Thường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.…
Chương 21
Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Bữa ăn tối hôm nay, Thường Nhạc vốn là muốn vượt qua bằng mỳ gói.Nhưng anh trai của Thường Nhạc lại đến làm anh phải ngừng tay.Thường ca ca vừa tan tầm, mặc đồ Tây ngồi trong phòng khách vừa thay đổi cách trang trí thành đáng yêu của Thường Nhạc, có vẻ hoàn toàn không hợp.“Anh hai, ăn trái cây nha, đào mật mua ở suối nước nóng, đặc biệt ngọt.” Thường Nhạc ân cần rửa mấy quả đào cho anh trai, bưng ra để lên chiếc bàn nhỏ trong phòng khách, trên người anh vẫn còn mang tạp dề, “Anh chờ một lát, em đi nấu mì ăn chung.”“Được.” Thường ca ca đặc biệt ôn hòa nhìn em trai chạy vào nhà bếp, sau dùng tay cầm trái đào đã được rửa sạch sẽ lên ăn.Ưm, thật là rất ngọt, mọng nước nữa.Trong tủ lạnh chỉ còn hai trái trứng gà cùng một trái mướp, Thường Nhạc cuối cùng cũng không đụng đến chúng nó.Anh mở gói mỳ ra, bỏ mỳ vào nước sôi trụng, sau đó lại xé gói gia vị ra cho vào, anh vốn dĩ không kén ăn mà. Đũa quấy hai lần, mỳ chín liền bưng ra, hai anh em ngồi trong phòng khách vừa tán gẫu vừa ăn bữa tối giản dị.Hắc miêu nằm nhoài trên bàn chân trần của Thường Nhạc, thỉnh thoảng dùng đuôi vòng qua mắt cá chân thanh mảnh của anh cọ mấy cái.Cơm nước xong xuôi, hai huynh đệ lại ngồi kề bên trên salon, vừa xem ti vi, vừa tán gẫu chút chuyện phiếm.Thường ca ca liếc nhìn mèo mun bị ôm trên bụng Thường Nhạc còn đang ngủ gật, thuận miệng hỏi: “Đúng rồi, mèo của em không còn nhỏ, mang đi thiến chưa?”Hắc miêu vừa nghe đến cái từ này, lập tức ngóc đầu dậy, sống chết nhìn chòng chọc vào Thường ca ca.Thường Nhạc đè đầu nó xuống, dùng tay gãi gãi an ủi nó, lại mỉm cười với ca ca: “Đương nhiên làm rồi… Quãng thời gian trước đã giải phẫu, anh xem sàn nhà sạch sẽ như vậy, nó c*̃ng rất yên tĩnh, đúng không.”“Ừm.” Thường ca ca sờ sờ đầu em trai, “Không tuyệt dục không được, để vậy không có điều kiện chiều nó, cũng là một loại dằn vặt với nó.”Thường Nhạc ngoan ngoãn gật đầu, tỏ ý anh cũng biết như vậy, mặc kệ mèo mun trong tay mình còn đang giãy dụa.“Anh hai, đêm nay có ngủ lại không? Ngày mai cuối tuần rồi, trời sáng anh cũng không phải đi làm mà?” Thường Nhạc mong đợi nhìn anh trai.Thường ca ca không phụ kỳ vọng, đáp lại: “Được, sẽ ngủ lại.” Lại dừng một chút, tiếp tục nói, “Nhưng là hôm nay anh đột nhiên muốn đến, không mang quần áo sạch để thay…”Thường Nhạc vừa nghe, cũng có chút lo, bất quá anh liếc nhìn mèo mun đang cuộn tròn trong lòng mình, nhất thời nghĩ ra cách giải quyết.Anh trai cao hơn anh, vậy mặc tạm quần áo của Sữa Bò cũng không thành vấn đề… Cứ như vậy đi.