Thái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,…
Quyển 1 - Chương 9
Ngự Y Dữ Thần YTác giả: Bạc Mộ Băng LuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,… Ngày mai định từ chức, ngày hôm nay lại gặp chuyện không may.Tam Nhi công tử trúng độc, mệnh treo chỉ mành.Thái Y đang ở biệt cư ngoại thành Đông ngồi uống rượu với Thần Y sư huynh cũng không thoát được, bị ám vệ túm cổ lôi về, sau đó cùng một đống lão thái y chen chúc trong một căn phòng, lần lượt bắt mạch cho Tam Nhi công tử.Mấy lão thái y run run, biểu lộ tài tài sơ học thiển, y nghệ không tinh, cuối cùng bị ăn mấy bản tử, nhu nhu cái mông quay về thái y viện. Cuối cùng đến phiên Thái Y.Thái Y cấp Tam Nhi công tử đang nằm trên giường bắt mạch, xem sắc mặt công tử đã hóa xanh, cuối cùng cũng thở dài phun ra câu mà mấy lão thái y trước đó cũng có nói qua: thần tài sơ học thiển, y nghệ không tinh….Hoàng đế không nhịn được phát hỏa, phất tay: “Mang ra ngoài đánh.”Thái Y yếu ớt bổ sung: “Nhưng thần biết có hai người khả dĩ giải được độc này.”Hoàng đế mắt sáng rực lên như đèn pha: “Ai??”Thái Y để tránh ăn bản tử, quyết định bán đứng sư huynh: người thứ nhất là sư phụ ta, bất quá lão nhân gia hắn hiện tại vân du tứ hải, tung tích không thấy đâu; người thứ hai là sư huynh ta, hắn hiện tại đang ở biệt cư ngoài thành Đông, bất quá…Bất quá làm sao?? Hoàng đế không kiên nhẫn hỏi, con mắt đang phun hỏa kia nói cho Thái Y biết hắn hiện tại đang rơi vào trạng thái cuồng hóa rồi.“Thế nhưng hắn xưa nay không thích truyện trong triều, ước chừng sẽ không chịu đến đây” Thái Y nói nốt.Hoàng đế cắn răng nói: “Hắn dám không đến trẫm chém hắn!!”Hoàng thượng, thứ thần nói thẳng, có chém hắn thì Tam Nhi công tử cũng không cứu được.Nắm tay hoàng đế bắt chặt rồi lại thả: “Vậy, ngươi. Hiện tại đi mời hắn tới, mời không được hắn trẫm chém ngươi.”Thái Y trong lòng sinh khí: “Hắn có biết đang dọa ai không vậy??”
Ngày mai định từ chức, ngày hôm nay lại gặp chuyện không may.
Tam Nhi công tử trúng độc, mệnh treo chỉ mành.
Thái Y đang ở biệt cư ngoại thành Đông ngồi uống rượu với Thần Y sư huynh cũng không thoát được, bị ám vệ túm cổ lôi về, sau đó cùng một đống lão thái y chen chúc trong một căn phòng, lần lượt bắt mạch cho Tam Nhi công tử.
Mấy lão thái y run run, biểu lộ tài tài sơ học thiển, y nghệ không tinh, cuối cùng bị ăn mấy bản tử, nhu nhu cái mông quay về thái y viện. Cuối cùng đến phiên Thái Y.
Thái Y cấp Tam Nhi công tử đang nằm trên giường bắt mạch, xem sắc mặt công tử đã hóa xanh, cuối cùng cũng thở dài phun ra câu mà mấy lão thái y trước đó cũng có nói qua: thần tài sơ học thiển, y nghệ không tinh….
Hoàng đế không nhịn được phát hỏa, phất tay: “Mang ra ngoài đánh.”
Thái Y yếu ớt bổ sung: “Nhưng thần biết có hai người khả dĩ giải được độc này.”
Hoàng đế mắt sáng rực lên như đèn pha: “Ai??”
Thái Y để tránh ăn bản tử, quyết định bán đứng sư huynh: người thứ nhất là sư phụ ta, bất quá lão nhân gia hắn hiện tại vân du tứ hải, tung tích không thấy đâu; người thứ hai là sư huynh ta, hắn hiện tại đang ở biệt cư ngoài thành Đông, bất quá…
Bất quá làm sao?? Hoàng đế không kiên nhẫn hỏi, con mắt đang phun hỏa kia nói cho Thái Y biết hắn hiện tại đang rơi vào trạng thái cuồng hóa rồi.
“Thế nhưng hắn xưa nay không thích truyện trong triều, ước chừng sẽ không chịu đến đây” Thái Y nói nốt.
Hoàng đế cắn răng nói: “Hắn dám không đến trẫm chém hắn!!”
Hoàng thượng, thứ thần nói thẳng, có chém hắn thì Tam Nhi công tử cũng không cứu được.
Nắm tay hoàng đế bắt chặt rồi lại thả: “Vậy, ngươi. Hiện tại đi mời hắn tới, mời không được hắn trẫm chém ngươi.”
Thái Y trong lòng sinh khí: “Hắn có biết đang dọa ai không vậy??”
Ngự Y Dữ Thần YTác giả: Bạc Mộ Băng LuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,… Ngày mai định từ chức, ngày hôm nay lại gặp chuyện không may.Tam Nhi công tử trúng độc, mệnh treo chỉ mành.Thái Y đang ở biệt cư ngoại thành Đông ngồi uống rượu với Thần Y sư huynh cũng không thoát được, bị ám vệ túm cổ lôi về, sau đó cùng một đống lão thái y chen chúc trong một căn phòng, lần lượt bắt mạch cho Tam Nhi công tử.Mấy lão thái y run run, biểu lộ tài tài sơ học thiển, y nghệ không tinh, cuối cùng bị ăn mấy bản tử, nhu nhu cái mông quay về thái y viện. Cuối cùng đến phiên Thái Y.Thái Y cấp Tam Nhi công tử đang nằm trên giường bắt mạch, xem sắc mặt công tử đã hóa xanh, cuối cùng cũng thở dài phun ra câu mà mấy lão thái y trước đó cũng có nói qua: thần tài sơ học thiển, y nghệ không tinh….Hoàng đế không nhịn được phát hỏa, phất tay: “Mang ra ngoài đánh.”Thái Y yếu ớt bổ sung: “Nhưng thần biết có hai người khả dĩ giải được độc này.”Hoàng đế mắt sáng rực lên như đèn pha: “Ai??”Thái Y để tránh ăn bản tử, quyết định bán đứng sư huynh: người thứ nhất là sư phụ ta, bất quá lão nhân gia hắn hiện tại vân du tứ hải, tung tích không thấy đâu; người thứ hai là sư huynh ta, hắn hiện tại đang ở biệt cư ngoài thành Đông, bất quá…Bất quá làm sao?? Hoàng đế không kiên nhẫn hỏi, con mắt đang phun hỏa kia nói cho Thái Y biết hắn hiện tại đang rơi vào trạng thái cuồng hóa rồi.“Thế nhưng hắn xưa nay không thích truyện trong triều, ước chừng sẽ không chịu đến đây” Thái Y nói nốt.Hoàng đế cắn răng nói: “Hắn dám không đến trẫm chém hắn!!”Hoàng thượng, thứ thần nói thẳng, có chém hắn thì Tam Nhi công tử cũng không cứu được.Nắm tay hoàng đế bắt chặt rồi lại thả: “Vậy, ngươi. Hiện tại đi mời hắn tới, mời không được hắn trẫm chém ngươi.”Thái Y trong lòng sinh khí: “Hắn có biết đang dọa ai không vậy??”