Tác giả:

Tôi là một đứa con gái tinh nghịch ư quậy phá Người ta nhìn tôi lắc đầu chán trường :rằng... tương lại của tôi là một mảng u tối không nối thoát Là thứ rẽ ngang vào sự xa đọa của xã hội Là thành phần chỉ biết ăn chơi đú đởn xuốt ngày đánh đấm chân tay... mở mồm ra là văng này văng nọ... Một đứa trẻ không cha không mẹ...sẽ là một đứa hư hỏng.... không có sự dạy dỗ của cha mẹ thì làm gì có tương lai. Nghe họ bàn tán sau lưng tôi chỉ cười nhạt Ừ... họ có mặt trên đời sớm hơn tôi rất nhiều nhưng... họ có trải đời nhiều bằng tôi chưa? Và... một trong số người đang bàn tán về tôi ấy.... họ đã thực sự có những đứa con ngoan? Phải tôi hư... nhưng tôi không hỏng... Tôi biết cái gì đúng cái gì sai. Tôi vào bar làm việc từ khi 15 tuổi, dùng mồ hôi của mình đổi lấy vị tiền... không giống những đứa thích ăn chơi đú đởn vào đó để đốt mồ hôi công sức của bố mẹ chúng. Nhưng không có chúng thì tôi đây cũng không thể tồn tại ở cái xã hội này Tôi cũng đâu có muốn mình đang phải lai lưng ra kiếm kế sinh…

