Tác giả:

Trong một căn nhà hộ nhỏ bé tầm 40m2, có một người ngồi ở trong phòng, Kiều Kiều uống từng ngụm bia, ha hả, hôm nay là đêm giáng sinh, mọi người đều đi chơi, vậy mà cô lại không có chỗ nào để đi, bạn bè đều có người nhà của họ, vào lúc này sẽ không tới đây với cô, lại nghĩ tới xung đột hôm nay ở công ty, cô cười khổ, làm sao cô lại chán nản như vậy? Mấy ngày nữa là cô tròn ba mươi tuổi, đương nhiên, hôm nay cô vẫn là hai mươi chín, nhưng vẫn là một người cô đơn, bạn bè không có ai bên cạnh, mỗi lần gọi điện thoại hay gặp mặt cha mẹ, đều là nghe họ oán trách mấy câu, cô thật sự muốn khóc, cũng không biết nên làm thế nào. Không phải là cô không muốn tìm, mà do cô không hiểu đàn ông, người bên cạnh giới thiệu cũng không đáng tin, cô thật rối rắm, ai cũng nói cô kén chọn, thật ra không phải như vậy, thực sự không phải. Cô chỉ muốn tìm một người tâm đầu ý hợp, tại sao lại khó như vậy?-Trucxinh- Hôm nay ở công ty, đồng nghiệp lại nhắc tới chuyện cô còn độc thân, cô tức giận, liền nói vài…

Chương 73: Hòa thuận

Trùng Sinh Chi Kiều Kiều (Kiều Kiều Trọng Sinh)Tác giả: VivianTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn nhà hộ nhỏ bé tầm 40m2, có một người ngồi ở trong phòng, Kiều Kiều uống từng ngụm bia, ha hả, hôm nay là đêm giáng sinh, mọi người đều đi chơi, vậy mà cô lại không có chỗ nào để đi, bạn bè đều có người nhà của họ, vào lúc này sẽ không tới đây với cô, lại nghĩ tới xung đột hôm nay ở công ty, cô cười khổ, làm sao cô lại chán nản như vậy? Mấy ngày nữa là cô tròn ba mươi tuổi, đương nhiên, hôm nay cô vẫn là hai mươi chín, nhưng vẫn là một người cô đơn, bạn bè không có ai bên cạnh, mỗi lần gọi điện thoại hay gặp mặt cha mẹ, đều là nghe họ oán trách mấy câu, cô thật sự muốn khóc, cũng không biết nên làm thế nào. Không phải là cô không muốn tìm, mà do cô không hiểu đàn ông, người bên cạnh giới thiệu cũng không đáng tin, cô thật rối rắm, ai cũng nói cô kén chọn, thật ra không phải như vậy, thực sự không phải. Cô chỉ muốn tìm một người tâm đầu ý hợp, tại sao lại khó như vậy?-Trucxinh- Hôm nay ở công ty, đồng nghiệp lại nhắc tới chuyện cô còn độc thân, cô tức giận, liền nói vài… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.hiện giờ đã hơn mười năm, cô đã được coi là nhân tài kiệt xuất trong giới chuyên gia giảng dạy về tài chính, nhưng cô lại không như những người khác thường xuyên đi giảng bài khắp nơi. Trái lại chỉ chuyên tâm với lĩnh vực của mình ở đại học A, được rất nhiều người tôn kinh, Kiều Kiều cảm giác mình vô cùng may mắn, thế nên mới có thể gặp được người tốt đặc biệt đến thế.Kỳ thực cô giáo Viên mới chỉ dạy Kiều Kiều có một tiết khóa, thế nhưng Kiều Kiều vẫn thích cô lắm.Ở phương diện khác tuy Giang Phóng có chút xúc động lại l* m*ng, thế nhưng từ khi chưa lớn lắm đã giúp đỡ công việc của gia đình, nên có khá nhiều kiến thức ở vấn đề này, ba người trò chuyện với nhau thật vui, nhiều lúc, Kiều Kiều chỉ yên lặng lắng nghe cô giáo Viên cùng với Giang Phóng thảo luận đi sâu vào vấn đề.Cuối cùng khi hai người nói xong rồi, đến cả Kiều Kiều cũng cảm giác thời gian trôi qua thật là nhanh chóng, vậy mà họ đã nói chuyện hết bốn tiếng đồng hồ.Nhìn thấy cô giáo Viên đã mệt mỏi, Giang Phóng nhanh chóng kết thúc đề tài.cô giáo Viên giáo cười: "Có chuyện này cô muốn nói, khi cô nghe nói Kiều Kiều đính hôn, đối tượng là trò, trong lòng của cô, thật sự là không thấy thoải mái lắm, ta đã nghĩ, cô gái nhỏ của chúng ta tốt đẹp như vậy, vì sao lại tùy tiện lấy một người như thế, người kia lại là trò, xin lỗi cô nói thẳng nhé, ở trong trường học của chúng ta, người ta bình luận thế nào không? Ngoại trừ có tiền có thế thì chẳng nghe thấy điều gì khác hay ho hơn. Ngày hôm qua Kiều Kiều nói, muốn nhờ cô nói chuyện cùng với trò, lúc đầu cô muốn từ chối, nhưng mà cô lại nghĩ, cô đã bao nhiêu tuổi rồi chẳng lẽ lại không biết nhìn thế nào là đúng sai! Thế là cô đáp ứng. Hôm nay cô thấy, thật sự là muốn xin lỗi trò vì những suy nghĩ trước kia của cô về trò. Ừm, cô cũng tin rằng Kiều Kiều đúng là có con mắt nhìn tốt. Thằng nhóc này, mặc dù tính xấu không ít, thế nhưng nhìn trò săn sóc Kiều Kiều như thế, khi làm việc rất là chăm chú nghiêm túc, sẽ không là một người kém cỏi đâu."Bốn tiếng đồng hồ, đủ để quan sát rất nhiều chuyện.cô Viên thẳng thắn như thế, Giang Phóng lại còn cảm thấy có chút ngượng ngùng.Thấy Giang Phóng ngại ngùng, viên giáo thụ cười vui sướng: "Được rồi, cô đây đã lớn tuổi rồi, ngồi lâu như vậy cũng mệt mỏi lắm, không muốn hai vợ chồng trẻ phải mất thời gian nữa. cô đi đây, Giang Phóng, sau này có vấn đề gì, cứ trực tiếp tìm gặp cô là được.""cô Viên, cô đừng đi luôn, chúng con mời cô ăn cơm?""cô không ăn đâu, cô hơi mệt, sau này có rất nhiều cơ hội mà, ngày tháng còn dài lắm."Kiều Kiều cùng Giang Phóng thấy cô Viên kiên quyết muốn đi, cũng không ngăn cản, bọn họ nhìn ra cô giáo Viên đang mệt mỏi."Vâng ạ, còn nhiều thời gian, khi nào mời cô tới nhà của chúng con đi, con sẽ bảo Giang Phóng nấu cơm cho cô ăn, tay nghề của anh ấy không tệ lắm đâu." Kiều Kiều nháy mắt vui đùa với cô giáo Viên, khiến cho cô cười lớn."Được. cô rất muốn xem, tay nghề của tên nhóc này thế nào nào.""Tiêu chuẩn đầu bếp năm sao luôn." Kiều Kiều không ngần ngại khen ngợi.Khiến cho cô giáo Viên lại cười to hơn, mà Giang Phóng lại ngại ngùng tiếp."Được, hôm khác chính cô sẽ phải nếm thử xem tay nghề cấp đầu bếp năm sao của Giang Phóng."Ha ha.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

