Tác giả:

Tôi là một đứa con gái tinh nghịch ư quậy phá Người ta nhìn tôi lắc đầu chán trường :rằng... tương lại của tôi là một mảng u tối không nối thoát Là thứ rẽ ngang vào sự xa đọa của xã hội Là thành phần chỉ biết ăn chơi đú đởn xuốt ngày đánh đấm chân tay... mở mồm ra là văng này văng nọ... Một đứa trẻ không cha không mẹ...sẽ là một đứa hư hỏng.... không có sự dạy dỗ của cha mẹ thì làm gì có tương lai. Nghe họ bàn tán sau lưng tôi chỉ cười nhạt Ừ... họ có mặt trên đời sớm hơn tôi rất nhiều nhưng... họ có trải đời nhiều bằng tôi chưa? Và... một trong số người đang bàn tán về tôi ấy.... họ đã thực sự có những đứa con ngoan? Phải tôi hư... nhưng tôi không hỏng... Tôi biết cái gì đúng cái gì sai. Tôi vào bar làm việc từ khi 15 tuổi, dùng mồ hôi của mình đổi lấy vị tiền... không giống những đứa thích ăn chơi đú đởn vào đó để đốt mồ hôi công sức của bố mẹ chúng. Nhưng không có chúng thì tôi đây cũng không thể tồn tại ở cái xã hội này Tôi cũng đâu có muốn mình đang phải lai lưng ra kiếm kế sinh…