“Anh hai, mấy ngày trước đi lùng đồ cũ, có mua trúng vài bộ hơi lớn nên không vừa, chưa kịp đổi, vậy anh lấy mặc luôn nha.”Chỗ Thường Nhạc ở là một căn hộ hai phòng ngủ.Một gian bị Thường Nhạc dùng để đồ linh tinh và mấy cuốn sách anh ít khi đụng vào, vốn dĩ không có ai ở. Người đến ở cùng anh thường cũng chỉ có Thường ca ca, vậy cứ đơn giản ngủ chung giường cũng ổn. Anh vốn dĩ là một đứa trẻ ngoan, sẽ không nổi tà tâm với chính anh trai của mình.Hai người thay phiên nhau tắm xong, thay quần áo xong, nhìn thời gian c*̃ng không còn sớm, liền đắp riêng chăn, chen nhau trên một cái giường ngủ.Mèo mun đứng bên cạnh giường, dùng ánh trăng cùng khả năng quan sát ban đêm cực tốt để ngắm nghía dung nhan khi ngủ của người hầu, lại thật sự bất mãn nhìn Thường ca ca chiếm cứ chỗ ngủ đáng ra là của nó, sau đó vẫy vẫy đuôi, dùng sức chen vào trong ổ chăn của Thường Nhạc.… Thật là có chút khó thở a.
Bữa ăn tối hôm nay, Thường Nhạc vốn là muốn vượt qua bằng mỳ gói.
Nhưng anh trai của Thường Nhạc lại đến làm anh phải ngừng tay.
Thường ca ca vừa tan tầm, mặc đồ Tây ngồi trong phòng khách vừa thay đổi cách trang trí thành đáng yêu của Thường Nhạc, có vẻ hoàn toàn không hợp.
“Anh hai, ăn trái cây nha, đào mật mua ở suối nước nóng, đặc biệt ngọt.” Thường Nhạc ân cần rửa mấy quả đào cho anh trai, bưng ra để lên chiếc bàn nhỏ trong phòng khách, trên người anh vẫn còn mang tạp dề, “Anh chờ một lát, em đi nấu mì ăn chung.”
“Được.” Thường ca ca đặc biệt ôn hòa nhìn em trai chạy vào nhà bếp, sau dùng tay cầm trái đào đã được rửa sạch sẽ lên ăn.
Ưm, thật là rất ngọt, mọng nước nữa.
Trong tủ lạnh chỉ còn hai trái trứng gà cùng một trái mướp, Thường Nhạc cuối cùng cũng không đụng đến chúng nó.
Anh mở gói mỳ ra, bỏ mỳ vào nước sôi trụng, sau đó lại xé gói gia vị ra cho vào, anh vốn dĩ không kén ăn mà. Đũa quấy hai lần, mỳ chín liền bưng ra, hai anh em ngồi trong phòng khách vừa tán gẫu vừa ăn bữa tối giản dị.
Hắc miêu nằm nhoài trên bàn chân trần của Thường Nhạc, thỉnh thoảng dùng đuôi vòng qua mắt cá chân thanh mảnh của anh cọ mấy cái.
Cơm nước xong xuôi, hai huynh đệ lại ngồi kề bên trên salon, vừa xem ti vi, vừa tán gẫu chút chuyện phiếm.
Thường ca ca liếc nhìn mèo mun bị ôm trên bụng Thường Nhạc còn đang ngủ gật, thuận miệng hỏi: “Đúng rồi, mèo của em không còn nhỏ, mang đi thiến chưa?”
Hắc miêu vừa nghe đến cái từ này, lập tức ngóc đầu dậy, sống chết nhìn chòng chọc vào Thường ca ca.
Thường Nhạc đè đầu nó xuống, dùng tay gãi gãi an ủi nó, lại mỉm cười với ca ca: “Đương nhiên làm rồi… Quãng thời gian trước đã giải phẫu, anh xem sàn nhà sạch sẽ như vậy, nó c*̃ng rất yên tĩnh, đúng không.”
