Thái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,…

Quyển 1 - Chương 17

Ngự Y Dữ Thần YTác giả: Bạc Mộ Băng LuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,… Bị Thần Y túm trở về Đông Giao biệt cư, tiếp bị bị túm cổ quăng lên giường.“Cởi” Thần Y khoang tay trước ngực, lạnh lùng nói.“A!” Thái Y sửng sốt , người bị hạ dược là hắn chứ không phải sư huynh nha, hắn vì sao lại…. háo sắc như vậy?“c** q**n áo” Thần Y khẽ nhếch bạc thần, nhấn từng chữ một.Dược tính đã bốc lên, Thái Y mặt đỏ hồng, thấp giọng nói: “Sư huynh…”“Dục dũng (bồn tắm) phía sau bình phong có nước lạnh, tự mình c** q**n áo rồi tắm đi.” Thần Y gương mặt vẫn lạnh băng, nói.“Vì sao lại có nước lạnh…” Thái Y trong lòng nổi lên nghi hoặc.“Vừa mới chuẩn bị tắm, trời mùa đông lại để lâu như vậy, nước nhanh lạnh, “ Thần Y nhíu mày nói, sau đó đem một viên dược cho Thái Y: “Là Thanh Tâm Trấn Định, ăn vào sẽ dễ chịu hơn.”Nói xong đẩy cửa bước ra ngoài.Thái Y săm soi viên dược, sắc mặt thiên biến vạn hóa, thực khó nhìn ra cảm xúc, sư huynh, ngươi nếu trực tiếp đẩy ngã ta xuống giường, ta sẽ rất cảm kích ngươi…Bất đắc dĩ, chịu đựng một thân khô nóng, cởi hết quần áo bước vào dục dũng, nước lạnh mùa đông khiến Thái Y đông cứng cả người, tắm xong ngày mai kiểu gì cũng bị cảm mất.Đã bước vào trong nước, thế nhưng thân thể cũng không có gì biến chuyển, cảm giác càng ngày càng khô nóng nhượng Thái Y mơ hồ nghĩ có điểm không ổn, định mở miệng gọi người nhưng không phát ra thanh âm, chỉ có thể dựa vào thành bồn nghiến răng chống đỡ.Qua thời gian một chúng trà, Thần Y trở về , mở cừa vào hỏi: “Đã khỏe hơn chưa?”Thái Y nghe được thanh âm của Thần Y, xa xôi diệu vợi, như là trong cảnh mộng, nhưng lại không thể phát ra bất kì thanh âm nào.“Làm sao vậy?” Thần Y lại hỏi.Thái Y không có phản ứng, Thần Y cảm giác không ổn, trực tiếp bước vòng ra phía sau bình phong, thấy Thái Y ngồi trong dục dũng, sắc mặt đỏ đậm, hô hấp gấp gáp, toàn cơ thể đều phủ lên một tầng hồng nhạt.Hai ngón tay Thần Y dò xét sau gáy Thái Y, cả kinh: “Tại sao có thể như vậy…”Thái Y mơ hồ nghe được thanh âm của Thần Y, nhưng phát không ra âm thanh, cảm giác cháy rực trong thân thể như muốn cắn xé hắn… Thật đáng sợ.Thần Y một đường ôm lấy Thái Y phóng lên giường, lại uy hắn ăn một viên dược.Thái Y khẽ nhếch môi, trong miệng phát sinh âm thanh r*n r* mơ hồ, rất trầm thấp, nhưng cũng rất liêu nhân.“Xem ra lão Thiên cũng không để ta buông tha ngươi.”Thái Y tựa hồ nghe được thanh âm của Thần y, nỗi lực muốn mở mắt, trên môi đột ngột truyền một trận lạnh lẽo…… Tắt đèn…

Bị Thần Y túm trở về Đông Giao biệt cư, tiếp bị bị túm cổ quăng lên giường.

“Cởi” Thần Y khoang tay trước ngực, lạnh lùng nói.

“A!” Thái Y sửng sốt , người bị hạ dược là hắn chứ không phải sư huynh nha, hắn vì sao lại…. háo sắc như vậy?

“c** q**n áo” Thần Y khẽ nhếch bạc thần, nhấn từng chữ một.

Dược tính đã bốc lên, Thái Y mặt đỏ hồng, thấp giọng nói: “Sư huynh…”

“Dục dũng (bồn tắm) phía sau bình phong có nước lạnh, tự mình c** q**n áo rồi tắm đi.” Thần Y gương mặt vẫn lạnh băng, nói.

“Vì sao lại có nước lạnh…” Thái Y trong lòng nổi lên nghi hoặc.

“Vừa mới chuẩn bị tắm, trời mùa đông lại để lâu như vậy, nước nhanh lạnh, “ Thần Y nhíu mày nói, sau đó đem một viên dược cho Thái Y: “Là Thanh Tâm Trấn Định, ăn vào sẽ dễ chịu hơn.”

Nói xong đẩy cửa bước ra ngoài.

Thái Y săm soi viên dược, sắc mặt thiên biến vạn hóa, thực khó nhìn ra cảm xúc, sư huynh, ngươi nếu trực tiếp đẩy ngã ta xuống giường, ta sẽ rất cảm kích ngươi…

Bất đắc dĩ, chịu đựng một thân khô nóng, cởi hết quần áo bước vào dục dũng, nước lạnh mùa đông khiến Thái Y đông cứng cả người, tắm xong ngày mai kiểu gì cũng bị cảm mất.

