Tác giả:

Vào sáng sớm, ánh nắng mặt trời êm dịu chiếu xuống khắp nơi, Yến Oanh ca hót, yên tĩnh và thanh bình, không khí mát mẻ trong lành. Vậy mà, trong một biệt thự nép mình dưới những tán cây xanh um tươi tốt —— "Đinh linh. . . . . . Đinh linh. . . . . ." Ngọc Sính Đình chợt từ trên giường ngồi bật dậy, cầm điện thoại lên nói: "Tôi là Ngọc Sính Đình, có chuyện gì xin mời nói!" Từng chữ rõ ràng, vang lên mạnh mẽ. Gương mặt cô trông rất xinh đẹp, nhưng đầu tóc lại rối bời, một thân mặc bộ đồ ngủ in những nhân vật trong phim hoạt hình, rộng thùng thình, tuy nhiên vẻ buồn ngủ trên gương mặt đã biến mất. "Sính Đình, ông là ông nội!" Giọng nói của đối phương rất ôn hòa, khiến Ngọc Sính Đình nhất thời nhụt chí, đổ người ngã xuống giường. "Ông nội, là ông a!" Còn tưởng rằng cục cảnh sát có chuyện gì, trong tháng này mỗi ngày đều bận điều tra vụ án giết người liên hoàn, đã một tháng nay cô chưa được nghỉ ngơi, ngày hôm qua mới phá án thật vất vả, vậy mà mới sáng tinh mơ ông nội đã gọi điện thoại tới…

Chương 40: Tối nay sẽ không động vào em

Vợ Yêu Nữ Cảnh Sát Của Thượng TướngTác giả: Tiểu Dã ÁpTruyện Ngôn TìnhVào sáng sớm, ánh nắng mặt trời êm dịu chiếu xuống khắp nơi, Yến Oanh ca hót, yên tĩnh và thanh bình, không khí mát mẻ trong lành. Vậy mà, trong một biệt thự nép mình dưới những tán cây xanh um tươi tốt —— "Đinh linh. . . . . . Đinh linh. . . . . ." Ngọc Sính Đình chợt từ trên giường ngồi bật dậy, cầm điện thoại lên nói: "Tôi là Ngọc Sính Đình, có chuyện gì xin mời nói!" Từng chữ rõ ràng, vang lên mạnh mẽ. Gương mặt cô trông rất xinh đẹp, nhưng đầu tóc lại rối bời, một thân mặc bộ đồ ngủ in những nhân vật trong phim hoạt hình, rộng thùng thình, tuy nhiên vẻ buồn ngủ trên gương mặt đã biến mất. "Sính Đình, ông là ông nội!" Giọng nói của đối phương rất ôn hòa, khiến Ngọc Sính Đình nhất thời nhụt chí, đổ người ngã xuống giường. "Ông nội, là ông a!" Còn tưởng rằng cục cảnh sát có chuyện gì, trong tháng này mỗi ngày đều bận điều tra vụ án giết người liên hoàn, đã một tháng nay cô chưa được nghỉ ngơi, ngày hôm qua mới phá án thật vất vả, vậy mà mới sáng tinh mơ ông nội đã gọi điện thoại tới… Sính Đình đột nhiên bị hôn liền giật mình, dọa người hơn chính là lời nóicủa anh, cái gì gọi là chỉ có thể yêu anh, chỉ có thể thuộc về anh,người đàn ông này có phải rất bá đạo hay không, chứ sao lại có thể nhưvậy.Đang suy nghĩ, cô chợt có cảm giác hai luồng mềm mại trướcngực mình bị anh nắm lấy, v**t v* qua lại, cảm giác tê dại lại đánh tới!"Mạc Thiên Kình, ừh. . . . . . Đừng. . . . . ." Sính Đình muốn khuyên anhkhông được xâm phạm mình nữa, chỉ có điều anh vừa chạm vào mềm mại củamình, cả người cô liền trở nên mềm yếu, không biết xấu hổ r*n r* ratiếng.# đã che giấu #"Ưmh. . . . . ."Mạc Thiên Kình đáng chết, lại nữa rồi!Mạc Thiên Kình ôm cô, ở trong nước điên cuồng rung động thân thể của mình, # đã che giấu #Mạc Thiên Kình đem hai chân cô vòng bên hông mình, từ trong nước đứng dậy, ôm cô sải bước đi vào trong phòng, hô hấp dồn dập.Sính Đình không dám động, chỉ vừa động nhẹ nhàng, là có thể cảm giác sự hiện hữu của anh, nóng bỏng mà cứng rắn."Sính Đình, em là của anh, chỉ có thể là của anh!"Mạc Thiên Kình đặt cô ở trên giường, điên cuồng luật động, ra ra vào vàothân thể của cô, Sính Đình rất nhanh không kìm chế được mà kêu lên thành tiếng, d*c v*ng che mất hết cả lý trí !"Thật đói!"Vừabị anh đòi hỏi hai lần, Sính Đình vô lực nằm lỳ ở trên giường, khôngbuồn động tay động chân, bụng thì réo rắt kêu gào đòi ăn.MạcThiên Kình vốn vẫn còn muốn nữa, nhưng vừa nhìn thấy bộ dáng bây giờ của cô, g*** h** ch*n vừa đỏ vừa sưng, nếu thêm mấy lần nữa, đoán chừngthật không có biện pháp xuống giường!"Em chờ một chút, anh sẽ lấy thức ăn cho em!"Mạc Thiên Kình vẫn để nguyên thân thể tr*n tr**ng bước xuống giường, nơinào đó vẫn ngẩng cao đầu như cũ, nhưng vẫn lịch sự quấn khăn tắm lên rồi mới đi xuống.Rất nhanh anh liền bưng một chén thức ăn đi lên.Sính Đình liếc nhìn sườn kho và rau cải trong chén, trông rất ngon, cũngkhông quản có thể ăn được hay không, cầm đũa lên ăn như hổ đói, giốngnhư phạm nhân bị giam trong ngục mấy ngày chưa được ăn cơm vậy.Đói, thật sự là thật đói!Sính Đình vừa ăn vừa nhìn Mạc Thiên Kình chằm chằm, nhìn thấy gương mặt đẹptrai của anh, khóe miệng chứa đựng nụ cười cưng chìu, cô căm hận muốncắn răng.Người đàn ông đáng chết, không ngờ lại ăn cô thêm hailần, ai có thể nghĩ tới lần đầu tiên của cô lại liên tục đến chín lần,nếu cho người khác biết, chắc chắn sẽ khẳng định cô bị một quái vật đãcấm dục 8000 năm c**ng b**.Hiện tại cô thật rất bi thống, ngaycả xuống giường cũng không còn hơi sức, thật không biết, tối nay anh cócòn đối với cô hay không . . . . . .Nếu là còn, ngày mai cô thật sự sẽ không thể xuống giường!Ăn một chén to, cuối cùng Sính Đình cũng có chút hơi sức, nhìn Mạc Thiên Kình vẫn đang nhìn cô chăm chú, lấy dũng khí nói."Mạc Thiên Kình, hôm nay anh không thể làm vậy với tôi nữa, ngày mai tôi còn phải đi phá án, phải đến sân bay nữa!"Mạc Thiên Kình gật đầu đáp: "Anh biết, tối nay sẽ không đụng vào em!"Anh cũng biết mình có chút quá kinh khủng, đối với lần đầu tiên của cô, anh không để đến lúc tân hôn, nhưng mà sau này anh sẽ bồi thường cho côthật nhiều."Thật?"Sính Đình không ngờ anh lại đồng ý!Mạc Thiên Kình gật đầu, đưa tay lấy hạt cơm dính bên khóe miệng của cô đi: "Thật, chỉ là. . . . ."

