc, có em, có
Ức Mặc … Hai người là hạnh phúc lớn nhất đời này của anh!”

Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Ba năm sau.Vân Ức Mặc trốn ở trong bụi rosemary (cây hương thảo) thân hình nhỏ bé bị đám cây xanh che mất.Vân Ức Mặc rất thích tường cây thấp này, là nơi trốn tìm tốt nhất, nhưng mà ngày hôm nay cậu không có hứng chơi đùa, cậu nhíu chặt mày, khuôn mặt nho nhỏ mang theo vẻ bối rối.Cậu thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ bị người khác phát hiện.Nhưng mà – thình lình phía sau truyền đến tiếng nói trầ thấp, cậu sợ tới mức ngã ngồi ở trên cỏ.“Ức Mặc, con tính trốn ở đó bao lâu? Bánh sinh nhật con thích nhất sắp bị Đinh Đinh ăn hết rồi.” Vân Phong mỉm cười nhìn con trai.“Nó vẫn còn ở chỗ bàn ăn sao?” Khuôn mặt nhỏ nhỏ mang thẻo vẻ mơ hồ, trộm ló đầu nhỏ ra nhìn về phía xa, oa, thật là đầu sỏ gây hoạ a!Một đứa bé gái độ hơn hai tuổi, bởi vì thấy Ức Mặc mà hưng phấn hét lên chói tai, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo là ngũ quan xinh đẹp, cực kỳ giống Tưởng Hàm. Cô bé đung đưa giãy khỏi lòng Sở Khinh Dương, mang theo tâm tình hưng phấn, chân nọ đá chân kia chạy tới.“Đinh Đinh, đừng tới đây a!” Ức Mặc vội vàng lui về phía sau, cậu rất sợ cô em này nha, vởi vì cô bé thích nhất là chu môi hôn mặt cậu.Trước kia lúc còn nhỏ hơn nữa cậu đã rất chán ghét việc này, em gái luôn vẩy nước miếng lên mặt cậu! Bây giờ còn đáng sợ hơn chính là, giờ phút này trên mồn cô bé còn dính đầy bánh bơ ngọt.Có điều … Vân Ức Mặc lại nản rồi! Đinh Đinh ỷ vào tuổi còn nhỏ, căn bản là không để ý tới sự chống cự của anh trai, hai tay ôm lấy đầu cậu, cố gắng cong môi đầy mơ cùng nước miếng, dùng sức thơm cậu một cái, cũng thuận tiện đem bơ dính lau lên quần áo mới của cậu.“Oa, dừng tay! Không, là dừng mồm, dừng mồm!” Ức Mặc giãy dụa, tránh khỏi thế công cuồng nhiệt của em gái.Tưởng Mặc từ sân bên kia đi tới, nụ cười hạnh phúc treo trên khuôn mặt cô, thân hình cao dáo mặc quần áo màu tím nhạt, người khác khó có thể dời tầm mắt“Sao còn chơi ở chỗ này?” Cô hỏi, thấy hai đứa bé đang cùng nhau chơi đùa. Cô đưa tay cầm lấy tay Vân Phong, tuỳ ý để anh ôm mình vào trong lòng.“Anh em nó thất là thân thiết.” Sở khinh Dương ôm Tưởng Hàm cũng đã đi tới.Tưởng hàm nhìn thấy con gái “ỷ thế h**p người” gật đầu mỉm cười “Cá tính của Đinh Đinh rất ạnh, có điểm giống em, nhưng mà em thục nữ hơn.”Lời của cô làm mọi người bật cười.Vân Phong kề sát bên tai cô, thản nhiên nói “Mặc Mặc … Anh rất hạnh phúc, có em, có Ức Mặc … Hai người là hạnh phúc lớn nhất đời này của anh!”

Chương 63