“Ừm.” Thường ca ca sờ sờ đầu em trai, “Không tuyệt dục không được, để vậy không có điều kiện chiều nó, cũng là một loại dằn vặt với nó.”
Thường Nhạc ngoan ngoãn gật đầu, tỏ ý anh cũng biết như vậy, mặc kệ mèo mun trong tay mình còn đang giãy dụa.
“Anh hai, đêm nay có ngủ lại không? Ngày mai cuối tuần rồi, trời sáng anh cũng không phải đi làm mà?” Thường Nhạc mong đợi nhìn anh trai.
Thường ca ca không phụ kỳ vọng, đáp lại: “Được, sẽ ngủ lại.” Lại dừng một chút, tiếp tục nói, “Nhưng là hôm nay anh đột nhiên muốn đến, không mang quần áo sạch để thay…”
Thường Nhạc vừa nghe, cũng có chút lo, bất quá anh liếc nhìn mèo mun đang cuộn tròn trong lòng mình, nhất thời nghĩ ra cách giải quyết.
Anh trai cao hơn anh, vậy mặc tạm quần áo của Sữa Bò cũng không thành vấn đề… Cứ như vậy đi.
“Anh hai, mấy ngày trước đi lùng đồ cũ, có mua trúng vài bộ hơi lớn nên không vừa, chưa kịp đổi, vậy anh lấy mặc luôn nha.”
Chỗ Thường Nhạc ở là một căn hộ hai phòng ngủ.
Một gian bị Thường Nhạc dùng để đồ linh tinh và mấy cuốn sách anh ít khi đụng vào, vốn dĩ không có ai ở. Người đến ở cùng anh thường cũng chỉ có Thường ca ca, vậy cứ đơn giản ngủ chung giường cũng ổn. Anh vốn dĩ là một đứa trẻ ngoan, sẽ không nổi tà tâm với chính anh trai của mình.
Hai người thay phiên nhau tắm xong, thay quần áo xong, nhìn thời gian c*̃ng không còn sớm, liền đắp riêng chăn, chen nhau trên một cái giường ngủ.
Mèo mun đứng bên cạnh giường, dùng ánh trăng cùng khả năng quan sát ban đêm cực tốt để ngắm nghía dung nhan khi ngủ của người hầu, lại thật sự bất mãn nhìn Thường ca ca chiếm cứ chỗ ngủ đáng ra là của nó, sau đó vẫy vẫy đuôi, dùng sức chen vào trong ổ chăn của Thường Nhạc.
… Thật là có chút khó thở a.
Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Bữa ăn tối hôm nay, Thường Nhạc vốn là muốn vượt qua bằng mỳ gói.Nhưng anh trai của Thường Nhạc lại đến làm anh phải ngừng tay.Thường ca ca vừa tan tầm, mặc đồ Tây ngồi trong phòng khách vừa thay đổi cách trang trí thành đáng yêu của Thường Nhạc, có vẻ hoàn toàn không hợp.“Anh hai, ăn trái cây nha, đào mật mua ở suối nước nóng, đặc biệt ngọt.” Thường Nhạc ân cần rửa mấy quả đào cho anh trai, bưng ra để lên chiếc bàn nhỏ trong phòng khách, trên người anh vẫn còn mang tạp dề, “Anh chờ một lát, em đi nấu mì ăn chung.”“Được.” Thường ca ca đặc biệt ôn hòa nhìn em trai chạy vào nhà bếp, sau dùng tay cầm trái đào đã được rửa sạch sẽ lên ăn.