Chương 17: Tức nước vỡ bờ

Để Anh Yêu Thương EmTác giả: LeeHannieTôi là một đứa con gái tinh nghịch ư quậy phá Người ta nhìn tôi lắc đầu chán trường :rằng... tương lại của tôi là một mảng u tối không nối thoát Là thứ rẽ ngang vào sự xa đọa của xã hội Là thành phần chỉ biết ăn chơi đú đởn xuốt ngày đánh đấm chân tay... mở mồm ra là văng này văng nọ... Một đứa trẻ không cha không mẹ...sẽ là một đứa hư hỏng.... không có sự dạy dỗ của cha mẹ thì làm gì có tương lai. Nghe họ bàn tán sau lưng tôi chỉ cười nhạt Ừ... họ có mặt trên đời sớm hơn tôi rất nhiều nhưng... họ có trải đời nhiều bằng tôi chưa? Và... một trong số người đang bàn tán về tôi ấy.... họ đã thực sự có những đứa con ngoan? Phải tôi hư... nhưng tôi không hỏng... Tôi biết cái gì đúng cái gì sai. Tôi vào bar làm việc từ khi 15 tuổi, dùng mồ hôi của mình đổi lấy vị tiền... không giống những đứa thích ăn chơi đú đởn vào đó để đốt mồ hôi công sức của bố mẹ chúng. Nhưng không có chúng thì tôi đây cũng không thể tồn tại ở cái xã hội này Tôi cũng đâu có muốn mình đang phải lai lưng ra kiếm kế sinh… Ngoài thời gian ở công ty là được thoải mái đôi chút còn lại thực quá bó buộc, thực quá mệt mỏi đói với tôi. Trước kia làm ba việc chạy đi chạy lại liên tục cũng không cảm thấy mệt mỏi như bây giờ. Giống như đang ở trong địa ngục vậyđứng là ở nhà cao cửa rộng cụng chẳng sướng chút nàoNgược lại với sự mệt mỏi của ai kia Hàn Vũ lại cực kỳ khoan khoái cô gái nhỏ này thật thú vị khiến cho anh muốn bắt nạt mãi thôivừa đi làm từ công ty về tôi phải vào bếp liền, tên dị hợm kia đúng 6h'30 là ăn tối 11h ăn khuya lại còn mắc bệnh sạch sẽ đáng ghét nhà cửa phải dọn sạch sẽ tinh tươm9h tối sẽ pha cafe cho hắn, hắn không thích cam hắn thích táo và nho nên hoa quả cháng miệng phải có hai thứ quả đóquần áo của hắn phải giặt tay và là gọn gàng để ngay ngắn trong tủ đồ, ga giường phẳng phiuNói chung yêu cầu quá cao coi tôi không bằng người ở trong nhà ra sức mà bóc lột sức của tôi mà-Tôi nấu xong rồi anh. Sẽ rọn bàn ngay anh chờ một chút tôi vội vãnhìn con bé chân tay luốn cuống hấp tấp mà Vũ thương bộ váy áo công sở còn chưa kịp thay ra, mồ hôi ướt đầm cả áo mấy sợi tóc mái còn bết lại trên chán. Hình như anh có hơi quá đáng thì phải-Không phải dọn nữa hôm nay tôi có hẹn với khách hàng ăn ở ngoàiVũ nói. Anh cũng khá áy láy vì không nói cho Linh sớm nhưng công việc bù lu bù loa quá nên anh nhất thời quên mấtCô gái của anh không đáp chỉ thở dài nhún vai một cái cho qua. Thực sự anh làm cô mệt rồi đây chờ anh giải quyết xong công chuyện liền làm lành với cô vậy********_______**********bạn có biết cảm giác của tôi khi ấy không...? thực sự tôi muốn bùng con mẹ nó cháy luôn rồi tên này hắn không phải là người nữa. Không ăn thì nói sớm một chút hắn sụt cân sao? Hay hắn béo nên?