Thường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.…
Chương 14
Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Thường Nhạc đã từng có một quãng thời gian chơi game online rất say sưa, dù không đến nỗi mất ăn mất ngủ, nhưng vẫn là chơi tới quên mất việc anh còn đang nuôi một con mèo, thời gian chơi cùng mèo hay bị mèo chọc cười liền giảm.Buổi tối hôm ấy, Thường Nhạc đang cùng đồng đội đi pk.Thường Nhạc đeo tai nghe, mở YY, màn hình xoay tới xoay lui nhiều cảnh trí, ngón tay gõ đùng đùng trên bàn phím, hết sức tập trung quan sát các thông số nhân vật trên màn hình, thỉnh thoảng cùng đồng đội giao lưu vài câu.Xung quanh rất yên tĩnh, anh chỉ nghe thấy âm thanh trò chơi cùng giọng nói của đồng đội qua tai nghe.“Mau mau đánh! Vú em chết rồi! Đổi người mau! Ra đòn! Rốt cục đánh ngã bọn họ!” Bên trong tai nghe truyền ra tiếng đội trưởng hưng phấn hú hét.Nhìn trò chơi chuyển từ quang cảnh trận đấu trở về thành bản đồ, Thường Nhạc rốt cục thở phào nhẹ nhõm, vẫy vẫy hai tay hơi mỏi. Anh cười cười, vừa định nói chuyện thì đầu đã bị một vật vừa nặng vừa mềm đập vào, mặt suýt chút úp vào bàn phím.Anh không khỏi la một tràng những âm thanh kinh ngạc.Đồng đội bị tiếng la của Thường Nhạc làm cho sợ hết hồn, ai cũng mở mic ân cần hỏi anh chuyện gì xảy ra.Thường Nhạc bị thứ mềm mại nặng nề kia đè đến mức không ngóc đầu lên được, anh đưa tay ra sau gáy tóm một cái, tóm được một quả cầu lông xù vừa mềm vừa ấm, bèn dùng cả hai tay ôm gọn nó vào ngực mình.“Không có chuyện gì không có chuyện gì… Mèo nhà anh lại phá ấy mà.” Thường Nhạc vừa trả lời, vừa kéo chân trước của mèo mun lại, nhấc nó lên, thân mật hôn một cái lên trán cùng tai của nó, hắc miêu lè lưỡi l**m l**m cằm Thường Nhạc như cũng muốn đáp lễ.Động viên mèo nhà anh xong, Thường Nhạc lại đeo tai nghe, tiếp tục vùi đầu vào cuộc pk kế tiếp.Hắc miêu hài lòng vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của người hầu mà ngủ gà ngủ gật.
Thường Nhạc đã từng có một quãng thời gian chơi game online rất say sưa, dù không đến nỗi mất ăn mất ngủ, nhưng vẫn là chơi tới quên mất việc anh còn đang nuôi một con mèo, thời gian chơi cùng mèo hay bị mèo chọc cười liền giảm.
Buổi tối hôm ấy, Thường Nhạc đang cùng đồng đội đi pk.
Thường Nhạc đeo tai nghe, mở YY, màn hình xoay tới xoay lui nhiều cảnh trí, ngón tay gõ đùng đùng trên bàn phím, hết sức tập trung quan sát các thông số nhân vật trên màn hình, thỉnh thoảng cùng đồng đội giao lưu vài câu.
Xung quanh rất yên tĩnh, anh chỉ nghe thấy âm thanh trò chơi cùng giọng nói của đồng đội qua tai nghe.
“Mau mau đánh! Vú em chết rồi! Đổi người mau! Ra đòn! Rốt cục đánh ngã bọn họ!” Bên trong tai nghe truyền ra tiếng đội trưởng hưng phấn hú hét.
Nhìn trò chơi chuyển từ quang cảnh trận đấu trở về thành bản đồ, Thường Nhạc rốt cục thở phào nhẹ nhõm, vẫy vẫy hai tay hơi mỏi. Anh cười cười, vừa định nói chuyện thì đầu đã bị một vật vừa nặng vừa mềm đập vào, mặt suýt chút úp vào bàn phím.