hiện giờ đã hơn mười năm, cô đã được coi là nhân tài kiệt xuất trong giới chuyên gia giảng dạy về tài chính, nhưng cô lại không như những người khác thường xuyên đi giảng bài khắp nơi. Trái lại chỉ chuyên tâm với lĩnh vực của mình ở đại học A, được rất nhiều người tôn kinh, Kiều Kiều cảm giác mình vô cùng may mắn, thế nên mới có thể gặp được người tốt đặc biệt đến thế.

Kỳ thực cô giáo Viên mới chỉ dạy Kiều Kiều có một tiết khóa, thế nhưng Kiều Kiều vẫn thích cô lắm.

Ở phương diện khác tuy Giang Phóng có chút xúc động lại l* m*ng, thế nhưng từ khi chưa lớn lắm đã giúp đỡ công việc của gia đình, nên có khá nhiều kiến thức ở vấn đề này, ba người trò chuyện với nhau thật vui, nhiều lúc, Kiều Kiều chỉ yên lặng lắng nghe cô giáo Viên cùng với Giang Phóng thảo luận đi sâu vào vấn đề.

Cuối cùng khi hai người nói xong rồi, đến cả Kiều Kiều cũng cảm giác thời gian trôi qua thật là nhanh chóng, vậy mà họ đã nói chuyện hết bốn tiếng đồng hồ.

Nhìn thấy cô giáo Viên đã mệt mỏi, Giang Phóng nhanh chóng kết thúc đề tài.

cô giáo Viên giáo cười: "Có chuyện này cô muốn nói, khi cô nghe nói Kiều Kiều đính hôn, đối tượng là trò, trong lòng của cô, thật sự là không thấy thoải mái lắm, ta đã nghĩ, cô gái nhỏ của chúng ta tốt đẹp như vậy, vì sao lại tùy tiện lấy một người như thế, người kia lại là trò, xin lỗi cô nói thẳng nhé, ở trong trường học của chúng ta, người ta bình luận thế nào không? Ngoại trừ có tiền có thế thì chẳng nghe thấy điều gì khác hay ho hơn. Ngày hôm qua Kiều Kiều nói, muốn nhờ cô nói chuyện cùng với trò, lúc đầu cô muốn từ chối, nhưng mà cô lại nghĩ, cô đã bao nhiêu tuổi rồi chẳng lẽ lại không biết nhìn thế nào là đúng sai! Thế là cô đáp ứng. Hôm nay cô thấy, thật sự là muốn xin lỗi trò vì những suy nghĩ trước kia của cô về trò. Ừm, cô cũng tin rằng Kiều Kiều đúng là có con mắt nhìn tốt. Thằng nhóc này, mặc dù tính xấu không ít, thế nhưng nhìn trò săn sóc Kiều Kiều như thế, khi làm việc rất là chăm chú nghiêm túc, sẽ không là một người kém cỏi đâu."

Bốn tiếng đồng hồ, đủ để quan sát rất nhiều chuyện.

cô Viên thẳng thắn như thế, Giang Phóng lại còn cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Thấy Giang Phóng ngại ngùng, viên giáo thụ cười vui sướng: "Được rồi, cô đây đã lớn tuổi rồi, ngồi lâu như vậy cũng mệt mỏi lắm, không muốn hai vợ chồng trẻ phải mất thời gian nữa. cô đi đây, Giang Phóng, sau này có vấn đề gì, cứ trực tiếp tìm gặp cô là được."

"cô Viên, cô đừng đi luôn, chúng con mời cô ăn cơm?"

"cô không ăn đâu, cô hơi mệt, sau này có rất nhiều cơ hội mà, ngày tháng còn dài lắm."

Kiều Kiều cùng Giang Phóng thấy cô Viên kiên quyết muốn đi, cũng không ngăn cản, bọn họ nhìn ra cô giáo Viên đang mệt mỏi.

"Vâng ạ, còn nhiều thời gian, khi nào mời cô tới nhà của chúng con đi, con sẽ bảo Giang Phóng nấu cơm cho cô ăn, tay nghề của anh ấy không tệ lắm đâu." Kiều Kiều nháy mắt vui đùa với cô giáo Viên, khiến cho cô cười lớn.

"Được. cô rất muốn xem, tay nghề của tên nhóc này thế nào nào."

"Tiêu chuẩn đầu bếp năm sao luôn." Kiều Kiều không ngần ngại khen ngợi.

Khiến cho cô giáo Viên lại cười to hơn, mà Giang Phóng lại ngại ngùng tiếp.

"Được, hôm khác chính cô sẽ phải nếm thử xem tay nghề cấp đầu bếp năm sao của Giang Phóng."

Ha ha.

Trùng Sinh Chi Kiều Kiều (Kiều Kiều Trọng Sinh)Tác giả: VivianTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn nhà hộ nhỏ bé tầm 40m2, có một người ngồi ở trong phòng, Kiều Kiều uống từng ngụm bia, ha hả, hôm nay là đêm giáng sinh, mọi người đều đi chơi, vậy mà cô lại không có chỗ nào để đi, bạn bè đều có người nhà của họ, vào lúc này sẽ không tới đây với cô, lại nghĩ tới xung đột hôm nay ở công ty, cô cười khổ, làm sao cô lại chán nản như vậy? Mấy ngày nữa là cô tròn ba mươi tuổi, đương nhiên, hôm nay cô vẫn là hai mươi chín, nhưng vẫn là một người cô đơn, bạn bè không có ai bên cạnh, mỗi lần gọi điện thoại hay gặp mặt cha mẹ, đều là nghe họ oán trách mấy câu, cô thật sự muốn khóc, cũng không biết nên làm thế nào. Không phải là cô không muốn tìm, mà do cô không hiểu đàn ông, người bên cạnh giới thiệu cũng không đáng tin, cô thật rối rắm, ai cũng nói cô kén chọn, thật ra không phải như vậy, thực sự không phải. Cô chỉ muốn tìm một người tâm đầu ý hợp, tại sao lại khó như vậy?-Trucxinh- Hôm nay ở công ty, đồng nghiệp lại nhắc tới chuyện cô còn độc thân, cô tức giận, liền nói vài… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.hiện giờ đã hơn mười năm, cô đã được coi là nhân tài kiệt xuất trong giới chuyên gia giảng dạy về tài chính, nhưng cô lại không như những người khác thường xuyên đi giảng bài khắp nơi. Trái lại chỉ chuyên tâm với lĩnh vực của mình ở đại học A, được rất nhiều người tôn kinh, Kiều Kiều cảm giác mình vô cùng may mắn, thế nên mới có thể gặp được người tốt đặc biệt đến thế.Kỳ thực cô giáo Viên mới chỉ dạy Kiều Kiều có một tiết khóa, thế nhưng Kiều Kiều vẫn thích cô lắm.Ở phương diện khác tuy Giang Phóng có chút xúc động lại l* m*ng, thế nhưng từ khi chưa lớn lắm đã giúp đỡ công việc của gia đình, nên có khá nhiều kiến thức ở vấn đề này, ba người trò chuyện với nhau thật vui, nhiều lúc, Kiều Kiều chỉ yên lặng lắng nghe cô giáo Viên cùng với Giang Phóng thảo luận đi sâu vào vấn đề.Cuối cùng khi hai người nói xong rồi, đến cả Kiều Kiều cũng cảm giác thời gian trôi qua thật là nhanh chóng, vậy mà họ đã nói chuyện hết bốn tiếng đồng hồ.Nhìn thấy cô giáo Viên đã mệt mỏi, Giang Phóng nhanh chóng kết thúc đề tài.cô giáo Viên giáo cười: "Có chuyện này cô muốn nói, khi cô nghe nói Kiều Kiều đính hôn, đối tượng là trò, trong lòng của cô, thật sự là không thấy thoải mái lắm, ta đã nghĩ, cô gái nhỏ của chúng ta tốt đẹp như vậy, vì sao lại tùy tiện lấy một người như thế, người kia lại là trò, xin lỗi cô nói thẳng nhé, ở trong trường học của chúng ta, người ta bình luận thế nào không? Ngoại trừ có tiền có thế thì chẳng nghe thấy điều gì khác hay ho hơn. Ngày hôm qua Kiều Kiều nói, muốn nhờ cô nói chuyện cùng với trò, lúc đầu cô muốn từ chối, nhưng mà cô lại nghĩ, cô đã bao nhiêu tuổi rồi chẳng lẽ lại không biết nhìn thế nào là đúng sai! Thế là cô đáp ứng. Hôm nay cô thấy, thật sự là muốn xin lỗi trò vì những suy nghĩ trước kia của cô về trò. Ừm, cô cũng tin rằng Kiều Kiều đúng là có con mắt nhìn tốt. Thằng nhóc này, mặc dù tính xấu không ít, thế nhưng nhìn trò săn sóc Kiều Kiều như thế, khi làm việc rất là chăm chú nghiêm túc, sẽ không là một người kém cỏi đâu."Bốn tiếng đồng hồ, đủ để quan sát rất nhiều chuyện.cô Viên thẳng thắn như thế, Giang Phóng lại còn cảm thấy có chút ngượng ngùng.Thấy Giang Phóng ngại ngùng, viên giáo thụ cười vui sướng: "Được rồi, cô đây đã lớn tuổi rồi, ngồi lâu như vậy cũng mệt mỏi lắm, không muốn hai vợ chồng trẻ phải mất thời gian nữa. cô đi đây, Giang Phóng, sau này có vấn đề gì, cứ trực tiếp tìm gặp cô là được.""cô Viên, cô đừng đi luôn, chúng con mời cô ăn cơm?""cô không ăn đâu, cô hơi mệt, sau này có rất nhiều cơ hội mà, ngày tháng còn dài lắm."Kiều Kiều cùng Giang Phóng thấy cô Viên kiên quyết muốn đi, cũng không ngăn cản, bọn họ nhìn ra cô giáo Viên đang mệt mỏi."Vâng ạ, còn nhiều thời gian, khi nào mời cô tới nhà của chúng con đi, con sẽ bảo Giang Phóng nấu cơm cho cô ăn, tay nghề của anh ấy không tệ lắm đâu." Kiều Kiều nháy mắt vui đùa với cô giáo Viên, khiến cho cô cười lớn."Được. cô rất muốn xem, tay nghề của tên nhóc này thế nào nào.""Tiêu chuẩn đầu bếp năm sao luôn." Kiều Kiều không ngần ngại khen ngợi.Khiến cho cô giáo Viên lại cười to hơn, mà Giang Phóng lại ngại ngùng tiếp."Được, hôm khác chính cô sẽ phải nếm thử xem tay nghề cấp đầu bếp năm sao của Giang Phóng."Ha ha.

Chương 73: Hòa thuận