Chương 8: Tiệc cùng đại gia-2

Để Anh Yêu Thương EmTác giả: LeeHannieTôi là một đứa con gái tinh nghịch ư quậy phá Người ta nhìn tôi lắc đầu chán trường :rằng... tương lại của tôi là một mảng u tối không nối thoát Là thứ rẽ ngang vào sự xa đọa của xã hội Là thành phần chỉ biết ăn chơi đú đởn xuốt ngày đánh đấm chân tay... mở mồm ra là văng này văng nọ... Một đứa trẻ không cha không mẹ...sẽ là một đứa hư hỏng.... không có sự dạy dỗ của cha mẹ thì làm gì có tương lai. Nghe họ bàn tán sau lưng tôi chỉ cười nhạt Ừ... họ có mặt trên đời sớm hơn tôi rất nhiều nhưng... họ có trải đời nhiều bằng tôi chưa? Và... một trong số người đang bàn tán về tôi ấy.... họ đã thực sự có những đứa con ngoan? Phải tôi hư... nhưng tôi không hỏng... Tôi biết cái gì đúng cái gì sai. Tôi vào bar làm việc từ khi 15 tuổi, dùng mồ hôi của mình đổi lấy vị tiền... không giống những đứa thích ăn chơi đú đởn vào đó để đốt mồ hôi công sức của bố mẹ chúng. Nhưng không có chúng thì tôi đây cũng không thể tồn tại ở cái xã hội này Tôi cũng đâu có muốn mình đang phải lai lưng ra kiếm kế sinh… Mọi người đổ dồn ánh mắt nên chiếc siêu xe màu đen với ánh mắt ngạc nhiên tột cùng... Hàn Vũ bước xuống xe lịch sự giúp nó mở cửaTôi vừa bước xuống xe đã nhận được rất nhiều ánh mắt đủ loại.... như tò mò, ghen tỵ, chán ghét, ngưỡng mộ....v..v...Không hơi đâu mà để tâm tôi chỉ cần làm tốt phận sự của mìnhNhìn khuỷu tay hắn hơi nâng cao 1 chút tôi liền biết ý mà vòng tay quaBiểu hiện này khiến Vũ rất hài lòngCả hai vừa bước vào đã trở thành cặp đôi đẹp nhất bữa tiệcNgười phụ trung niên đứng trên tầng cao của ngôi biệt thự lặng lẽ nhìn theo từng cử chỉ của Hạ Linh-Điều tra cô gái đó cho tôi-Vâng thưa phu nhânNgười quản gia nhanh chóng lui vào trong-Chị.... Lần đầu tiên thấy thằng Vũ xuất hiện cùng 1 đứa con gái nhỉ!Người đàn ông hứng chí nói, trên môi giữ nguyên vẹn nụ cười thích thú-Đứa trẻ đó... rất bản lĩnhHàn phu nhân nói, đôi mắt phượng nhãn vẫn dõi theo bảo bối của Hàn Vũ-Oh, Hàn Tổng ngài đã đến... mời vào trongNgười đàn ông trung niên mặc tây trang gọn gàng niềm nở tiếp đónTôi đưa mắt nhìn một lượt những người có mặt tại đây... toàn là những kẻ giả tạo mang trên môi nụ cười nhưng trong bụng toàn bom và lựu đạn-Không cần để ý người khácGiọng nói lạnh ngắt phả bên tai khiến tôi sởn gai ốc... hắn chẳng lẽ đọc được suy nghĩ của mình sao? Trong phút chốc bỗng nhiên tôi thấy sợ hắn.-Không cần sợ tôi có thể làm hại tất cả mọi người ngoại trừ emTôi ngơ ngác nhìn hắn.... giống như có thứ gì đó chạy dọc sống lưngTôi cảm giác sững sờ lắm ý hắn ta là gì đây?Không không chắc chắn không phải ý đó có lẽ tôi không nên nghĩ nhiều như thế. Ngộ nhận những thứ không bao giờ xảy raTôi bật cười-Giám đốc... anh cứ đùa!Hàn Vũ nheo mày nhìn nó-Là thật. Em không tin sao?Tin??? Làm sao tôi tin khi tôi với hắn chỉ mới gặp mặt mấy lần và hắn thì nổi tiếng lãnh khốc tàn độc?Tin thế đếch nào đượcHắn rất bực mìnhNụ cười của nó như đang nhạo báng lời hắn nói... động chạm tới sự tôn nghiêm của hắnTrong một giây ngắn ngủi một ý nghĩ trừng phạt hiện nên trong đầu hắn.Đôi môi mỏng hơi nhếch nên tạo thành hình bán nguyệt tuyệt đẹpTôi cứng đờ người trước hành động ấy của hắnQuá nhanh và nguy hiểm!Nụ hôn ấy tôi còn chẳng nhớ diễn ra vào khi nào... chỉ biết... khoảnh khắc ấy thời gian giống như ngưng lại... tim tôi như lặng hẳn đi....Đầu óc quay quay không nghĩ được gì.. thật sự thật đáng sợTiếng hét chói tai hai bên khiến tôi được quay về với thực tạiTrước mặt tôi là khuôn mặt lạnh lùng như tượng của hắn...Không do dự vì dám khinh thường tôi...Trên khuôn mặt điển trai in hằn 1 bàn tay... Tiếng Bốp vang lên khiến mọi người nín thởTôi quay lưng bỏ điTrong lòng vừa vặn một bụng tức giận

Mọi người đổ dồn
ánh mắt nên chiếc siêu xe màu đen với ánh mắt ngạc nhiên tột cùng... Hàn Vũ bước xuống xe lịch sự giúp nó mở cửa

Tôi vừa bước xuống xe đã nhận được rất nhiều ánh mắt đủ loại.... như tò mò, ghen tỵ, chán ghét, ngưỡng mộ....v..v...

Không hơi đâu mà để tâm tôi chỉ cần làm tốt phận sự của mình

Nhìn khuỷu tay hắn hơi nâng cao 1 chút tôi liền biết ý mà vòng tay qua

Biểu hiện này khiến Vũ rất hài lòng

Cả hai vừa bước vào đã trở thành cặp đôi đẹp nhất bữa tiệc

Người phụ trung niên đứng trên tầng cao của ngôi biệt thự lặng lẽ nhìn theo từng cử chỉ của Hạ Linh

-Điều tra cô gái đó cho tôi

-Vâng thưa phu nhân

Người quản gia nhanh chóng lui vào trong

-Chị.... Lần đầu tiên thấy thằng Vũ xuất hiện cùng 1 đứa con gái nhỉ!