Sính Đình đột nhiên bị hôn liền giật mình, dọa người hơn chính là lời nóicủa anh, cái gì gọi là chỉ có thể yêu anh, chỉ có thể thuộc về anh,người đàn ông này có phải rất bá đạo hay không, chứ sao lại có thể nhưvậy.

Đang suy nghĩ, cô chợt có cảm giác hai luồng mềm mại trướcngực mình bị anh nắm lấy, v**t v* qua lại, cảm giác tê dại lại đánh tới!

"Mạc Thiên Kình, ừh. . . . . . Đừng. . . . . ." Sính Đình muốn khuyên anhkhông được xâm phạm mình nữa, chỉ có điều anh vừa chạm vào mềm mại củamình, cả người cô liền trở nên mềm yếu, không biết xấu hổ r*n r* ratiếng.

# đã che giấu #

"Ưmh. . . . . ."

Mạc Thiên Kình đáng chết, lại nữa rồi!

Mạc Thiên Kình ôm cô, ở trong nước điên cuồng rung động thân thể của mình, # đã che giấu #

Mạc Thiên Kình đem hai chân cô vòng bên hông mình, từ trong nước đứng dậy, ôm cô sải bước đi vào trong phòng, hô hấp dồn dập.

Sính Đình không dám động, chỉ vừa động nhẹ nhàng, là có thể cảm giác sự hiện hữu của anh, nóng bỏng mà cứng rắn.

"Sính Đình, em là của anh, chỉ có thể là của anh!"

