Thường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.…
Chương 11
Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Lúc mèo mun vẫn còn là một con mèo bé con con, Thường Nhạc đặc biệt thích nâng nhẹ nó trong lòng bàn tay anh.Thân thể ấm áp bao một tầng lông mỏng, con ngươi màu vàng ướt át, hoàn toàn tin cậy nằm ở trong lòng bàn tay anh nũng nịu, dáng dấp quả thực làm cho Thường Nhạc mềm lòng.Sau khi đem hắc miêu về nhà, Thường Nhạc liền bắt đầu phát sầu vì việc đặt tên cho con vật nhỏ.Hắc cầu? Cầu Cầu? tiểu Hắc? Đản đản? (trứng đôi …)... Vân vân, làm sao tên càng nghĩ càng quái.Thường Nhạc lấy ngón tay đùa mèo con đói bụng kêu meo meo nha nha, vừa cho nó uống sữa bò trong cái chén nhỏ.Đột nhiên, Thường Nhạc phúc chí tâm linh, cuối cùng cũng nghĩ ra.Mèo nhỏ đen tuyền.Sữa Bò màu trắng tinh.Kiểu như một con mèo đen thui lại có một cái tên trắng bóc! Vậy gọi nó là Sữa Bò đi! Cứ như vậy là được!Thường Nhạc nhìn mèo nhỏ dùng đầu lưỡi l**m láp sữa bò, vì linh cảm đột phát của mình mà tự mãn.
Lúc mèo mun vẫn còn là một con mèo bé con con, Thường Nhạc đặc biệt thích nâng nhẹ nó trong lòng bàn tay anh.
Thân thể ấm áp bao một tầng lông mỏng, con ngươi màu vàng ướt át, hoàn toàn tin cậy nằm ở trong lòng bàn tay anh nũng nịu, dáng dấp quả thực làm cho Thường Nhạc mềm lòng.
Sau khi đem hắc miêu về nhà, Thường Nhạc liền bắt đầu phát sầu vì việc đặt tên cho con vật nhỏ.
Hắc cầu? Cầu Cầu? tiểu Hắc? Đản đản? (trứng đôi …)
... Vân vân, làm sao tên càng nghĩ càng quái.
Thường Nhạc lấy ngón tay đùa mèo con đói bụng kêu meo meo nha nha, vừa cho nó uống sữa bò trong cái chén nhỏ.
Đột nhiên, Thường Nhạc phúc chí tâm linh, cuối cùng cũng nghĩ ra.
Mèo nhỏ đen tuyền.
Sữa Bò màu trắng tinh.
Kiểu như một con mèo đen thui lại có một cái tên trắng bóc! Vậy gọi nó là Sữa Bò đi! Cứ như vậy là được!
Thường Nhạc nhìn mèo nhỏ dùng đầu lưỡi l**m láp sữa bò, vì linh cảm đột phát của mình mà tự mãn.
Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Lúc mèo mun vẫn còn là một con mèo bé con con, Thường Nhạc đặc biệt thích nâng nhẹ nó trong lòng bàn tay anh.Thân thể ấm áp bao một tầng lông mỏng, con ngươi màu vàng ướt át, hoàn toàn tin cậy nằm ở trong lòng bàn tay anh nũng nịu, dáng dấp quả thực làm cho Thường Nhạc mềm lòng.Sau khi đem hắc miêu về nhà, Thường Nhạc liền bắt đầu phát sầu vì việc đặt tên cho con vật nhỏ.Hắc cầu? Cầu Cầu? tiểu Hắc? Đản đản? (trứng đôi …)... Vân vân, làm sao tên càng nghĩ càng quái.Thường Nhạc lấy ngón tay đùa mèo con đói bụng kêu meo meo nha nha, vừa cho nó uống sữa bò trong cái chén nhỏ.Đột nhiên, Thường Nhạc phúc chí tâm linh, cuối cùng cũng nghĩ ra.Mèo nhỏ đen tuyền.Sữa Bò màu trắng tinh.Kiểu như một con mèo đen thui lại có một cái tên trắng bóc! Vậy gọi nó là Sữa Bò đi! Cứ như vậy là được!Thường Nhạc nhìn mèo nhỏ dùng đầu lưỡi l**m láp sữa bò, vì linh cảm đột phát của mình mà tự mãn.