Thường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.…
Chương 20
Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Anh trai chuyển phát nhanh lần thứ ba bấm chuông cửa Thường Nhạc.Đồ của anh trai giao tới cả mấy thùng đều là quần áo Thường Nhạc mua cho mèo mun.Thường Nhạc khui hết tất cả ra, kiểm tra chất lượng quần áo một lần, sau đó mới gọi hắc miêu lại gần.“Ngồi xuống, tôi sẽ dạy cho cậu cách mặc quần áo.”“Tôi không mặc.” Hắc miêu quay đầu.“Cậu nhất định phải mặc, bằng không cả đời đừng có biến thành người nữa.” Thường Nhạc biết hắc miêu rất thích bộ dáng người của nó. Anh vỗ vỗ vai hắc miêu, còn gãi gãi cái gáy của nó để động viên, “Mặc một chút xem nào.”Hắc miêu lão đại không vui mà dùng mũi hừ một tiếng, sau đó biệt nữu nghe theo anh.Thường Nhạc cười híp mắt sờ sờ tóc rối trước trán của nó.“Đến, trước tiên mặc q**n l*t.” Thường Nhạc đưa q**n l*t cho nó.Hắc miêu không nhúc nhích, ánh mắt đặc biệt vô tội: “Tôi không biết mặc, anh giúp tôi.”“Tôi không tin cậu chưa từng nhìn lén tôi thay quần áo!” Thường Nhạc trừng nó.Hắc miêu vẫn là một mặt vô tội giả vờ ngây ngốc, Thường Nhạc không nói lại, bèn nhận thua, vỗ vỗ bắp chân của nó: “Được rồi được rồi, nâng chân lên.” Sau đó con mèo này vẫy vẫy đuôi, để cho tiểu người hầu mặc quần áo nhân loại cho nó.Mèo vẫn là mèo, không quen cảm giác trói buộc khi mặc quần áo của con người, Sữa Bò không hài lòng lôi kéo cái quần đang bó vào người, ngẩng đầu lại ngoài ý muốn nhìn thấy tiểu người hầu của nó đang lộ ra biểu tình mê muội.Điều này làm cho nó không nhịn được mà nhíu mày.Nếu cái tên này đã yêu thích như thế, vậy chịu khó mặc một tí cũng được… Hắc miêu nghĩ, đuôi lại càng quẫy nhanh hơn.Quả nhiên suất ca chính là suất ca, mặc gì cũng đẹp.Hắc miêu sau khi mặc đủ áo quần đặc biệt có cảm giác như người thường, Thường Nhạc nhìn áo thun bó sát lộ lên hai vầng cơ bắp trước ngực nó, vai rộng eo nhỏ, hai chân thon dài bị quần dài bao quanh, quả thực tim đập nhanh hơn.Cái tên này mặc quần áo vào nhìn chẳng khác gì người, làm anh xém quên mất đây thật ra là chỉ mèo ngoài hành tinh… Vẻ ngoài này, quả thực là nam thần lý tưởng của anh mà.
Anh trai chuyển phát nhanh lần thứ ba bấm chuông cửa Thường Nhạc.
Đồ của anh trai giao tới cả mấy thùng đều là quần áo Thường Nhạc mua cho mèo mun.
Thường Nhạc khui hết tất cả ra, kiểm tra chất lượng quần áo một lần, sau đó mới gọi hắc miêu lại gần.
“Ngồi xuống, tôi sẽ dạy cho cậu cách mặc quần áo.”
“Tôi không mặc.” Hắc miêu quay đầu.
“Cậu nhất định phải mặc, bằng không cả đời đừng có biến thành người nữa.” Thường Nhạc biết hắc miêu rất thích bộ dáng người của nó. Anh vỗ vỗ vai hắc miêu, còn gãi gãi cái gáy của nó để động viên, “Mặc một chút xem nào.”
Hắc miêu lão đại không vui mà dùng mũi hừ một tiếng, sau đó biệt nữu nghe theo anh.
Thường Nhạc cười híp mắt sờ sờ tóc rối trước trán của nó.
“Đến, trước tiên mặc q**n l*t.” Thường Nhạc đưa q**n l*t cho nó.
Hắc miêu không nhúc nhích, ánh mắt đặc biệt vô tội: “Tôi không biết mặc, anh giúp tôi.”
“Tôi không tin cậu chưa từng nhìn lén tôi thay quần áo!” Thường Nhạc trừng nó.