Đã bước vào trong nước, thế nhưng thân thể cũng không có gì biến chuyển, cảm giác càng ngày càng khô nóng nhượng Thái Y mơ hồ nghĩ có điểm không ổn, định mở miệng gọi người nhưng không phát ra thanh âm, chỉ có thể dựa vào thành bồn nghiến răng chống đỡ.

Qua thời gian một chúng trà, Thần Y trở về , mở cừa vào hỏi: “Đã khỏe hơn chưa?”

Thái Y nghe được thanh âm của Thần Y, xa xôi diệu vợi, như là trong cảnh mộng, nhưng lại không thể phát ra bất kì thanh âm nào.

“Làm sao vậy?” Thần Y lại hỏi.

Thái Y không có phản ứng, Thần Y cảm giác không ổn, trực tiếp bước vòng ra phía sau bình phong, thấy Thái Y ngồi trong dục dũng, sắc mặt đỏ đậm, hô hấp gấp gáp, toàn cơ thể đều phủ lên một tầng hồng nhạt.

Hai ngón tay Thần Y dò xét sau gáy Thái Y, cả kinh: “Tại sao có thể như vậy…”

Thái Y mơ hồ nghe được thanh âm của Thần Y, nhưng phát không ra âm thanh, cảm giác cháy rực trong thân thể như muốn cắn xé hắn… Thật đáng sợ.

Thần Y một đường ôm lấy Thái Y phóng lên giường, lại uy hắn ăn một viên dược.

Thái Y khẽ nhếch môi, trong miệng phát sinh âm thanh r*n r* mơ hồ, rất trầm thấp, nhưng cũng rất liêu nhân.

“Xem ra lão Thiên cũng không để ta buông tha ngươi.”

Thái Y tựa hồ nghe được thanh âm của Thần y, nỗi lực muốn mở mắt, trên môi đột ngột truyền một trận lạnh lẽo…

… Tắt đèn…

Ngự Y Dữ Thần YTác giả: Bạc Mộ Băng LuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,… Bị Thần Y túm trở về Đông Giao biệt cư, tiếp bị bị túm cổ quăng lên giường.“Cởi” Thần Y khoang tay trước ngực, lạnh lùng nói.“A!” Thái Y sửng sốt , người bị hạ dược là hắn chứ không phải sư huynh nha, hắn vì sao lại…. háo sắc như vậy?“c** q**n áo” Thần Y khẽ nhếch bạc thần, nhấn từng chữ một.Dược tính đã bốc lên, Thái Y mặt đỏ hồng, thấp giọng nói: “Sư huynh…”“Dục dũng (bồn tắm) phía sau bình phong có nước lạnh, tự mình c** q**n áo rồi tắm đi.” Thần Y gương mặt vẫn lạnh băng, nói.“Vì sao lại có nước lạnh…” Thái Y trong lòng nổi lên nghi hoặc.“Vừa mới chuẩn bị tắm, trời mùa đông lại để lâu như vậy, nước nhanh lạnh, “ Thần Y nhíu mày nói, sau đó đem một viên dược cho Thái Y: “Là Thanh Tâm Trấn Định, ăn vào sẽ dễ chịu hơn.”Nói xong đẩy cửa bước ra ngoài.Thái Y săm soi viên dược, sắc mặt thiên biến vạn hóa, thực khó nhìn ra cảm xúc, sư huynh, ngươi nếu trực tiếp đẩy ngã ta xuống giường, ta sẽ rất cảm kích ngươi…Bất đắc dĩ, chịu đựng một thân khô nóng, cởi hết quần áo bước vào dục dũng, nước lạnh mùa đông khiến Thái Y đông cứng cả người, tắm xong ngày mai kiểu gì cũng bị cảm mất.Đã bước vào trong nước, thế nhưng thân thể cũng không có gì biến chuyển, cảm giác càng ngày càng khô nóng nhượng Thái Y mơ hồ nghĩ có điểm không ổn, định mở miệng gọi người nhưng không phát ra thanh âm, chỉ có thể dựa vào thành bồn nghiến răng chống đỡ.Qua thời gian một chúng trà, Thần Y trở về , mở cừa vào hỏi: “Đã khỏe hơn chưa?”Thái Y nghe được thanh âm của Thần Y, xa xôi diệu vợi, như là trong cảnh mộng, nhưng lại không thể phát ra bất kì thanh âm nào.“Làm sao vậy?” Thần Y lại hỏi.Thái Y không có phản ứng, Thần Y cảm giác không ổn, trực tiếp bước vòng ra phía sau bình phong, thấy Thái Y ngồi trong dục dũng, sắc mặt đỏ đậm, hô hấp gấp gáp, toàn cơ thể đều phủ lên một tầng hồng nhạt.Hai ngón tay Thần Y dò xét sau gáy Thái Y, cả kinh: “Tại sao có thể như vậy…”Thái Y mơ hồ nghe được thanh âm của Thần Y, nhưng phát không ra âm thanh, cảm giác cháy rực trong thân thể như muốn cắn xé hắn… Thật đáng sợ.Thần Y một đường ôm lấy Thái Y phóng lên giường, lại uy hắn ăn một viên dược.Thái Y khẽ nhếch môi, trong miệng phát sinh âm thanh r*n r* mơ hồ, rất trầm thấp, nhưng cũng rất liêu nhân.“Xem ra lão Thiên cũng không để ta buông tha ngươi.”Thái Y tựa hồ nghe được thanh âm của Thần y, nỗi lực muốn mở mắt, trên môi đột ngột truyền một trận lạnh lẽo…… Tắt đèn…

Quyển 1 - Chương 17