Người đàn ông hứng chí nói, trên môi giữ nguyên vẹn nụ cười thích thú

-Đứa trẻ đó... rất bản lĩnh

Hàn phu nhân nói, đôi mắt phượng nhãn vẫn dõi theo bảo bối của Hàn Vũ

-Oh, Hàn Tổng ngài đã đến... mời vào trong

Người đàn ông trung niên mặc tây trang gọn gàng niềm nở tiếp đón

Tôi đưa mắt nhìn một lượt những người có mặt tại đây... toàn là những kẻ
giả tạo mang trên môi nụ cười nhưng trong bụng toàn bom và lựu đạn

-Không cần để ý người khác

Giọng nói lạnh ngắt phả bên tai khiến tôi sởn gai ốc... hắn chẳng lẽ đọc được suy nghĩ của mình sao? Trong phút chốc bỗng nhiên tôi thấy sợ hắn.

-Không cần sợ tôi có thể làm hại tất cả mọi người ngoại trừ em

Tôi ngơ ngác nhìn hắn.... giống như có thứ gì đó chạy dọc sống lưng

Tôi cảm giác sững sờ lắm ý hắn ta là gì đây?

Không không chắc chắn không phải ý đó có lẽ tôi không nên nghĩ nhiều như thế. Ngộ nhận những thứ không bao giờ xảy ra

Tôi bật cười

-Giám đốc... anh cứ đùa!

Hàn Vũ nheo mày nhìn nó

-Là thật. Em không tin sao?

Tin??? Làm sao tôi tin khi tôi với hắn chỉ mới gặp mặt mấy lần và hắn thì nổi tiếng lãnh khốc tàn độc?

Tin thế đếch nào được

Hắn rất bực mình

Nụ cười của nó như đang nhạo báng lời hắn nói... động chạm tới sự tôn nghiêm của hắn

Trong một giây ngắn ngủi một ý nghĩ trừng phạt hiện nên trong đầu hắn.

Đôi môi mỏng hơi nhếch nên tạo thành hình bán nguyệt tuyệt đẹp

Tôi cứng đờ người trước hành động ấy của hắn

Quá nhanh và nguy hiểm!

Nụ hôn ấy tôi còn chẳng nhớ diễn ra vào khi nào... chỉ biết... khoảnh khắc ấy thời gian giống như ngưng lại... tim tôi như lặng hẳn đi....

Đầu óc quay quay không nghĩ được gì.. thật sự thật đáng sợ

Tiếng hét chói tai hai bên khiến tôi được quay về với thực tại

Trước mặt tôi là khuôn mặt lạnh lùng như tượng của hắn...

Không do dự vì dám khinh thường tôi...

Trên khuôn mặt điển trai in hằn 1 bàn tay... Tiếng Bốp vang lên khiến mọi người nín thở