Mạc Thiên Kình đặt cô ở trên giường, điên cuồng luật động, ra ra vào vàothân thể của cô, Sính Đình rất nhanh không kìm chế được mà kêu lên thành tiếng, d*c v*ng che mất hết cả lý trí !

"Thật đói!"

Vừabị anh đòi hỏi hai lần, Sính Đình vô lực nằm lỳ ở trên giường, khôngbuồn động tay động chân, bụng thì réo rắt kêu gào đòi ăn.

MạcThiên Kình vốn vẫn còn muốn nữa, nhưng vừa nhìn thấy bộ dáng bây giờ của cô, g*** h** ch*n vừa đỏ vừa sưng, nếu thêm mấy lần nữa, đoán chừngthật không có biện pháp xuống giường!

"Em chờ một chút, anh sẽ lấy thức ăn cho em!"

Mạc Thiên Kình vẫn để nguyên thân thể tr*n tr**ng bước xuống giường, nơinào đó vẫn ngẩng cao đầu như cũ, nhưng vẫn lịch sự quấn khăn tắm lên rồi mới đi xuống.

Rất nhanh anh liền bưng một chén thức ăn đi lên.

Sính Đình liếc nhìn sườn kho và rau cải trong chén, trông rất ngon, cũngkhông quản có thể ăn được hay không, cầm đũa lên ăn như hổ đói, giốngnhư phạm nhân bị giam trong ngục mấy ngày chưa được ăn cơm vậy.

Đói, thật sự là thật đói!

Sính Đình vừa ăn vừa nhìn Mạc Thiên Kình chằm chằm, nhìn thấy gương mặt đẹptrai của anh, khóe miệng chứa đựng nụ cười cưng chìu, cô căm hận muốncắn răng.

Người đàn ông đáng chết, không ngờ lại ăn cô thêm hailần, ai có thể nghĩ tới lần đầu tiên của cô lại liên tục đến chín lần,nếu cho người khác biết, chắc chắn sẽ khẳng định cô bị một quái vật đãcấm dục 8000 năm c**ng b**.

Hiện tại cô thật rất bi thống, ngaycả xuống giường cũng không còn hơi sức, thật không biết, tối nay anh cócòn đối với cô hay không . . . . . .

Nếu là còn, ngày mai cô thật sự sẽ không thể xuống giường!

Ăn một chén to, cuối cùng Sính Đình cũng có chút hơi sức, nhìn Mạc Thiên Kình vẫn đang nhìn cô chăm chú, lấy dũng khí nói.

"Mạc Thiên Kình, hôm nay anh không thể làm vậy với tôi nữa, ngày mai tôi còn phải đi phá án, phải đến sân bay nữa!"

Mạc Thiên Kình gật đầu đáp: "Anh biết, tối nay sẽ không đụng vào em!"

Anh cũng biết mình có chút quá kinh khủng, đối với lần đầu tiên của cô, anh không để đến lúc tân hôn, nhưng mà sau này anh sẽ bồi thường cho côthật nhiều.

"Thật?"

Sính Đình không ngờ anh lại đồng ý!

Mạc Thiên Kình gật đầu, đưa tay lấy hạt cơm dính bên khóe miệng của cô đi: "Thật, chỉ là. . . . ."

