Thái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,…
Quyển 1 - Chương 30
Ngự Y Dữ Thần YTác giả: Bạc Mộ Băng LuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,… Thần Y cùng Quân Sư chơi cờ, Thần Y quân đen, Quân Sư quân trắng, chung cuộc, quân trắng sớm áp đảo toàn cục, thế nhưng chỉ vây mà không công, quân đen bị chặt đứt đội hình, khó có thể tính kế, chỉ có thể giãy dụa.“Thua!” Thần Y thở dài, ngón tay giơ thật lâu phía trên bàn cờ cũng thu trở về, đại thế đã mất.“Đa tạ.” Quân Sư mỉm cười.“Thế cờ vừa rồi, quả thực là không ai có thể vượt ra ngoài lòng bàn tay phải của tiên sinh a” Thần Y tán thưởng.“Thần Y quá khen.”“Đương nhiên, tiên sinh kỳ nghệ vô sông, tất nhiên là thiên hạ vô địch thủ.” Tướng Quân ở một bên nói chen vào, nhìn cái bản mặt tí tởn đắc ý kia, người ta còn tưởng kẻ thắng không phải quân sư mà là hắn.“Thế nhưng ta xem tiên sinh sắc mặt tái nhợt, hô hấp ngắn, tứ khí hư tổn, sợ là bệnh lâu ngày khó chữa,, không bằng nhượng tại hạ bắt mạch thử một lần?” Thần Y nói.Quân Sư đạm đạm nhất tiếu: “Nếu vậy, làm phiền Thần Y.”“Thế nào?” Tướng Quân ở một bên vội hỏi.Thần Y không thèm để ý tới hắn, hướng Quân Sư nói: “ Tỳ (lá lách) hư khí nhược,… tỳ thuộc thổ, thận thuộc thủy, thổ khác thủy, tỳ hư không khỏi sẽ làm tổn thương thận, mà thận thuộc thủy, tâm thuộc hỏa, sẽ bị thương tâm phế, mà tiên sinh khi sinh ra đã có bệnh cũ chưa lành, sau này nếu không cẩn thận , lao lực sẽ khiến khí tổn hại… Nói chung, chứng này cần cẩn thận điều dưỡng, chớ miễn cưỡng lao lực quá độ…”Quân Sư cười khổ gật đầu: “Ta sẽ chú ý…”“Có thể khiến Quân Sư mệt thành như thế, Tướng Quân như ngươi cũng nên cáo lão là vừa.” Thái Y không mặn không nhạt, nói với chiếu tướng.“Cáo lão?”“Nếu như ngươi muốn, tự tử cũng được, xà nhà trước mặt, cành cây Đông Nam ở bên ngoài, chính là tìm một đêm nguyệt hắc phong cao, len lén treo cổ đi thôi, đừng để ai thấy là được.” Thần Y vừa viết đơn thuốc, vừa nói.Thái Y ở một bên lúng ta lúng túng, cười không được mà muốn không cười cũng khó, ngược lại, Quân Sư ở một bên cười tủm tỉm, cười đến mức Tướng Quân cả người nổi da gà.
Thần Y cùng Quân Sư chơi cờ, Thần Y quân đen, Quân Sư quân trắng, chung cuộc, quân trắng sớm áp đảo toàn cục, thế nhưng chỉ vây mà không công, quân đen bị chặt đứt đội hình, khó có thể tính kế, chỉ có thể giãy dụa.
“Thua!” Thần Y thở dài, ngón tay giơ thật lâu phía trên bàn cờ cũng thu trở về, đại thế đã mất.
“Đa tạ.” Quân Sư mỉm cười.
“Thế cờ vừa rồi, quả thực là không ai có thể vượt ra ngoài lòng bàn tay phải của tiên sinh a” Thần Y tán thưởng.
“Thần Y quá khen.”
“Đương nhiên, tiên sinh kỳ nghệ vô sông, tất nhiên là thiên hạ vô địch thủ.” Tướng Quân ở một bên nói chen vào, nhìn cái bản mặt tí tởn đắc ý kia, người ta còn tưởng kẻ thắng không phải quân sư mà là hắn.
“Thế nhưng ta xem tiên sinh sắc mặt tái nhợt, hô hấp ngắn, tứ khí hư tổn, sợ là bệnh lâu ngày khó chữa,, không bằng nhượng tại hạ bắt mạch thử một lần?” Thần Y nói.
Quân Sư đạm đạm nhất tiếu: “Nếu vậy, làm phiền Thần Y.”
“Thế nào?” Tướng Quân ở một bên vội hỏi.