Tôi quay lưng bỏ đi

Trong lòng vừa vặn một bụng tức giận

Để Anh Yêu Thương EmTác giả: LeeHannieTôi là một đứa con gái tinh nghịch ư quậy phá Người ta nhìn tôi lắc đầu chán trường :rằng... tương lại của tôi là một mảng u tối không nối thoát Là thứ rẽ ngang vào sự xa đọa của xã hội Là thành phần chỉ biết ăn chơi đú đởn xuốt ngày đánh đấm chân tay... mở mồm ra là văng này văng nọ... Một đứa trẻ không cha không mẹ...sẽ là một đứa hư hỏng.... không có sự dạy dỗ của cha mẹ thì làm gì có tương lai. Nghe họ bàn tán sau lưng tôi chỉ cười nhạt Ừ... họ có mặt trên đời sớm hơn tôi rất nhiều nhưng... họ có trải đời nhiều bằng tôi chưa? Và... một trong số người đang bàn tán về tôi ấy.... họ đã thực sự có những đứa con ngoan? Phải tôi hư... nhưng tôi không hỏng... Tôi biết cái gì đúng cái gì sai. Tôi vào bar làm việc từ khi 15 tuổi, dùng mồ hôi của mình đổi lấy vị tiền... không giống những đứa thích ăn chơi đú đởn vào đó để đốt mồ hôi công sức của bố mẹ chúng. Nhưng không có chúng thì tôi đây cũng không thể tồn tại ở cái xã hội này Tôi cũng đâu có muốn mình đang phải lai lưng ra kiếm kế sinh… Mọi người đổ dồn ánh mắt nên chiếc siêu xe màu đen với ánh mắt ngạc nhiên tột cùng... Hàn Vũ bước xuống xe lịch sự giúp nó mở cửaTôi vừa bước xuống xe đã nhận được rất nhiều ánh mắt đủ loại.... như tò mò, ghen tỵ, chán ghét, ngưỡng mộ....v..v...Không hơi đâu mà để tâm tôi chỉ cần làm tốt phận sự của mìnhNhìn khuỷu tay hắn hơi nâng cao 1 chút tôi liền biết ý mà vòng tay quaBiểu hiện này khiến Vũ rất hài lòngCả hai vừa bước vào đã trở thành cặp đôi đẹp nhất bữa tiệcNgười phụ trung niên đứng trên tầng cao của ngôi biệt thự lặng lẽ nhìn theo từng cử chỉ của Hạ Linh-Điều tra cô gái đó cho tôi-Vâng thưa phu nhânNgười quản gia nhanh chóng lui vào trong-Chị.... Lần đầu tiên thấy thằng Vũ xuất hiện cùng 1 đứa con gái nhỉ!Người đàn ông hứng chí nói, trên môi giữ nguyên vẹn nụ cười thích thú-Đứa trẻ đó... rất bản lĩnhHàn phu nhân nói, đôi mắt phượng nhãn vẫn dõi theo bảo bối của Hàn Vũ-Oh, Hàn Tổng ngài đã đến... mời vào trongNgười đàn ông trung niên mặc tây trang gọn gàng niềm nở tiếp đónTôi đưa mắt nhìn một lượt những người có mặt tại đây... toàn là những kẻ giả tạo mang trên môi nụ cười nhưng trong bụng toàn bom và lựu đạn-Không cần để ý người khácGiọng nói lạnh ngắt phả bên tai khiến tôi sởn gai ốc... hắn chẳng lẽ đọc được suy nghĩ của mình sao? Trong phút chốc bỗng nhiên tôi thấy sợ hắn.-Không cần sợ tôi có thể làm hại tất cả mọi người ngoại trừ emTôi ngơ ngác nhìn hắn.... giống như có thứ gì đó chạy dọc sống lưngTôi cảm giác sững sờ lắm ý hắn ta là gì đây?Không không chắc chắn không phải ý đó có lẽ tôi không nên nghĩ nhiều như thế. Ngộ nhận những thứ không bao giờ xảy raTôi bật cười-Giám đốc... anh cứ đùa!Hàn Vũ nheo mày nhìn nó-Là thật. Em không tin sao?Tin??? Làm sao tôi tin khi tôi với hắn chỉ mới gặp mặt mấy lần và hắn thì nổi tiếng lãnh khốc tàn độc?Tin thế đếch nào đượcHắn rất bực mìnhNụ cười của nó như đang nhạo báng lời hắn nói... động chạm tới sự tôn nghiêm của hắnTrong một giây ngắn ngủi một ý nghĩ trừng phạt hiện nên trong đầu hắn.Đôi môi mỏng hơi nhếch nên tạo thành hình bán nguyệt tuyệt đẹpTôi cứng đờ người trước hành động ấy của hắnQuá nhanh và nguy hiểm!Nụ hôn ấy tôi còn chẳng nhớ diễn ra vào khi nào... chỉ biết... khoảnh khắc ấy thời gian giống như ngưng lại... tim tôi như lặng hẳn đi....Đầu óc quay quay không nghĩ được gì.. thật sự thật đáng sợTiếng hét chói tai hai bên khiến tôi được quay về với thực tạiTrước mặt tôi là khuôn mặt lạnh lùng như tượng của hắn...Không do dự vì dám khinh thường tôi...Trên khuôn mặt điển trai in hằn 1 bàn tay... Tiếng Bốp vang lên khiến mọi người nín thởTôi quay lưng bỏ điTrong lòng vừa vặn một bụng tức giận

Chương 8: Tiệc cùng đại gia-2