Thường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.…
Chương 13
Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Thường Nhạc cố nhiên là một thanh niên giữ gìn trinh tiết thật là tốt, làm sao anh lại nuôi phải một con mèo lưu manh đến mức chẳng thèm xem trinh tiết là gì, cứ phấn khởi vác ch*m đi muôn nơi?Thường Nhạc thề với trời rằng Sữa Bò nhà anh vốn dĩ là một con mèo có giác ngộ tốt mà, chỉ là sau khi biến thành người lại khuyết thiếu kiến thức cơ bản của người, cứ cư xử y chang một con mèo khiến cho anh là chủ nhân cảm thấy cực kì phiền nhiễu…Phiền nhiễu nhất là vài lúc như ——Lúc Thường Nhạc tắm vào buổi tối.Anh mới lấy sữa tắm mình yêu thích ra, xoa xoa một cái chuẩn bị cọ rửa, quay người lại phát hiện ra một tên đàn ông cực kì đẹp đẽ cực kì sáng chói đứng sau lưng mình, hai con mắt của hắn còn ngang nhiên nhìn thẳng vào anh.Thường Nhạc: “…” Có cảm giác thật sự bị cưỡng gian mà.Bất ngờ đến mức nhất thời anh chẳng biết nên che đi h* th*n của mình, hay che ngực mình …, suy nghĩ một chút, anh thẳng thắn bước đến, dùng tay che đi đôi mắt của hắc miêu.Sau đó anh thẹn quá hoá giận hét to với mèo mun: “Mi đi ra ngoài cho ta! Đi ra ngoài!”Hay là vào buổi sáng lúc mới vừa tỉnh lại.Thường Nhạc gần đây ngược lại rất ít cảm thấy bị nặng ngực, bởi vì mèo mun đã thay đổi cách thức gần gũi tiểu người hầu: nó biến thành người, tay dài chân dài ôm gọn người hầu của nó vào lòng.Hơn nữa sức khoẻ của nó cũng tốt, sáng nào Thường Nhạc cũng giãy dụa thất bại.Bởi vì anh có dùng bao nhiêu sức c*̃ng không thể đẩy con mèo đó ra… Cọ qua cọ lại h* th*n còn cứng, thì bởi sáng nào mà h* th*n không c**ng c*ng chứ.… Nhưng anh lại nghĩ, anh cương với con mèo? Anh đúng là đồ xấu xa.Thường Nhạc thầm rủa xả chính mình.
Thường Nhạc cố nhiên là một thanh niên giữ gìn trinh tiết thật là tốt, làm sao anh lại nuôi phải một con mèo lưu manh đến mức chẳng thèm xem trinh tiết là gì, cứ phấn khởi vác ch*m đi muôn nơi?
Thường Nhạc thề với trời rằng Sữa Bò nhà anh vốn dĩ là một con mèo có giác ngộ tốt mà, chỉ là sau khi biến thành người lại khuyết thiếu kiến thức cơ bản của người, cứ cư xử y chang một con mèo khiến cho anh là chủ nhân cảm thấy cực kì phiền nhiễu…
Phiền nhiễu nhất là vài lúc như ——
Lúc Thường Nhạc tắm vào buổi tối.
Anh mới lấy sữa tắm mình yêu thích ra, xoa xoa một cái chuẩn bị cọ rửa, quay người lại phát hiện ra một tên đàn ông cực kì đẹp đẽ cực kì sáng chói đứng sau lưng mình, hai con mắt của hắn còn ngang nhiên nhìn thẳng vào anh.
Thường Nhạc: “…” Có cảm giác thật sự bị cưỡng gian mà.
Bất ngờ đến mức nhất thời anh chẳng biết nên che đi h* th*n của mình, hay che ngực mình …, suy nghĩ một chút, anh thẳng thắn bước đến, dùng tay che đi đôi mắt của hắc miêu.
Sau đó anh thẹn quá hoá giận hét to với mèo mun: “Mi đi ra ngoài cho ta! Đi ra ngoài!”
Hay là vào buổi sáng lúc mới vừa tỉnh lại.
Thường Nhạc gần đây ngược lại rất ít cảm thấy bị nặng ngực, bởi vì mèo mun đã thay đổi cách thức gần gũi tiểu người hầu: nó biến thành người, tay dài chân dài ôm gọn người hầu của nó vào lòng.
Hơn nữa sức khoẻ của nó cũng tốt, sáng nào Thường Nhạc cũng giãy dụa thất bại.
Bởi vì anh có dùng bao nhiêu sức c*̃ng không thể đẩy con mèo đó ra… Cọ qua cọ lại h* th*n còn cứng, thì bởi sáng nào mà h* th*n không c**ng c*ng chứ.
… Nhưng anh lại nghĩ, anh cương với con mèo? Anh đúng là đồ xấu xa.
Thường Nhạc thầm rủa xả chính mình.
Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Thường Nhạc cố nhiên là một thanh niên giữ gìn trinh tiết thật là tốt, làm sao anh lại nuôi phải một con mèo lưu manh đến mức chẳng thèm xem trinh tiết là gì, cứ phấn khởi vác ch*m đi muôn nơi?Thường Nhạc thề với trời rằng Sữa Bò nhà anh vốn dĩ là một con mèo có giác ngộ tốt mà, chỉ là sau khi biến thành người lại khuyết thiếu kiến thức cơ bản của người, cứ cư xử y chang một con mèo khiến cho anh là chủ nhân cảm thấy cực kì phiền nhiễu…Phiền nhiễu nhất là vài lúc như ——Lúc Thường Nhạc tắm vào buổi tối.Anh mới lấy sữa tắm mình yêu thích ra, xoa xoa một cái chuẩn bị cọ rửa, quay người lại phát hiện ra một tên đàn ông cực kì đẹp đẽ cực kì sáng chói đứng sau lưng mình, hai con mắt của hắn còn ngang nhiên nhìn thẳng vào anh.Thường Nhạc: “…” Có cảm giác thật sự bị cưỡng gian mà.Bất ngờ đến mức nhất thời anh chẳng biết nên che đi h* th*n của mình, hay che ngực mình …, suy nghĩ một chút, anh thẳng thắn bước đến, dùng tay che đi đôi mắt của hắc miêu.Sau đó anh thẹn quá hoá giận hét to với mèo mun: “Mi đi ra ngoài cho ta! Đi ra ngoài!”Hay là vào buổi sáng lúc mới vừa tỉnh lại.Thường Nhạc gần đây ngược lại rất ít cảm thấy bị nặng ngực, bởi vì mèo mun đã thay đổi cách thức gần gũi tiểu người hầu: nó biến thành người, tay dài chân dài ôm gọn người hầu của nó vào lòng.Hơn nữa sức khoẻ của nó cũng tốt, sáng nào Thường Nhạc cũng giãy dụa thất bại.Bởi vì anh có dùng bao nhiêu sức c*̃ng không thể đẩy con mèo đó ra… Cọ qua cọ lại h* th*n còn cứng, thì bởi sáng nào mà h* th*n không c**ng c*ng chứ.… Nhưng anh lại nghĩ, anh cương với con mèo? Anh đúng là đồ xấu xa.Thường Nhạc thầm rủa xả chính mình.