Đúng là hắn chỉ giỏi hành hạ người khác. Tôi thật sự là thấy ấm ức phát khóc cả nên đây này, trời sinh hắn sao còn sinh ra tôi để cho hắn đầy đọa... Vậy mà hắn nói thích tôi đấy, thích mà như vầy sao? Tôi xin cáo từ ''Say Goodbye''Thôi vậy đành hoàn thành kiếp đầy tớ hèn mọn này ai bảo cá cược chi có chăng trách mình quá dốt, quá tự tin rồi tự chuốc họa vào thânKhuya Hàn Vũ mới về, người hắn toàn mùi rượu nặng hắn nhìn tôi cười cười rồi lè nhè nói gì tôi chả rõ vớ vẩn thật làm tôi phát bực luôn. Hắn loạng choạng bước vào nhà tôi lắc đầu bước lại đỡ hắnLàm người giầu thật đáng thương- Hạ Linh? là em phải không?... anh.. hôm nay... anh-Câm miệng cho tôi. Thật phiền phứcUống cho lắm vào-Anh... thích em,... thật đấy... rất thích-Thích cái con khỉ mốc ấy. người anh bốc mùi rượu nồng nặc rồiHàn Vũ bị ngộ độc thức ăn nên nôn mửa suốt người lại sốt sốt tôi vừa thương lại vừa ghétdọn dẹp bãi chiến trường xong trời cũng sáng tôi lịm đi lúc nào không hay lúc tỉnh dậy là do chuông điên thoại kêuNhác nhìn đồng hồ tôi tá hỏa...6h30 rồiAn gọi hỏi thăm tôi tôi vừa kep điện thoại ở vai vừa luôn chân luôn tay làm bữa sáng, tôi trả lời qua loa định cúp vì vội phải đi làm nữanghe vậy An phá lên cười nói tôi hâm-Sao vậy?''-Chị của em ơi hôm nay là thứ 7 đó công ty chị được nghỉ ạ''tôi ngơ ngẩnvậy sao? ngớ thật con mẹ nó rồi luônNói thêm vài câu với An rồi tắt máy quay lại liền thấy cái mặt sát khí ớn lạnh của sếp khốn thật hai ba lần vậy là vỡ mợ nó tim-Nhìn cái gì mà nhìn mau nấu bữa sáng cho tôi đi...Hắn quát tôiĐậu má... làm thì làm bộ chậm chút thì chết à?-Trứng mặn...làm lại-.....-Không có canh sao? khô chết... làm sao mà ăn?-.....-Nhà thì mùi... lau dọn có cái phòng cũng không nên hồn-....-Vô dụngHai chữ thôi là chạm tới giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng của tôi rồi .Vô dụng sao? Vô dụng sao?Giờ tôi mới hay mình là một con vô dụng đấytôi vứt hẳn tạp giề sang một bên nhếch môi nhìn hắn-Anh khó tính như vậy thì làm đi. Tự làm mà ăn, nhà mùi ư? sao anh không tự trách bản thân ý. Anh uống rượu nôn mửa khắp chốn đáng nhẽ tôi nên để anh tự mình nhìn thấy những gì anh tạo ra. Nhìn đi... đến bộ đồ tôi còn chưa thay ra, cung chưa được nghỉ ngoi đúng nghĩa không bằng một người giúp việc- Tôi về cái nhà này cũng sau khi tan sở như anh... rồi làm luôn chân luôn tay trong khi anh chỉ tay năm ngón gác chân lên bàn sai bảo... rồi sao? anh sỉ nhục tôi? trong khi nói thích tôi à? mẹ nó thấy hoang đường thật-....- Tôi làm người chứ không phải súc vật. Tôi nghỉ việc, cho dù phá vỡ lời hứa làm tiểu nhân cũng cam... định mệnh nhà nó tôi không thể ở đây thêm một giây nào nữa cả. CHÀO!