Anh không khỏi la một tràng những âm thanh kinh ngạc.
Đồng đội bị tiếng la của Thường Nhạc làm cho sợ hết hồn, ai cũng mở mic ân cần hỏi anh chuyện gì xảy ra.
Thường Nhạc bị thứ mềm mại nặng nề kia đè đến mức không ngóc đầu lên được, anh đưa tay ra sau gáy tóm một cái, tóm được một quả cầu lông xù vừa mềm vừa ấm, bèn dùng cả hai tay ôm gọn nó vào ngực mình.
“Không có chuyện gì không có chuyện gì… Mèo nhà anh lại phá ấy mà.” Thường Nhạc vừa trả lời, vừa kéo chân trước của mèo mun lại, nhấc nó lên, thân mật hôn một cái lên trán cùng tai của nó, hắc miêu lè lưỡi l**m l**m cằm Thường Nhạc như cũng muốn đáp lễ.
Động viên mèo nhà anh xong, Thường Nhạc lại đeo tai nghe, tiếp tục vùi đầu vào cuộc pk kế tiếp.
Hắc miêu hài lòng vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của người hầu mà ngủ gà ngủ gật.
Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Thường Nhạc đã từng có một quãng thời gian chơi game online rất say sưa, dù không đến nỗi mất ăn mất ngủ, nhưng vẫn là chơi tới quên mất việc anh còn đang nuôi một con mèo, thời gian chơi cùng mèo hay bị mèo chọc cười liền giảm.Buổi tối hôm ấy, Thường Nhạc đang cùng đồng đội đi pk.Thường Nhạc đeo tai nghe, mở YY, màn hình xoay tới xoay lui nhiều cảnh trí, ngón tay gõ đùng đùng trên bàn phím, hết sức tập trung quan sát các thông số nhân vật trên màn hình, thỉnh thoảng cùng đồng đội giao lưu vài câu.Xung quanh rất yên tĩnh, anh chỉ nghe thấy âm thanh trò chơi cùng giọng nói của đồng đội qua tai nghe.“Mau mau đánh! Vú em chết rồi! Đổi người mau! Ra đòn! Rốt cục đánh ngã bọn họ!” Bên trong tai nghe truyền ra tiếng đội trưởng hưng phấn hú hét.Nhìn trò chơi chuyển từ quang cảnh trận đấu trở về thành bản đồ, Thường Nhạc rốt cục thở phào nhẹ nhõm, vẫy vẫy hai tay hơi mỏi. Anh cười cười, vừa định nói chuyện thì đầu đã bị một vật vừa nặng vừa mềm đập vào, mặt suýt chút úp vào bàn phím.Anh không khỏi la một tràng những âm thanh kinh ngạc.Đồng đội bị tiếng la của Thường Nhạc làm cho sợ hết hồn, ai cũng mở mic ân cần hỏi anh chuyện gì xảy ra.Thường Nhạc bị thứ mềm mại nặng nề kia đè đến mức không ngóc đầu lên được, anh đưa tay ra sau gáy tóm một cái, tóm được một quả cầu lông xù vừa mềm vừa ấm, bèn dùng cả hai tay ôm gọn nó vào ngực mình.“Không có chuyện gì không có chuyện gì… Mèo nhà anh lại phá ấy mà.” Thường Nhạc vừa trả lời, vừa kéo chân trước của mèo mun lại, nhấc nó lên, thân mật hôn một cái lên trán cùng tai của nó, hắc miêu lè lưỡi l**m l**m cằm Thường Nhạc như cũng muốn đáp lễ.Động viên mèo nhà anh xong, Thường Nhạc lại đeo tai nghe, tiếp tục vùi đầu vào cuộc pk kế tiếp.Hắc miêu hài lòng vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của người hầu mà ngủ gà ngủ gật.