Tác giả:

Trong cơn gió đêm nhè nhẹ, cánh cửa lớn bằng kính chầm chậm mở ra, một bóng người cao lớn đứng dưới ánh đèn. Hai tay cậu đút vào túi áo, mái tóc dài che mất một bên mắt, cánh cửa nhè nhẹ khép lại sau lưng cậu. Nam Trạch Lễ ung dung bước trên con đường lát đá không có bóng người, bóng cậu ngang tàng in trên mặt đất. - Cậu chủ, muộn vậy rồi cậu còn đi đâu sao? – Người quản gia mặc đồng phục lên tiếng hỏi. - Ừ. – Nam Trạch Lễ lạnh nhạt ừ một tiếng rồi quay đầu đi thẳng. - Cậu nhớ về sớm nhé! – Người quản gia nói với cái bóng của Nam Trạch Lễ, nhưng cậu đã biến mất từ lâu. Người quản gia bất lực thở dài, tiếp tục cầm chổi quét sân vườn. Ngày trước, cậu chủ Trạch Lễ là một cậu bé rất ngoan ngoãn, hiếu thuận với bà chủ. Nhưng từ sau khi bà chủ qua đời, cậu thay đổi rồi, không những trở nên ít nói, mà lại thường xuyên ra ngoài gây chuyện. Rốt cuộc thì xảy ra chuyện gì nhỉ? Đêm rất yên tĩnh, yên tĩnh tới mức khiến người ta có cảm giác sợ hãi một cách kỳ lạ. Trong một góc nhỏ ở đầu đường,…

Chương 11: Vĩ thanh

Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào!Tác giả: Tiêu Dao ThánTruyện Ngôn TìnhTrong cơn gió đêm nhè nhẹ, cánh cửa lớn bằng kính chầm chậm mở ra, một bóng người cao lớn đứng dưới ánh đèn. Hai tay cậu đút vào túi áo, mái tóc dài che mất một bên mắt, cánh cửa nhè nhẹ khép lại sau lưng cậu. Nam Trạch Lễ ung dung bước trên con đường lát đá không có bóng người, bóng cậu ngang tàng in trên mặt đất. - Cậu chủ, muộn vậy rồi cậu còn đi đâu sao? – Người quản gia mặc đồng phục lên tiếng hỏi. - Ừ. – Nam Trạch Lễ lạnh nhạt ừ một tiếng rồi quay đầu đi thẳng. - Cậu nhớ về sớm nhé! – Người quản gia nói với cái bóng của Nam Trạch Lễ, nhưng cậu đã biến mất từ lâu. Người quản gia bất lực thở dài, tiếp tục cầm chổi quét sân vườn. Ngày trước, cậu chủ Trạch Lễ là một cậu bé rất ngoan ngoãn, hiếu thuận với bà chủ. Nhưng từ sau khi bà chủ qua đời, cậu thay đổi rồi, không những trở nên ít nói, mà lại thường xuyên ra ngoài gây chuyện. Rốt cuộc thì xảy ra chuyện gì nhỉ? Đêm rất yên tĩnh, yên tĩnh tới mức khiến người ta có cảm giác sợ hãi một cách kỳ lạ. Trong một góc nhỏ ở đầu đường,… Sau cơn mưa xuất hiện một cây cầu vồng bắc qua những đám mây. Ánh sáng bảy màu xuyên qua cả những đám mây nặng nề nhất, chiếc sáng một bông hoa mây ở phía chân trời.Dần dần, cầu vồng biến mất, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua các kẽ lá, tạo thành các bóng râm trên mặt giấy. Những ngón tay thon dài đang lướt như bay trên mặt giấy vẽ: “Tách”, một giọt nước mưa từ trên lá cây rơi xuống trúng vào tờ giấy rồi nhanh chóng lan rộng ra.- Xong chưa? – Cô gái đã mất kiên nhẫn.- Sắp xong rồi, anh vẽ nốt bức cuối cùng.Một tiếng đồng hồ trước cậu cũng nói là sắp xong rồi, nhưng một tiếng đồng hồ sau cậu vẫn vẽ. Cô đứng ở phía xa, chỉ nhìn thấy hết tờ giấy này tới tờ giấy khác bị gỡ xuống, đặt vào ống tranh đằng sau. Cùng một tư thế mà có thể vẽ lâu như thế sao? Hay là cậu chưa vẽ được bức tranh nào hài lòng?Chàng trai mỉm cười, khóe miệng khẽ nhếch lên, ngòi bút lướt nhanh và nhẹ nhàng như một cơn gió. Nhấc bút, đưa bút, dừng lại chỉ trong nháy mắt. Cuối cùng một “quái vật” đáng yêu xuất hiện trên tờ giấy. Đôi mắt mở lớn, cái miệng nhỏ nhắn, mái tóc dài đang bay trong gió, khuôn mặt trắng trẻo, xinh xắn, khóe miệng cười ngọt ngào. Nhìn xuống dưới, cô còn có một cái đuôi cá thật dài, những vẩy cá sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Mặt nước xanh nổi lên từng cơn sóng khi đuôi cá khẽ quẫy lên.Nàng tiên cá! Cô gái sau khi nhìn thấy bức tranh nhoẻn miệng cười. Bên cạnh nàng tiên cá là một tòa lâu đài, một chú lợn béo mũm mĩm đang cưỡi lên một cậy chổi.Khuôn mặt của chú lợn đó thật quen thuộc! nụ cười của cô gái càng rộng hơn.Trên thân thể béo mũm mĩm của chú lợn là khuôn mặt rất đẹp trai, có điều khi nhìn thấy nàng tiên cá, khóe miệng của chú lại ch** n**c dãi.- Thích không? – Nam Trạch Lễ mỉm cười hỏi.- Anh không phải là lợn, anh là hoàng tử của em! – Đáy mắt Bộ Tinh Bảo dâng lên những giọt nước của hạnh phúc. Lúc này trong lòng cô có một sự ngọt ngào không nói thành lời.- Cuối cùng nàng tiên cá bé nhỏ mất đi hoàng tử, nhưng cô không bao giờ mất đi chú lợn đáng yêu của mình! – Cậu nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, giấu nó vào đáy sâu tâm hồn mình.Bỗng dưng, một quả pháo rất đẹp được bắn lên bầu trời buổi hoàng hôn, vẽ ra một khuôn mặt cười hạnh phúc.Chúng ta sẽ mãi mãi, mãi mãi hạnh phúc như lúc này!HẾT