Ngoài thời gian ở
công ty là được thoải mái đôi chút còn lại thực quá bó buộc, thực quá
mệt mỏi đói với tôi. Trước kia làm ba việc chạy đi chạy lại liên tục
cũng không cảm thấy mệt mỏi như bây giờ. Giống như đang ở trong địa
ngục vậy

đứng là ở nhà cao cửa rộng cụng chẳng sướng chút nào

Ngược lại với sự mệt mỏi của ai kia Hàn Vũ lại cực kỳ khoan khoái cô gái nhỏ này thật thú vị khiến cho anh muốn bắt nạt mãi thôi

vừa đi làm từ công ty về tôi phải vào bếp liền, tên dị hợm kia đúng 6h'30
là ăn tối 11h ăn khuya lại còn mắc bệnh sạch sẽ đáng ghét nhà cửa phải
dọn sạch sẽ tinh tươm

9h tối sẽ pha cafe cho hắn, hắn không thích cam hắn thích táo và nho nên hoa quả cháng miệng phải có hai thứ quả đó

quần áo của hắn phải giặt tay và là gọn gàng để ngay ngắn trong tủ đồ, ga giường phẳng phiu

Nói chung yêu cầu quá cao coi tôi không bằng người ở trong nhà ra sức mà bóc lột sức của tôi mà

-Tôi nấu xong rồi anh. Sẽ rọn bàn ngay anh chờ một chút tôi vội vã

nhìn con bé chân tay luốn cuống hấp tấp mà Vũ thương bộ váy áo công sở còn
chưa kịp thay ra, mồ hôi ướt đầm cả áo mấy sợi tóc mái còn bết lại trên
chán. Hình như anh có hơi quá đáng thì phải

-Không phải dọn nữa hôm nay tôi có hẹn với khách hàng ăn ở ngoài

Vũ nói. Anh cũng khá áy láy vì không nói cho Linh sớm nhưng công việc bù lu bù loa quá nên anh nhất thời quên mất

Cô gái của anh không đáp chỉ thở dài nhún vai một cái cho qua. Thực sự
anh làm cô mệt rồi đây chờ anh giải quyết xong công chuyện liền làm lành với cô vậy

********_______**********

bạn có biết cảm giác của tôi khi ấy không...? thực sự tôi muốn bùng con mẹ nó cháy luôn rồi tên này hắn không phải là người nữa. Không ăn thì nói
sớm một chút hắn sụt cân sao? Hay hắn béo nên?

