Thái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,…

Quyển 3 - Chương 58: Phiên ngoại 3 Mấy việc loạn thất bát tao, thú sự trong cuộc sống “vợ chồng”

Ngự Y Dữ Thần YTác giả: Bạc Mộ Băng LuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,… Hôm nay Thái Y cùng Thần Y làm biếng, ngủ nhiều.Nguyên nhân hở, đương nhiên là do tối hôm trước “giằng co” hơi bị lâu.“Thần Y, Thần Y cứu mạng a, cha ta không ổn!!” Thôn dân dưới chân núi vừa sáng tinh mơ đã chạy tới làm phiền, Thần Y lầm bầm một tiếng, xoay người ôm Thái Y tiếp tục ngủ.“Sư huynh, cứu người, cứu người quan trọng a.” Thái Y giật mình liền tỉnh, vội vội vàng vàng muốn ngồi dậy.”“Ngủ thêm một lát nữa đi.” Thanh âm của Thần Y còn mang theo giọng mũi nồng đậm.“Ta không thể thấy chết mà không cứu được.” Thái Y cảm giác như trái tim thánh mẫu nhân từ của mình lần thứ hai bị kích phát vậy, kịch động nói: “Sư huynh ngươi cũng thật là, thân là Thần Y sao có thể làm trái lời dạy bảo của sư phó: hành y cứu đời.”“Lão yêu nghiệt kia có dạy ta tí y đạo nào hở?” Thần Y khinh khỉnh nói, sau đó đem Thái Y quăng lại lên giường: Ta bảo ngươi ngủ, ta đi.”Nói xong nhăn nhó khuôn mặt tuấn tú, tỏ vẻ cực kì không vui, đứng lên mặc quần áo, đi theo thôn dân kia,Thái Y ngơ ngác nằm ở trên giường, bỗng nhiên nhịn không được mà nở nụ cười.Sư huynh đúng là đã thay đổi rồi, trước kia dù thế nào hắn cũng không thèm để ý tới người ta đâu.Giữa trưa Thần Y mới trở lại, mang theo chút đồ ăn.“Sư huynh” Thái Y cười nịnh: “Ngươi dạo gần đây càng ngày càng có dáng lương dân nha.”Thần Y trở một cái bạch nhãn: “Ta không đi thì ngươi cũng sẽ đi. Thôi thì cứ để ta đi đi.” Nói xong ở bên hông Thái Y nhéo một cái: “Còn đau đúng không?”Thái Y mặt đỏ lựng, liều mạng lắc đầu.“Vậy đến tối làm tiếp.”“Uy…”

Hôm nay Thái Y cùng Thần Y làm biếng, ngủ nhiều.

Nguyên nhân hở, đương nhiên là do tối hôm trước “giằng co” hơi bị lâu.

“Thần Y, Thần Y cứu mạng a, cha ta không ổn!!” Thôn dân dưới chân núi vừa sáng tinh mơ đã chạy tới làm phiền, Thần Y lầm bầm một tiếng, xoay người ôm Thái Y tiếp tục ngủ.

“Sư huynh, cứu người, cứu người quan trọng a.” Thái Y giật mình liền tỉnh, vội vội vàng vàng muốn ngồi dậy.”

“Ngủ thêm một lát nữa đi.” Thanh âm của Thần Y còn mang theo giọng mũi nồng đậm.

“Ta không thể thấy chết mà không cứu được.” Thái Y cảm giác như trái tim thánh mẫu nhân từ của mình lần thứ hai bị kích phát vậy, kịch động nói: “Sư huynh ngươi cũng thật là, thân là Thần Y sao có thể làm trái lời dạy bảo của sư phó: hành y cứu đời.”

“Lão yêu nghiệt kia có dạy ta tí y đạo nào hở?” Thần Y khinh khỉnh nói, sau đó đem Thái Y quăng lại lên giường: Ta bảo ngươi ngủ, ta đi.”

Nói xong nhăn nhó khuôn mặt tuấn tú, tỏ vẻ cực kì không vui, đứng lên mặc quần áo, đi theo thôn dân kia,

Thái Y ngơ ngác nằm ở trên giường, bỗng nhiên nhịn không được mà nở nụ cười.

Sư huynh đúng là đã thay đổi rồi, trước kia dù thế nào hắn cũng không thèm để ý tới người ta đâu.

Giữa trưa Thần Y mới trở lại, mang theo chút đồ ăn.