Sau cơn mưa xuất hiện một cây cầu
vồng bắc qua những đám mây. Ánh sáng bảy màu xuyên qua cả những đám mây
nặng nề nhất, chiếc sáng một bông hoa mây ở phía chân trời.

Dần dần, cầu vồng biến mất, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua các kẽ lá,
tạo thành các bóng râm trên mặt giấy. Những ngón tay thon dài đang lướt
như bay trên mặt giấy vẽ: “Tách”, một giọt nước mưa từ trên lá cây rơi
xuống trúng vào tờ giấy rồi nhanh chóng lan rộng ra.

- Xong chưa? – Cô gái đã mất kiên nhẫn.

- Sắp xong rồi, anh vẽ nốt bức cuối cùng.

Một tiếng đồng hồ trước cậu cũng nói là sắp xong rồi, nhưng một tiếng đồng hồ sau cậu vẫn vẽ. Cô đứng ở phía xa, chỉ nhìn thấy hết tờ giấy
này tới tờ giấy khác bị gỡ xuống, đặt vào ống tranh đằng sau. Cùng một
tư thế mà có thể vẽ lâu như thế sao? Hay là cậu chưa vẽ được bức tranh
nào hài lòng?

Chàng trai mỉm cười, khóe miệng khẽ nhếch lên, ngòi bút lướt nhanh và nhẹ nhàng như một cơn gió. Nhấc bút, đưa bút, dừng lại chỉ trong nháy
mắt. Cuối cùng một “quái vật” đáng yêu xuất hiện trên tờ giấy. Đôi mắt
mở lớn, cái miệng nhỏ nhắn, mái tóc dài đang bay trong gió, khuôn mặt
trắng trẻo, xinh xắn, khóe miệng cười ngọt ngào. Nhìn xuống dưới, cô còn có một cái đuôi cá thật dài, những vẩy cá sáng lấp lánh dưới ánh nắng
mặt trời. Mặt nước xanh nổi lên từng cơn sóng khi đuôi cá khẽ quẫy lên.

Nàng tiên cá! Cô gái sau khi nhìn thấy bức tranh nhoẻn miệng cười.
Bên cạnh nàng tiên cá là một tòa lâu đài, một chú lợn béo mũm mĩm đang
cưỡi lên một cậy chổi.

Khuôn mặt của chú lợn đó thật quen thuộc! nụ cười của cô gái càng rộng hơn.

Trên thân thể béo mũm mĩm của chú lợn là khuôn mặt rất đẹp trai, có
điều khi nhìn thấy nàng tiên cá, khóe miệng của chú lại ch** n**c dãi.

- Thích không? – Nam Trạch Lễ mỉm cười hỏi.

- Anh không phải là lợn, anh là hoàng tử của em! – Đáy mắt Bộ Tinh
Bảo dâng lên những giọt nước của hạnh phúc. Lúc này trong lòng cô có một sự ngọt ngào không nói thành lời.

- Cuối cùng nàng tiên cá bé nhỏ mất đi hoàng tử, nhưng cô không bao
giờ mất đi chú lợn đáng yêu của mình! – Cậu nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, giấu nó vào đáy sâu tâm hồn mình.

Bỗng dưng, một quả pháo rất đẹp được bắn lên bầu trời buổi hoàng hôn, vẽ ra một khuôn mặt cười hạnh phúc.

Chúng ta sẽ mãi mãi, mãi mãi hạnh phúc như lúc này!