Đúng là hắn chỉ giỏi hành hạ người khác. Tôi thật sự là thấy ấm ức phát khóc cả nên đây này, trời sinh hắn sao còn sinh ra tôi để cho hắn đầy
đọa... Vậy mà hắn nói thích tôi đấy, thích mà như vầy sao? Tôi xin cáo
từ ''Say Goodbye''

Thôi vậy đành hoàn thành kiếp đầy tớ hèn mọn này ai bảo cá cược chi có
chăng trách mình quá dốt, quá tự tin rồi tự chuốc họa vào thân

Khuya Hàn Vũ mới về, người hắn toàn mùi rượu nặng hắn nhìn tôi cười cười
rồi lè nhè nói gì tôi chả rõ vớ vẩn thật làm tôi phát bực luôn. Hắn
loạng choạng bước vào nhà tôi lắc đầu bước lại đỡ hắn

Làm người giầu thật đáng thương

- Hạ Linh? là em phải không?... anh.. hôm nay... anh

-Câm miệng cho tôi. Thật phiền phức

Uống cho lắm vào

-Anh... thích em,... thật đấy... rất thích

-Thích cái con khỉ mốc ấy. người anh bốc mùi rượu nồng nặc rồi

Hàn Vũ bị ngộ độc thức ăn nên nôn mửa suốt người lại sốt sốt tôi vừa thương lại vừa ghét

dọn dẹp bãi chiến trường xong trời cũng sáng tôi lịm đi lúc nào không hay lúc tỉnh dậy là do chuông điên thoại kêu

Nhác nhìn đồng hồ tôi tá hỏa...6h30 rồi

An gọi hỏi thăm tôi tôi vừa kep điện thoại ở vai vừa luôn chân luôn tay
làm bữa sáng, tôi trả lời qua loa định cúp vì vội phải đi làm nữa

nghe vậy An phá lên cười nói tôi hâm

-Sao vậy?

''-Chị của em ơi hôm nay là thứ 7 đó công ty chị được nghỉ ạ''

tôi ngơ ngẩn

vậy sao? ngớ thật con mẹ nó rồi luôn

Nói thêm vài câu với An rồi tắt máy quay lại liền thấy cái mặt sát khí ớn lạnh của sếp khốn thật hai ba lần vậy là vỡ mợ nó tim

-Nhìn cái gì mà nhìn mau nấu bữa sáng cho tôi đi...

Hắn quát tôi

Đậu má... làm thì làm bộ chậm chút thì chết à?

-Trứng mặn...làm lại

-.....

-Không có canh sao? khô chết... làm sao mà ăn?

-.....

-Nhà thì mùi... lau dọn có cái phòng cũng không nên hồn

-....

-Vô dụng

Hai chữ thôi là chạm tới giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng của tôi rồi
.Vô dụng sao? Vô dụng sao?Giờ tôi mới hay mình là một con vô dụng đấy

tôi vứt hẳn tạp giề sang một bên nhếch môi nhìn hắn

-Anh khó tính như vậy thì làm đi. Tự làm mà ăn, nhà mùi ư? sao anh không tự trách bản thân ý. Anh uống rượu nôn mửa khắp chốn đáng nhẽ tôi nên để
anh tự mình nhìn thấy những gì anh tạo ra. Nhìn đi... đến bộ đồ tôi còn chưa thay ra, cung chưa được nghỉ ngoi đúng nghĩa không bằng một người giúp việc

- Tôi về cái nhà này cũng sau khi tan sở như anh... rồi làm luôn chân
luôn tay trong khi anh chỉ tay năm ngón gác chân lên bàn sai bảo... rồi
sao? anh sỉ nhục tôi? trong khi nói thích tôi à? mẹ nó thấy hoang đường
thật

-....

- Tôi làm người chứ không phải súc vật. Tôi nghỉ việc, cho dù phá vỡ lời hứa làm tiểu nhân cũng cam... định mệnh nhà nó tôi không thể ở đây thêm một giây nào nữa cả. CHÀO!