“Sư huynh” Thái Y cười nịnh: “Ngươi dạo gần đây càng ngày càng có dáng lương dân nha.”

Thần Y trở một cái bạch nhãn: “Ta không đi thì ngươi cũng sẽ đi. Thôi thì cứ để ta đi đi.” Nói xong ở bên hông Thái Y nhéo một cái: “Còn đau đúng không?”

Thái Y mặt đỏ lựng, liều mạng lắc đầu.

“Vậy đến tối làm tiếp.”

“Uy…”

Ngự Y Dữ Thần YTác giả: Bạc Mộ Băng LuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThái y hiện thời đang rất oán hận. Oán hận cùng cực a. Bất luận là ai, giữa đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông rét mướt, bị lôi từ trong chăn ra chỉ sợ đều sẽ phát hỏa, thế nhưng kẻ hạ lệnh lôi hắn ra khỏi chăn lại là đối tượng tuyệt đối không thể phát hỏa – hoàng đế đại nhân. Thế là tức giận đang sinh sôi, chỉ có thể nghẹn lại thành oán khí. Được rồi, hắn đành chịu thiệt vậy. Thế là thái y cấp tốc đem áo khoác lên người, đem hòm thuốc chạy đến thái y viện, sau đó cùng thị vệ thẳng tiến tẩm cung hoàng đế. Lần thứ ba rồi đấy, thắng này đây đã là lần thứ ba hắn bị lôi ra khỏi chăn lúc nửa đêm!! Ta X, bệ hạ, sao ngài lại không biết kiềm chế một chút cho ta nhờ?? Vừa mới chạy vào đại môn của tẩm cung, còn chưa kịp hành lễ, đã bị hoàng đế đại nhân anh minh thần võ, tinh lực hơn người túm cổ, xếch thẳng tới bên giường… Khụ, đặng xem “bệnh” cho đại nhân vật đang nằm thoi thóp bên trên. Gì mà “bệnh” chứ, theo ngôn ngữ chuyên ngành thì cái này gọi là tinh thận hao tổn, khí huyết suy yếu,… Hôm nay Thái Y cùng Thần Y làm biếng, ngủ nhiều.Nguyên nhân hở, đương nhiên là do tối hôm trước “giằng co” hơi bị lâu.“Thần Y, Thần Y cứu mạng a, cha ta không ổn!!” Thôn dân dưới chân núi vừa sáng tinh mơ đã chạy tới làm phiền, Thần Y lầm bầm một tiếng, xoay người ôm Thái Y tiếp tục ngủ.“Sư huynh, cứu người, cứu người quan trọng a.” Thái Y giật mình liền tỉnh, vội vội vàng vàng muốn ngồi dậy.”“Ngủ thêm một lát nữa đi.” Thanh âm của Thần Y còn mang theo giọng mũi nồng đậm.“Ta không thể thấy chết mà không cứu được.” Thái Y cảm giác như trái tim thánh mẫu nhân từ của mình lần thứ hai bị kích phát vậy, kịch động nói: “Sư huynh ngươi cũng thật là, thân là Thần Y sao có thể làm trái lời dạy bảo của sư phó: hành y cứu đời.”“Lão yêu nghiệt kia có dạy ta tí y đạo nào hở?” Thần Y khinh khỉnh nói, sau đó đem Thái Y quăng lại lên giường: Ta bảo ngươi ngủ, ta đi.”Nói xong nhăn nhó khuôn mặt tuấn tú, tỏ vẻ cực kì không vui, đứng lên mặc quần áo, đi theo thôn dân kia,Thái Y ngơ ngác nằm ở trên giường, bỗng nhiên nhịn không được mà nở nụ cười.Sư huynh đúng là đã thay đổi rồi, trước kia dù thế nào hắn cũng không thèm để ý tới người ta đâu.Giữa trưa Thần Y mới trở lại, mang theo chút đồ ăn.“Sư huynh” Thái Y cười nịnh: “Ngươi dạo gần đây càng ngày càng có dáng lương dân nha.”Thần Y trở một cái bạch nhãn: “Ta không đi thì ngươi cũng sẽ đi. Thôi thì cứ để ta đi đi.” Nói xong ở bên hông Thái Y nhéo một cái: “Còn đau đúng không?”Thái Y mặt đỏ lựng, liều mạng lắc đầu.“Vậy đến tối làm tiếp.”“Uy…”

Quyển 3 - Chương 58: Phiên ngoại 3 Mấy việc loạn thất bát tao, thú sự trong cuộc sống “vợ chồng”