Thần Y không thèm để ý tới hắn, hướng Quân Sư nói: “ Tỳ (lá lách) hư khí nhược,… tỳ thuộc thổ, thận thuộc thủy, thổ khác thủy, tỳ hư không khỏi sẽ làm tổn thương thận, mà thận thuộc thủy, tâm thuộc hỏa, sẽ bị thương tâm phế, mà tiên sinh khi sinh ra đã có bệnh cũ chưa lành, sau này nếu không cẩn thận , lao lực sẽ khiến khí tổn hại… Nói chung, chứng này cần cẩn thận điều dưỡng, chớ miễn cưỡng lao lực quá độ…”
Quân Sư cười khổ gật đầu: “Ta sẽ chú ý…”
“Có thể khiến Quân Sư mệt thành như thế, Tướng Quân như ngươi cũng nên cáo lão là vừa.” Thái Y không mặn không nhạt, nói với chiếu tướng.
“Cáo lão?”
“Nếu như ngươi muốn, tự tử cũng được, xà nhà trước mặt, cành cây Đông Nam ở bên ngoài, chính là tìm một đêm nguyệt hắc phong cao, len lén treo cổ đi thôi, đừng để ai thấy là được.” Thần Y vừa viết đơn thuốc, vừa nói.
Thái Y ở một bên lúng ta lúng túng, cười không được mà muốn không cười cũng khó, ngược lại, Quân Sư ở một bên cười tủm tỉm, cười đến mức Tướng Quân cả người nổi da gà.
Ngự Y Dữ Thần YTác giả: Bạc Mộ Băng LuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,… Thần Y cùng Quân Sư chơi cờ, Thần Y quân đen, Quân Sư quân trắng, chung cuộc, quân trắng sớm áp đảo toàn cục, thế nhưng chỉ vây mà không công, quân đen bị chặt đứt đội hình, khó có thể tính kế, chỉ có thể giãy dụa.“Thua!” Thần Y thở dài, ngón tay giơ thật lâu phía trên bàn cờ cũng thu trở về, đại thế đã mất.“Đa tạ.” Quân Sư mỉm cười.“Thế cờ vừa rồi, quả thực là không ai có thể vượt ra ngoài lòng bàn tay phải của tiên sinh a” Thần Y tán thưởng.“Thần Y quá khen.”“Đương nhiên, tiên sinh kỳ nghệ vô sông, tất nhiên là thiên hạ vô địch thủ.” Tướng Quân ở một bên nói chen vào, nhìn cái bản mặt tí tởn đắc ý kia, người ta còn tưởng kẻ thắng không phải quân sư mà là hắn.“Thế nhưng ta xem tiên sinh sắc mặt tái nhợt, hô hấp ngắn, tứ khí hư tổn, sợ là bệnh lâu ngày khó chữa,, không bằng nhượng tại hạ bắt mạch thử một lần?” Thần Y nói.Quân Sư đạm đạm nhất tiếu: “Nếu vậy, làm phiền Thần Y.”“Thế nào?” Tướng Quân ở một bên vội hỏi.Thần Y không thèm để ý tới hắn, hướng Quân Sư nói: “ Tỳ (lá lách) hư khí nhược,… tỳ thuộc thổ, thận thuộc thủy, thổ khác thủy, tỳ hư không khỏi sẽ làm tổn thương thận, mà thận thuộc thủy, tâm thuộc hỏa, sẽ bị thương tâm phế, mà tiên sinh khi sinh ra đã có bệnh cũ chưa lành, sau này nếu không cẩn thận , lao lực sẽ khiến khí tổn hại… Nói chung, chứng này cần cẩn thận điều dưỡng, chớ miễn cưỡng lao lực quá độ…”Quân Sư cười khổ gật đầu: “Ta sẽ chú ý…”“Có thể khiến Quân Sư mệt thành như thế, Tướng Quân như ngươi cũng nên cáo lão là vừa.” Thái Y không mặn không nhạt, nói với chiếu tướng.“Cáo lão?”“Nếu như ngươi muốn, tự tử cũng được, xà nhà trước mặt, cành cây Đông Nam ở bên ngoài, chính là tìm một đêm nguyệt hắc phong cao, len lén treo cổ đi thôi, đừng để ai thấy là được.” Thần Y vừa viết đơn thuốc, vừa nói.Thái Y ở một bên lúng ta lúng túng, cười không được mà muốn không cười cũng khó, ngược lại, Quân Sư ở một bên cười tủm tỉm, cười đến mức Tướng Quân cả người nổi da gà.