Để Anh Yêu Thương EmTác giả: LeeHannieTôi là một đứa con gái tinh nghịch ư quậy phá Người ta nhìn tôi lắc đầu chán trường :rằng... tương lại của tôi là một mảng u tối không nối thoát Là thứ rẽ ngang vào sự xa đọa của xã hội Là thành phần chỉ biết ăn chơi đú đởn xuốt ngày đánh đấm chân tay... mở mồm ra là văng này văng nọ... Một đứa trẻ không cha không mẹ...sẽ là một đứa hư hỏng.... không có sự dạy dỗ của cha mẹ thì làm gì có tương lai. Nghe họ bàn tán sau lưng tôi chỉ cười nhạt Ừ... họ có mặt trên đời sớm hơn tôi rất nhiều nhưng... họ có trải đời nhiều bằng tôi chưa? Và... một trong số người đang bàn tán về tôi ấy.... họ đã thực sự có những đứa con ngoan? Phải tôi hư... nhưng tôi không hỏng... Tôi biết cái gì đúng cái gì sai. Tôi vào bar làm việc từ khi 15 tuổi, dùng mồ hôi của mình đổi lấy vị tiền... không giống những đứa thích ăn chơi đú đởn vào đó để đốt mồ hôi công sức của bố mẹ chúng. Nhưng không có chúng thì tôi đây cũng không thể tồn tại ở cái xã hội này Tôi cũng đâu có muốn mình đang phải lai lưng ra kiếm kế sinh… Ngoài thời gian ở công ty là được thoải mái đôi chút còn lại thực quá bó buộc, thực quá mệt mỏi đói với tôi. Trước kia làm ba việc chạy đi chạy lại liên tục cũng không cảm thấy mệt mỏi như bây giờ. Giống như đang ở trong địa ngục vậyđứng là ở nhà cao cửa rộng cụng chẳng sướng chút nàoNgược lại với sự mệt mỏi của ai kia Hàn Vũ lại cực kỳ khoan khoái cô gái nhỏ này thật thú vị khiến cho anh muốn bắt nạt mãi thôivừa đi làm từ công ty về tôi phải vào bếp liền, tên dị hợm kia đúng 6h'30 là ăn tối 11h ăn khuya lại còn mắc bệnh sạch sẽ đáng ghét nhà cửa phải dọn sạch sẽ tinh tươm9h tối sẽ pha cafe cho hắn, hắn không thích cam hắn thích táo và nho nên hoa quả cháng miệng phải có hai thứ quả đóquần áo của hắn phải giặt tay và là gọn gàng để ngay ngắn trong tủ đồ, ga giường phẳng phiuNói chung yêu cầu quá cao coi tôi không bằng người ở trong nhà ra sức mà bóc lột sức của tôi mà-Tôi nấu xong rồi anh. Sẽ rọn bàn ngay anh chờ một chút tôi vội vãnhìn con bé chân tay luốn cuống hấp tấp mà Vũ thương bộ váy áo công sở còn chưa kịp thay ra, mồ hôi ướt đầm cả áo mấy sợi tóc mái còn bết lại trên chán. Hình như anh có hơi quá đáng thì phải-Không phải dọn nữa hôm nay tôi có hẹn với khách hàng ăn ở ngoàiVũ nói. Anh cũng khá áy láy vì không nói cho Linh sớm nhưng công việc bù lu bù loa quá nên anh nhất thời quên mấtCô gái của anh không đáp chỉ thở dài nhún vai một cái cho qua. Thực sự anh làm cô mệt rồi đây chờ anh giải quyết xong công chuyện liền làm lành với cô vậy********_______**********bạn có biết cảm giác của tôi khi ấy không...? thực sự tôi muốn bùng con mẹ nó cháy luôn rồi tên này hắn không phải là người nữa. Không ăn thì nói sớm một chút hắn sụt cân sao? Hay hắn béo nên?Đúng là hắn chỉ giỏi hành hạ người khác. Tôi thật sự là thấy ấm ức phát khóc cả nên đây này, trời sinh hắn sao còn sinh ra tôi để cho hắn đầy đọa... Vậy mà hắn nói thích tôi đấy, thích mà như vầy sao? Tôi xin cáo từ ''Say Goodbye''Thôi vậy đành hoàn thành kiếp đầy tớ hèn mọn này ai bảo cá cược chi có chăng trách mình quá dốt, quá tự tin rồi tự chuốc họa vào thânKhuya Hàn Vũ mới về, người hắn toàn mùi rượu nặng hắn nhìn tôi cười cười rồi lè nhè nói gì tôi chả rõ vớ vẩn thật làm tôi phát bực luôn. Hắn loạng choạng bước vào nhà tôi lắc đầu bước lại đỡ hắnLàm người giầu thật đáng thương- Hạ Linh? là em phải không?... anh.. hôm nay... anh-Câm miệng cho tôi. Thật phiền phứcUống cho lắm vào-Anh... thích em,... thật đấy... rất thích-Thích cái con khỉ mốc ấy. người anh bốc mùi rượu nồng nặc rồiHàn Vũ bị ngộ độc thức ăn nên nôn mửa suốt người lại sốt sốt tôi vừa thương lại vừa ghétdọn dẹp bãi chiến trường xong trời cũng sáng tôi lịm đi lúc nào không hay lúc tỉnh dậy là do chuông điên thoại kêuNhác nhìn đồng hồ tôi tá hỏa...6h30 rồiAn gọi hỏi thăm tôi tôi vừa kep điện thoại ở vai vừa luôn chân luôn tay làm bữa sáng, tôi trả lời qua loa định cúp vì vội phải đi làm nữanghe vậy An phá lên cười nói tôi hâm-Sao vậy?''-Chị của em ơi hôm nay là thứ 7 đó công ty chị được nghỉ ạ''tôi ngơ ngẩnvậy sao? ngớ thật con mẹ nó rồi luônNói thêm vài câu với An rồi tắt máy quay lại liền thấy cái mặt sát khí ớn lạnh của sếp khốn thật hai ba lần vậy là vỡ mợ nó tim-Nhìn cái gì mà nhìn mau nấu bữa sáng cho tôi đi...Hắn quát tôiĐậu má... làm thì làm bộ chậm chút thì chết à?-Trứng mặn...làm lại-.....-Không có canh sao? khô chết... làm sao mà ăn?-.....-Nhà thì mùi... lau dọn có cái phòng cũng không nên hồn-....-Vô dụngHai chữ thôi là chạm tới giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng của tôi rồi .Vô dụng sao? Vô dụng sao?Giờ tôi mới hay mình là một con vô dụng đấytôi vứt hẳn tạp giề sang một bên nhếch môi nhìn hắn-Anh khó tính như vậy thì làm đi. Tự làm mà ăn, nhà mùi ư? sao anh không tự trách bản thân ý. Anh uống rượu nôn mửa khắp chốn đáng nhẽ tôi nên để anh tự mình nhìn thấy những gì anh tạo ra. Nhìn đi... đến bộ đồ tôi còn chưa thay ra, cung chưa được nghỉ ngoi đúng nghĩa không bằng một người giúp việc- Tôi về cái nhà này cũng sau khi tan sở như anh... rồi làm luôn chân luôn tay trong khi anh chỉ tay năm ngón gác chân lên bàn sai bảo... rồi sao? anh sỉ nhục tôi? trong khi nói thích tôi à? mẹ nó thấy hoang đường thật-....- Tôi làm người chứ không phải súc vật. Tôi nghỉ việc, cho dù phá vỡ lời hứa làm tiểu nhân cũng cam... định mệnh nhà nó tôi không thể ở đây thêm một giây nào nữa cả. CHÀO!

Chương 17: Tức nước vỡ bờ