【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…
Chương 15: Kể về mọi chuyện khi sinh ra
Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Mịch Nhi ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế, chờ đợi mẹ ngồi bên cạnh mở miệng nói chuyện, chuẩn bị lắng nghe tất cả chân tướng.Khi thời gian đã qua vài chục phút, cô bé nhìn người mẹ sinh đẹp lạnh lùng, rồi lại nhìn người cha phong độ đẹp trai lần đầu gặp mặt, hai người đều mang vẻ mặt lúng túng, bộ dạng không biết nên mở miệng nói gì, nên ai cũng không thèm nói.Mịch Nhi thật sự cảm thấy nóng lòng sốt ruột, rốt cuộc thì ai định nói chuyện đây, là ai muốn nói rõ ràng toàn bộ mọi chuyện, thế mà bây giờ hai người bọn họ đều không có nói lời nào, rốt cuộc thì định làm sao!Đôi mắt màu tím chớp liên tục, Mịch Nhi nhảy từ trên ghế xuống, cô bé chạy đến băng ghế đối diện, ngồi xuống đó, sau đó chống cằm, đối mặt hai pho tượng ngồi đối diện: “Mẹ, hai người. . . . . Có muốn kể lại tất cả mọi chuyện khiến con ra đời hay không?”Nếu bọn họ đã không biết mở miệng thế nào, thì cô bé sẽ tạo ra một đề tài để nói!Lông mày Mục Thần bỗng nhiên nhíu chặt, cuối cùng cũng mở miệng, anh xoay người hỏi Tố Tâm: “Đúng vậy, tôi cũng muốn biết, vì sao Mịch Nhi ra đời! Năm đó tôi cũng không biết em, rốt cuộc thì là khi nào, em lại có thể thiết kế ra cạm bẫy này, lại còn khiến tôi sinh ra Mịch Nhi?!”Anh là tình cờ biết được mình còn có một đứa con gái bốn tuổi, ngay lập tức bắt ép người phụ nữ trộm con của anh, cùng nhau chạy tới nơi này tìm kiếm Mịch Nhi, anh cũng không có kịp hỏi tới chuyện khác!Nhưng bất luận anh nghĩ như thế nào, cũng không biết được năm đó mình đã bị bẫy ra sao. Anh cũng không có bất kì ấn tượng nào đối với người phụ nữ này, anh quan hệ nam nữ cũng rất sạch sẽ, làm sao có thể để cô sinh ra con mình!“À?” Mịch Nhi khẽ nhíu lông mày, nếu như ngay cả “Cha” cũng không biết nó sinh ra thế nào, như vậy sự cố này rất đặc sắc!Tố Tâm nhìn ánh mắt tra hỏi của Mục Thần, ánh mắt cũng hơi dao động, ngập ngừng một hồi, cô mới nhỏ giọng mở miệng, chậm rãi nói ra tất cả mọi chuyện năm đó : “Lần đầu tiên tôi gặp anh, là ở màn cầu hôn trực tiếp lên sóng, đúng vậy, chính là màn cầu hôn anh dành cho Liên Hoa. Anh cũng có vóc người tướng mạo trời cho hợp ý, cho nên tôi đã tra xét tư liệu căn kẽ của anh, cho rằng mẫu gen của anh có thể sinh ra đứa trẻ thiên tài. . . . . . Và, tôi đã hành động vào ngày Liên Hoa và Triển Thiếu Khuynh kết hôn, sau khi hôn lễ kết thúc, tôi và bạn bè núp ở trong xe của anh, nhân cơ hội khiến anh hôn mê, sau đó nhanh chóng lấy được ** mang về căn cứ, tiếp đến là tiến hành thụ tinh, Mịch Nhi cũng được sinh ra. . . . . .”
Mịch Nhi ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế, chờ đợi mẹ ngồi bên cạnh mở miệng nói chuyện, chuẩn bị lắng nghe tất cả chân tướng.
Khi thời gian đã qua vài chục phút, cô bé nhìn người mẹ sinh đẹp lạnh lùng, rồi lại nhìn người cha phong độ đẹp trai lần đầu gặp mặt, hai người đều mang vẻ mặt lúng túng, bộ dạng không biết nên mở miệng nói gì, nên ai cũng không thèm nói.
Mịch Nhi thật sự cảm thấy nóng lòng sốt ruột, rốt cuộc thì ai định nói chuyện đây, là ai muốn nói rõ ràng toàn bộ mọi chuyện, thế mà bây giờ hai người bọn họ đều không có nói lời nào, rốt cuộc thì định làm sao!
Đôi mắt màu tím chớp liên tục, