“Tuyết rơi rồi” Không biết là ai lên tiếng.Không khí trong văn phòng nhất thời sôi nổi hẳn “Tuyết đầu mùa năm nay đến sớm thật, vận may sang năm của mình nhất định sẽ rất tốt” Dịch Quả cắn đầu bút bắt đầu ảo tưởng.“Ha ha con nhóc kia lại ảo tưởng chuyện của 800 năm sau? Nghe anh khuyên này, đây đang là hiện thực biết không ? ““Tần Dương chết tiệt, không chọc tôi anh sẽ chết à? Lão nương nghĩ như thế nào kệ ta, hừ!”Tần Dương giơ tay vỗ vào miệng mình: “Được, tiểu nhân biết tội, mời ngài tiếp tục”An Nhiên thở dài, dừng tay ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.Bên ngoài tuyết rơi lả tả như lông ngỗng đang nhẹ nhàng rớt xuống, ngồi ở văn phòng bình yên tầng 19 dòng suy nghĩ cũng chợt như tuyết bay, càng nghĩ càng xa…“An Nhiên ơi An Nhiên”Một tiếng gọi thình lình cất lên, An Nhiên giật mình “Hả?Sao vậy?”Dịch Quả tay chống cằm “Nhiên à bữa nay tuyết đầu mùa chúng ta đi liên hoan đi, xong sẽ ghé quán K, thế nào?” Vẻ mặt cô nàng như muốn nói Chủ ý này không tồi đúng không.“Nhất định phải là hôm nay…
Chương 41
Bảy Năm Lại Bảy NămTác giả: Đào Hắc Tiểu ThấtTruyện Ngôn Tình“Tuyết rơi rồi” Không biết là ai lên tiếng.Không khí trong văn phòng nhất thời sôi nổi hẳn “Tuyết đầu mùa năm nay đến sớm thật, vận may sang năm của mình nhất định sẽ rất tốt” Dịch Quả cắn đầu bút bắt đầu ảo tưởng.“Ha ha con nhóc kia lại ảo tưởng chuyện của 800 năm sau? Nghe anh khuyên này, đây đang là hiện thực biết không ? ““Tần Dương chết tiệt, không chọc tôi anh sẽ chết à? Lão nương nghĩ như thế nào kệ ta, hừ!”Tần Dương giơ tay vỗ vào miệng mình: “Được, tiểu nhân biết tội, mời ngài tiếp tục”An Nhiên thở dài, dừng tay ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.Bên ngoài tuyết rơi lả tả như lông ngỗng đang nhẹ nhàng rớt xuống, ngồi ở văn phòng bình yên tầng 19 dòng suy nghĩ cũng chợt như tuyết bay, càng nghĩ càng xa…“An Nhiên ơi An Nhiên”Một tiếng gọi thình lình cất lên, An Nhiên giật mình “Hả?Sao vậy?”Dịch Quả tay chống cằm “Nhiên à bữa nay tuyết đầu mùa chúng ta đi liên hoan đi, xong sẽ ghé quán K, thế nào?” Vẻ mặt cô nàng như muốn nói Chủ ý này không tồi đúng không.“Nhất định phải là hôm nay… Hiểu Lộ bị đám đàn ông kéo ra một góc giở trò hèn hạ. Trên mặt cô lúc này đầy nước mắt, ánh mắt vô cùng hoảng sợ, cô liều mạng giãy giụa, cố gắng phản kháng. Cánh tay non mịn bị túm chặt đã thành ngấn, nửa trên trắng bệch, nửa dưới tím ngắt.Bọn đàn ông đang vờn quanh Hiểu Lộ đột nhiên dừng lại, tên đầu trọc bóng lưỡng cầm đầu bước vội qua phía bên kia “A, đại ca, chúng em vớ được con nhóc này.” Nói xong, hắn nhanh tay mồi thuốc cho kẻ vừa đến.Kẻ đi đầu rít một hơi thuốc: “Tao biết mày chẳng có lòng vậy đâu, đợi lão Tử chơi đùa xong, sẽ thưởng cho mày.”Tên trọc đầu nghe xong vui vẻ cúi đầu khom lưng: “Cảm ơn, đại ca,” rồi quay nhìn Hiểu Lộ với vẻ mặt đê tiện.…Trước cửa “Ám Dạ”, một người đàn ông vội vàng chạy đến trước mặt Mạc Ngôn: “Đường thiếu gia, đã điều tra xong. Bọn bắt Hiểu Lộ chính là bọn lưu manh ở thành nam.”Vừa nghe xong, Trì Phong lộ rõ vẻ khẩn trương: “Mau đưa tôi đến đó.”“Tuân lệnh” mấy chiếc xe nhanh chóng phóng thẳng về phía thành nam.Ngô Á Phi vẫn ngồi trong xe. Ngay từ đầu hắn đã thấy Hiểu Lộ bị bọn kia bắt bỏ vào tầng hầm, nhưng lại không bám theo, cũng không ra lệnh cứu người. Điệu bộ vẫn chẳng chút vội vàng hay hoảng hốt. Nhìn không ra hắn đang suy tính điều gì.“Anh bám theo bọn chúng đến đây, không phải là để cứu cô ấy sao?” Tả Lan ở bên cạnh truy vấn.Ngô Á Phi không trả lời câu hỏi của cô, tự mở cửa xe, đi thẳng về phía tầng hầm. Tả Lan cũng lập tức bước xuống theo.Lúc này Hiểu Lộ đã ngã ngồi dưới đất, đám đàn ông đứng vây xung quanh, tên cầm đầu một tay nâng cằm cô lên: “Nhóc con, nếu cưng thành thật khai báo, lão Tử sẽ đối tốt với cưng.”“Cút ngay, cút ngay, cấm đụng vào ta.”“Bốp” trên mặt Hiểu Lộ liền xuất hiện vết lõm của năm ngón tay: “Mẹ nó, lại còn không biết xấu hổ. lão Tử sẽ không tha cho cô đâu.”“Đừng, đừng.” Hiểu Lộ đã tiến gần đến bờ vực khủng hoảng tuyệt vọng. Giờ phút này cô chỉ nghĩ đến Trì Phong: “Cứu em, Trì Phong, mau đến cứu em.”“Có chừng mực một chút đi.” Một tiếng nói mang theo sự nguy hiểm đột ngột vang lên từ phía sau của bọn chúng, người nói câu đó còn chưa thấy bóng dáng, nhưng bầu không khí trong phút chốc đã trở nên khẩn trương.Một tên côn đồ nhìn Ngô Á Phi hỏi: “Mày là ai? Dám can thiệp vào chuyện tốt của đại ca chúng ta? ““Tao là ai? Mày không xứng biết, thả cô gái kia ra, tao sẽ cho bọn mày được toàn thây.” Ngô Á Phi đã tính toán kĩ, không tới 5 phút nữa bọn họ sẽ đến nơi.“Ngông cuồng gớm nhỉ, mày tự cho mình là cái thá gì.”“Đã cho bọn mày cơ hội ,là do chính bọn mày từ chối.” Lúc này bên ngoài đã nghe thấy tiếng phanh xe dồn dập. Ngô Á Phi khẽ nhếch miệng, xem ra bọn họ còn nhanh hơn hắn dự tính.
Hiểu Lộ bị đám đàn ông kéo ra một góc giở trò hèn hạ. Trên mặt cô lúc này đầy nước mắt, ánh mắt vô cùng hoảng sợ, cô liều mạng giãy giụa, cố gắng phản kháng. Cánh tay non mịn bị túm chặt đã thành ngấn, nửa trên trắng bệch, nửa dưới tím ngắt.Bọn đàn ông đang vờn quanh Hiểu Lộ đột nhiên dừng lại, tên đầu trọc bóng lưỡng cầm đầu bước vội qua phía bên kia “A, đại ca, chúng em vớ được con nhóc này.” Nói xong, hắn nhanh tay mồi thuốc cho kẻ vừa đến.Kẻ đi đầu rít một hơi thuốc: “Tao biết mày chẳng có lòng vậy đâu, đợi lão Tử chơi đùa xong, sẽ thưởng cho mày.”Tên trọc đầu nghe xong vui vẻ cúi đầu khom lưng: “Cảm ơn, đại ca,” rồi quay nhìn Hiểu Lộ với vẻ mặt đê tiện.…
Trước cửa “Ám Dạ”, một người đàn ông vội vàng chạy đến trước mặt Mạc Ngôn: “Đường thiếu gia, đã điều tra xong. Bọn bắt Hiểu Lộ chính là bọn lưu manh ở thành nam.”Vừa nghe xong, Trì Phong lộ rõ vẻ khẩn trương: “Mau đưa tôi đến đó.”“Tuân lệnh” mấy chiếc xe nhanh chóng phóng thẳng về phía thành nam.Ngô Á Phi vẫn ngồi trong xe. Ngay từ đầu hắn đã thấy Hiểu Lộ bị bọn kia bắt bỏ vào tầng hầm, nhưng lại không bám theo, cũng không ra lệnh cứu người. Điệu bộ vẫn chẳng chút vội vàng hay hoảng hốt. Nhìn không ra hắn đang suy tính điều gì.“Anh bám theo bọn chúng đến đây, không phải là để cứu cô ấy sao?” Tả Lan ở bên cạnh truy vấn.Ngô Á Phi không trả lời câu hỏi của cô, tự mở cửa xe, đi thẳng về phía tầng hầm. Tả Lan cũng lập tức bước xuống theo.Lúc này Hiểu Lộ đã ngã ngồi dưới đất, đám đàn ông đứng vây xung quanh, tên cầm đầu một tay nâng cằm cô lên: “Nhóc con, nếu cưng thành thật khai báo, lão Tử sẽ đối tốt với cưng.”“Cút ngay, cút ngay, cấm đụng vào ta.”“Bốp” trên mặt Hiểu Lộ liền xuất hiện vết lõm của năm ngón tay: “Mẹ nó, lại còn không biết xấu hổ. lão Tử sẽ không tha cho cô đâu.”“Đừng, đừng.” Hiểu Lộ đã tiến gần đến bờ vực khủng hoảng tuyệt vọng. Giờ phút này cô chỉ nghĩ đến Trì Phong: “Cứu em, Trì Phong, mau đến cứu em.”“Có chừng mực một chút đi.” Một tiếng nói mang theo sự nguy hiểm đột ngột vang lên từ phía sau của bọn chúng, người nói câu đó còn chưa thấy bóng dáng, nhưng bầu không khí trong phút chốc đã trở nên khẩn trương.Một tên côn đồ nhìn Ngô Á Phi hỏi: “Mày là ai? Dám can thiệp vào chuyện tốt của đại ca chúng ta? ““Tao là ai? Mày không xứng biết, thả cô gái kia ra, tao sẽ cho bọn mày được toàn thây.” Ngô Á Phi đã tính toán kĩ, không tới 5 phút nữa bọn họ sẽ đến nơi.“Ngông cuồng gớm nhỉ, mày tự cho mình là cái thá gì.”“Đã cho bọn mày cơ hội ,là do chính bọn mày từ chối.” Lúc này bên ngoài đã nghe thấy tiếng phanh xe dồn dập. Ngô Á Phi khẽ nhếch miệng, xem ra bọn họ còn nhanh hơn hắn dự tính.
Bảy Năm Lại Bảy NămTác giả: Đào Hắc Tiểu ThấtTruyện Ngôn Tình“Tuyết rơi rồi” Không biết là ai lên tiếng.Không khí trong văn phòng nhất thời sôi nổi hẳn “Tuyết đầu mùa năm nay đến sớm thật, vận may sang năm của mình nhất định sẽ rất tốt” Dịch Quả cắn đầu bút bắt đầu ảo tưởng.“Ha ha con nhóc kia lại ảo tưởng chuyện của 800 năm sau? Nghe anh khuyên này, đây đang là hiện thực biết không ? ““Tần Dương chết tiệt, không chọc tôi anh sẽ chết à? Lão nương nghĩ như thế nào kệ ta, hừ!”Tần Dương giơ tay vỗ vào miệng mình: “Được, tiểu nhân biết tội, mời ngài tiếp tục”An Nhiên thở dài, dừng tay ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.Bên ngoài tuyết rơi lả tả như lông ngỗng đang nhẹ nhàng rớt xuống, ngồi ở văn phòng bình yên tầng 19 dòng suy nghĩ cũng chợt như tuyết bay, càng nghĩ càng xa…“An Nhiên ơi An Nhiên”Một tiếng gọi thình lình cất lên, An Nhiên giật mình “Hả?Sao vậy?”Dịch Quả tay chống cằm “Nhiên à bữa nay tuyết đầu mùa chúng ta đi liên hoan đi, xong sẽ ghé quán K, thế nào?” Vẻ mặt cô nàng như muốn nói Chủ ý này không tồi đúng không.“Nhất định phải là hôm nay… Hiểu Lộ bị đám đàn ông kéo ra một góc giở trò hèn hạ. Trên mặt cô lúc này đầy nước mắt, ánh mắt vô cùng hoảng sợ, cô liều mạng giãy giụa, cố gắng phản kháng. Cánh tay non mịn bị túm chặt đã thành ngấn, nửa trên trắng bệch, nửa dưới tím ngắt.Bọn đàn ông đang vờn quanh Hiểu Lộ đột nhiên dừng lại, tên đầu trọc bóng lưỡng cầm đầu bước vội qua phía bên kia “A, đại ca, chúng em vớ được con nhóc này.” Nói xong, hắn nhanh tay mồi thuốc cho kẻ vừa đến.Kẻ đi đầu rít một hơi thuốc: “Tao biết mày chẳng có lòng vậy đâu, đợi lão Tử chơi đùa xong, sẽ thưởng cho mày.”Tên trọc đầu nghe xong vui vẻ cúi đầu khom lưng: “Cảm ơn, đại ca,” rồi quay nhìn Hiểu Lộ với vẻ mặt đê tiện.…Trước cửa “Ám Dạ”, một người đàn ông vội vàng chạy đến trước mặt Mạc Ngôn: “Đường thiếu gia, đã điều tra xong. Bọn bắt Hiểu Lộ chính là bọn lưu manh ở thành nam.”Vừa nghe xong, Trì Phong lộ rõ vẻ khẩn trương: “Mau đưa tôi đến đó.”“Tuân lệnh” mấy chiếc xe nhanh chóng phóng thẳng về phía thành nam.Ngô Á Phi vẫn ngồi trong xe. Ngay từ đầu hắn đã thấy Hiểu Lộ bị bọn kia bắt bỏ vào tầng hầm, nhưng lại không bám theo, cũng không ra lệnh cứu người. Điệu bộ vẫn chẳng chút vội vàng hay hoảng hốt. Nhìn không ra hắn đang suy tính điều gì.“Anh bám theo bọn chúng đến đây, không phải là để cứu cô ấy sao?” Tả Lan ở bên cạnh truy vấn.Ngô Á Phi không trả lời câu hỏi của cô, tự mở cửa xe, đi thẳng về phía tầng hầm. Tả Lan cũng lập tức bước xuống theo.Lúc này Hiểu Lộ đã ngã ngồi dưới đất, đám đàn ông đứng vây xung quanh, tên cầm đầu một tay nâng cằm cô lên: “Nhóc con, nếu cưng thành thật khai báo, lão Tử sẽ đối tốt với cưng.”“Cút ngay, cút ngay, cấm đụng vào ta.”“Bốp” trên mặt Hiểu Lộ liền xuất hiện vết lõm của năm ngón tay: “Mẹ nó, lại còn không biết xấu hổ. lão Tử sẽ không tha cho cô đâu.”“Đừng, đừng.” Hiểu Lộ đã tiến gần đến bờ vực khủng hoảng tuyệt vọng. Giờ phút này cô chỉ nghĩ đến Trì Phong: “Cứu em, Trì Phong, mau đến cứu em.”“Có chừng mực một chút đi.” Một tiếng nói mang theo sự nguy hiểm đột ngột vang lên từ phía sau của bọn chúng, người nói câu đó còn chưa thấy bóng dáng, nhưng bầu không khí trong phút chốc đã trở nên khẩn trương.Một tên côn đồ nhìn Ngô Á Phi hỏi: “Mày là ai? Dám can thiệp vào chuyện tốt của đại ca chúng ta? ““Tao là ai? Mày không xứng biết, thả cô gái kia ra, tao sẽ cho bọn mày được toàn thây.” Ngô Á Phi đã tính toán kĩ, không tới 5 phút nữa bọn họ sẽ đến nơi.“Ngông cuồng gớm nhỉ, mày tự cho mình là cái thá gì.”“Đã cho bọn mày cơ hội ,là do chính bọn mày từ chối.” Lúc này bên ngoài đã nghe thấy tiếng phanh xe dồn dập. Ngô Á Phi khẽ nhếch miệng, xem ra bọn họ còn nhanh hơn hắn dự tính.