Vợ Yêu Nữ Cảnh Sát Của Thượng TướngTác giả: Tiểu Dã ÁpTruyện Ngôn TìnhVào sáng sớm, ánh nắng mặt trời êm dịu chiếu xuống khắp nơi, Yến Oanh ca hót, yên tĩnh và thanh bình, không khí mát mẻ trong lành. Vậy mà, trong một biệt thự nép mình dưới những tán cây xanh um tươi tốt —— "Đinh linh. . . . . . Đinh linh. . . . . ." Ngọc Sính Đình chợt từ trên giường ngồi bật dậy, cầm điện thoại lên nói: "Tôi là Ngọc Sính Đình, có chuyện gì xin mời nói!" Từng chữ rõ ràng, vang lên mạnh mẽ. Gương mặt cô trông rất xinh đẹp, nhưng đầu tóc lại rối bời, một thân mặc bộ đồ ngủ in những nhân vật trong phim hoạt hình, rộng thùng thình, tuy nhiên vẻ buồn ngủ trên gương mặt đã biến mất. "Sính Đình, ông là ông nội!" Giọng nói của đối phương rất ôn hòa, khiến Ngọc Sính Đình nhất thời nhụt chí, đổ người ngã xuống giường. "Ông nội, là ông a!" Còn tưởng rằng cục cảnh sát có chuyện gì, trong tháng này mỗi ngày đều bận điều tra vụ án giết người liên hoàn, đã một tháng nay cô chưa được nghỉ ngơi, ngày hôm qua mới phá án thật vất vả, vậy mà mới sáng tinh mơ ông nội đã gọi điện thoại tới… Sính Đình đột nhiên bị hôn liền giật mình, dọa người hơn chính là lời nóicủa anh, cái gì gọi là chỉ có thể yêu anh, chỉ có thể thuộc về anh,người đàn ông này có phải rất bá đạo hay không, chứ sao lại có thể nhưvậy.Đang suy nghĩ, cô chợt có cảm giác hai luồng mềm mại trướcngực mình bị anh nắm lấy, v**t v* qua lại, cảm giác tê dại lại đánh tới!"Mạc Thiên Kình, ừh. . . . . . Đừng. . . . . ." Sính Đình muốn khuyên anhkhông được xâm phạm mình nữa, chỉ có điều anh vừa chạm vào mềm mại củamình, cả người cô liền trở nên mềm yếu, không biết xấu hổ r*n r* ratiếng.# đã che giấu #"Ưmh. . . . . ."Mạc Thiên Kình đáng chết, lại nữa rồi!Mạc Thiên Kình ôm cô, ở trong nước điên cuồng rung động thân thể của mình, # đã che giấu #Mạc Thiên Kình đem hai chân cô vòng bên hông mình, từ trong nước đứng dậy, ôm cô sải bước đi vào trong phòng, hô hấp dồn dập.Sính Đình không dám động, chỉ vừa động nhẹ nhàng, là có thể cảm giác sự hiện hữu của anh, nóng bỏng mà cứng rắn."Sính Đình, em là của anh, chỉ có thể là của anh!"Mạc Thiên Kình đặt cô ở trên giường, điên cuồng luật động, ra ra vào vàothân thể của cô, Sính Đình rất nhanh không kìm chế được mà kêu lên thành tiếng, d*c v*ng che mất hết cả lý trí !"Thật đói!"Vừabị anh đòi hỏi hai lần, Sính Đình vô lực nằm lỳ ở trên giường, khôngbuồn động tay động chân, bụng thì réo rắt kêu gào đòi ăn.MạcThiên Kình vốn vẫn còn muốn nữa, nhưng vừa nhìn thấy bộ dáng bây giờ của cô, g*** h** ch*n vừa đỏ vừa sưng, nếu thêm mấy lần nữa, đoán chừngthật không có biện pháp xuống giường!"Em chờ một chút, anh sẽ lấy thức ăn cho em!"Mạc Thiên Kình vẫn để nguyên thân thể tr*n tr**ng bước xuống giường, nơinào đó vẫn ngẩng cao đầu như cũ, nhưng vẫn lịch sự quấn khăn tắm lên rồi mới đi xuống.Rất nhanh anh liền bưng một chén thức ăn đi lên.Sính Đình liếc nhìn sườn kho và rau cải trong chén, trông rất ngon, cũngkhông quản có thể ăn được hay không, cầm đũa lên ăn như hổ đói, giốngnhư phạm nhân bị giam trong ngục mấy ngày chưa được ăn cơm vậy.Đói, thật sự là thật đói!Sính Đình vừa ăn vừa nhìn Mạc Thiên Kình chằm chằm, nhìn thấy gương mặt đẹptrai của anh, khóe miệng chứa đựng nụ cười cưng chìu, cô căm hận muốncắn răng.Người đàn ông đáng chết, không ngờ lại ăn cô thêm hailần, ai có thể nghĩ tới lần đầu tiên của cô lại liên tục đến chín lần,nếu cho người khác biết, chắc chắn sẽ khẳng định cô bị một quái vật đãcấm dục 8000 năm c**ng b**.Hiện tại cô thật rất bi thống, ngaycả xuống giường cũng không còn hơi sức, thật không biết, tối nay anh cócòn đối với cô hay không . . . . . .Nếu là còn, ngày mai cô thật sự sẽ không thể xuống giường!Ăn một chén to, cuối cùng Sính Đình cũng có chút hơi sức, nhìn Mạc Thiên Kình vẫn đang nhìn cô chăm chú, lấy dũng khí nói."Mạc Thiên Kình, hôm nay anh không thể làm vậy với tôi nữa, ngày mai tôi còn phải đi phá án, phải đến sân bay nữa!"Mạc Thiên Kình gật đầu đáp: "Anh biết, tối nay sẽ không đụng vào em!"Anh cũng biết mình có chút quá kinh khủng, đối với lần đầu tiên của cô, anh không để đến lúc tân hôn, nhưng mà sau này anh sẽ bồi thường cho côthật nhiều."Thật?"Sính Đình không ngờ anh lại đồng ý!Mạc Thiên Kình gật đầu, đưa tay lấy hạt cơm dính bên khóe miệng của cô đi: "Thật, chỉ là. . . . ."

Chương 40: Tối nay sẽ không động vào em