HẾT

Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào!Tác giả: Tiêu Dao ThánTruyện Ngôn TìnhTrong cơn gió đêm nhè nhẹ, cánh cửa lớn bằng kính chầm chậm mở ra, một bóng người cao lớn đứng dưới ánh đèn. Hai tay cậu đút vào túi áo, mái tóc dài che mất một bên mắt, cánh cửa nhè nhẹ khép lại sau lưng cậu. Nam Trạch Lễ ung dung bước trên con đường lát đá không có bóng người, bóng cậu ngang tàng in trên mặt đất. - Cậu chủ, muộn vậy rồi cậu còn đi đâu sao? – Người quản gia mặc đồng phục lên tiếng hỏi. - Ừ. – Nam Trạch Lễ lạnh nhạt ừ một tiếng rồi quay đầu đi thẳng. - Cậu nhớ về sớm nhé! – Người quản gia nói với cái bóng của Nam Trạch Lễ, nhưng cậu đã biến mất từ lâu. Người quản gia bất lực thở dài, tiếp tục cầm chổi quét sân vườn. Ngày trước, cậu chủ Trạch Lễ là một cậu bé rất ngoan ngoãn, hiếu thuận với bà chủ. Nhưng từ sau khi bà chủ qua đời, cậu thay đổi rồi, không những trở nên ít nói, mà lại thường xuyên ra ngoài gây chuyện. Rốt cuộc thì xảy ra chuyện gì nhỉ? Đêm rất yên tĩnh, yên tĩnh tới mức khiến người ta có cảm giác sợ hãi một cách kỳ lạ. Trong một góc nhỏ ở đầu đường,… Sau cơn mưa xuất hiện một cây cầu vồng bắc qua những đám mây. Ánh sáng bảy màu xuyên qua cả những đám mây nặng nề nhất, chiếc sáng một bông hoa mây ở phía chân trời.Dần dần, cầu vồng biến mất, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua các kẽ lá, tạo thành các bóng râm trên mặt giấy. Những ngón tay thon dài đang lướt như bay trên mặt giấy vẽ: “Tách”, một giọt nước mưa từ trên lá cây rơi xuống trúng vào tờ giấy rồi nhanh chóng lan rộng ra.- Xong chưa? – Cô gái đã mất kiên nhẫn.- Sắp xong rồi, anh vẽ nốt bức cuối cùng.Một tiếng đồng hồ trước cậu cũng nói là sắp xong rồi, nhưng một tiếng đồng hồ sau cậu vẫn vẽ. Cô đứng ở phía xa, chỉ nhìn thấy hết tờ giấy này tới tờ giấy khác bị gỡ xuống, đặt vào ống tranh đằng sau. Cùng một tư thế mà có thể vẽ lâu như thế sao? Hay là cậu chưa vẽ được bức tranh nào hài lòng?Chàng trai mỉm cười, khóe miệng khẽ nhếch lên, ngòi bút lướt nhanh và nhẹ nhàng như một cơn gió. Nhấc bút, đưa bút, dừng lại chỉ trong nháy mắt. Cuối cùng một “quái vật” đáng yêu xuất hiện trên tờ giấy. Đôi mắt mở lớn, cái miệng nhỏ nhắn, mái tóc dài đang bay trong gió, khuôn mặt trắng trẻo, xinh xắn, khóe miệng cười ngọt ngào. Nhìn xuống dưới, cô còn có một cái đuôi cá thật dài, những vẩy cá sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Mặt nước xanh nổi lên từng cơn sóng khi đuôi cá khẽ quẫy lên.Nàng tiên cá! Cô gái sau khi nhìn thấy bức tranh nhoẻn miệng cười. Bên cạnh nàng tiên cá là một tòa lâu đài, một chú lợn béo mũm mĩm đang cưỡi lên một cậy chổi.Khuôn mặt của chú lợn đó thật quen thuộc! nụ cười của cô gái càng rộng hơn.Trên thân thể béo mũm mĩm của chú lợn là khuôn mặt rất đẹp trai, có điều khi nhìn thấy nàng tiên cá, khóe miệng của chú lại ch** n**c dãi.- Thích không? – Nam Trạch Lễ mỉm cười hỏi.- Anh không phải là lợn, anh là hoàng tử của em! – Đáy mắt Bộ Tinh Bảo dâng lên những giọt nước của hạnh phúc. Lúc này trong lòng cô có một sự ngọt ngào không nói thành lời.- Cuối cùng nàng tiên cá bé nhỏ mất đi hoàng tử, nhưng cô không bao giờ mất đi chú lợn đáng yêu của mình! – Cậu nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, giấu nó vào đáy sâu tâm hồn mình.Bỗng dưng, một quả pháo rất đẹp được bắn lên bầu trời buổi hoàng hôn, vẽ ra một khuôn mặt cười hạnh phúc.Chúng ta sẽ mãi mãi, mãi mãi hạnh phúc như lúc này!HẾT

Chương 11: Vĩ thanh