Ưm, thật là rất ngọt, mọng nước nữa.Trong tủ lạnh chỉ còn hai trái trứng gà cùng một trái mướp, Thường Nhạc cuối cùng cũng không đụng đến chúng nó.Anh mở gói mỳ ra, bỏ mỳ vào nước sôi trụng, sau đó lại xé gói gia vị ra cho vào, anh vốn dĩ không kén ăn mà. Đũa quấy hai lần, mỳ chín liền bưng ra, hai anh em ngồi trong phòng khách vừa tán gẫu vừa ăn bữa tối giản dị.Hắc miêu nằm nhoài trên bàn chân trần của Thường Nhạc, thỉnh thoảng dùng đuôi vòng qua mắt cá chân thanh mảnh của anh cọ mấy cái.Cơm nước xong xuôi, hai huynh đệ lại ngồi kề bên trên salon, vừa xem ti vi, vừa tán gẫu chút chuyện phiếm.Thường ca ca liếc nhìn mèo mun bị ôm trên bụng Thường Nhạc còn đang ngủ gật, thuận miệng hỏi: “Đúng rồi, mèo của em không còn nhỏ, mang đi thiến chưa?”Hắc miêu vừa nghe đến cái từ này, lập tức ngóc đầu dậy, sống chết nhìn chòng chọc vào Thường ca ca.Thường Nhạc đè đầu nó xuống, dùng tay gãi gãi an ủi nó, lại mỉm cười với ca ca: “Đương nhiên làm rồi… Quãng thời gian trước đã giải phẫu, anh xem sàn nhà sạch sẽ như vậy, nó c*̃ng rất yên tĩnh, đúng không.”“Ừm.” Thường ca ca sờ sờ đầu em trai, “Không tuyệt dục không được, để vậy không có điều kiện chiều nó, cũng là một loại dằn vặt với nó.”Thường Nhạc ngoan ngoãn gật đầu, tỏ ý anh cũng biết như vậy, mặc kệ mèo mun trong tay mình còn đang giãy dụa.“Anh hai, đêm nay có ngủ lại không? Ngày mai cuối tuần rồi, trời sáng anh cũng không phải đi làm mà?” Thường Nhạc mong đợi nhìn anh trai.Thường ca ca không phụ kỳ vọng, đáp lại: “Được, sẽ ngủ lại.” Lại dừng một chút, tiếp tục nói, “Nhưng là hôm nay anh đột nhiên muốn đến, không mang quần áo sạch để thay…”Thường Nhạc vừa nghe, cũng có chút lo, bất quá anh liếc nhìn mèo mun đang cuộn tròn trong lòng mình, nhất thời nghĩ ra cách giải quyết.Anh trai cao hơn anh, vậy mặc tạm quần áo của Sữa Bò cũng không thành vấn đề… Cứ như vậy đi.“Anh hai, mấy ngày trước đi lùng đồ cũ, có mua trúng vài bộ hơi lớn nên không vừa, chưa kịp đổi, vậy anh lấy mặc luôn nha.”Chỗ Thường Nhạc ở là một căn hộ hai phòng ngủ.Một gian bị Thường Nhạc dùng để đồ linh tinh và mấy cuốn sách anh ít khi đụng vào, vốn dĩ không có ai ở. Người đến ở cùng anh thường cũng chỉ có Thường ca ca, vậy cứ đơn giản ngủ chung giường cũng ổn. Anh vốn dĩ là một đứa trẻ ngoan, sẽ không nổi tà tâm với chính anh trai của mình.Hai người thay phiên nhau tắm xong, thay quần áo xong, nhìn thời gian c*̃ng không còn sớm, liền đắp riêng chăn, chen nhau trên một cái giường ngủ.Mèo mun đứng bên cạnh giường, dùng ánh trăng cùng khả năng quan sát ban đêm cực tốt để ngắm nghía dung nhan khi ngủ của người hầu, lại thật sự bất mãn nhìn Thường ca ca chiếm cứ chỗ ngủ đáng ra là của nó, sau đó vẫy vẫy đuôi, dùng sức chen vào trong ổ chăn của Thường Nhạc.… Thật là có chút khó thở a.