Hắc miêu vẫn là một mặt vô tội giả vờ ngây ngốc, Thường Nhạc không nói lại, bèn nhận thua, vỗ vỗ bắp chân của nó: “Được rồi được rồi, nâng chân lên.” Sau đó con mèo này vẫy vẫy đuôi, để cho tiểu người hầu mặc quần áo nhân loại cho nó.
Mèo vẫn là mèo, không quen cảm giác trói buộc khi mặc quần áo của con người, Sữa Bò không hài lòng lôi kéo cái quần đang bó vào người, ngẩng đầu lại ngoài ý muốn nhìn thấy tiểu người hầu của nó đang lộ ra biểu tình mê muội.
Điều này làm cho nó không nhịn được mà nhíu mày.
Nếu cái tên này đã yêu thích như thế, vậy chịu khó mặc một tí cũng được… Hắc miêu nghĩ, đuôi lại càng quẫy nhanh hơn.
Quả nhiên suất ca chính là suất ca, mặc gì cũng đẹp.
Hắc miêu sau khi mặc đủ áo quần đặc biệt có cảm giác như người thường, Thường Nhạc nhìn áo thun bó sát lộ lên hai vầng cơ bắp trước ngực nó, vai rộng eo nhỏ, hai chân thon dài bị quần dài bao quanh, quả thực tim đập nhanh hơn.
Cái tên này mặc quần áo vào nhìn chẳng khác gì người, làm anh xém quên mất đây thật ra là chỉ mèo ngoài hành tinh… Vẻ ngoài này, quả thực là nam thần lý tưởng của anh mà.
Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Anh trai chuyển phát nhanh lần thứ ba bấm chuông cửa Thường Nhạc.Đồ của anh trai giao tới cả mấy thùng đều là quần áo Thường Nhạc mua cho mèo mun.Thường Nhạc khui hết tất cả ra, kiểm tra chất lượng quần áo một lần, sau đó mới gọi hắc miêu lại gần.“Ngồi xuống, tôi sẽ dạy cho cậu cách mặc quần áo.”“Tôi không mặc.” Hắc miêu quay đầu.“Cậu nhất định phải mặc, bằng không cả đời đừng có biến thành người nữa.” Thường Nhạc biết hắc miêu rất thích bộ dáng người của nó. Anh vỗ vỗ vai hắc miêu, còn gãi gãi cái gáy của nó để động viên, “Mặc một chút xem nào.”Hắc miêu lão đại không vui mà dùng mũi hừ một tiếng, sau đó biệt nữu nghe theo anh.Thường Nhạc cười híp mắt sờ sờ tóc rối trước trán của nó.“Đến, trước tiên mặc q**n l*t.” Thường Nhạc đưa q**n l*t cho nó.Hắc miêu không nhúc nhích, ánh mắt đặc biệt vô tội: “Tôi không biết mặc, anh giúp tôi.”“Tôi không tin cậu chưa từng nhìn lén tôi thay quần áo!” Thường Nhạc trừng nó.Hắc miêu vẫn là một mặt vô tội giả vờ ngây ngốc, Thường Nhạc không nói lại, bèn nhận thua, vỗ vỗ bắp chân của nó: “Được rồi được rồi, nâng chân lên.” Sau đó con mèo này vẫy vẫy đuôi, để cho tiểu người hầu mặc quần áo nhân loại cho nó.Mèo vẫn là mèo, không quen cảm giác trói buộc khi mặc quần áo của con người, Sữa Bò không hài lòng lôi kéo cái quần đang bó vào người, ngẩng đầu lại ngoài ý muốn nhìn thấy tiểu người hầu của nó đang lộ ra biểu tình mê muội.Điều này làm cho nó không nhịn được mà nhíu mày.Nếu cái tên này đã yêu thích như thế, vậy chịu khó mặc một tí cũng được… Hắc miêu nghĩ, đuôi lại càng quẫy nhanh hơn.Quả nhiên suất ca chính là suất ca, mặc gì cũng đẹp.Hắc miêu sau khi mặc đủ áo quần đặc biệt có cảm giác như người thường, Thường Nhạc nhìn áo thun bó sát lộ lên hai vầng cơ bắp trước ngực nó, vai rộng eo nhỏ, hai chân thon dài bị quần dài bao quanh, quả thực tim đập nhanh hơn.Cái tên này mặc quần áo vào nhìn chẳng khác gì người, làm anh xém quên mất đây thật ra là chỉ mèo ngoài hành tinh… Vẻ ngoài này, quả thực là nam thần lý tưởng của anh mà.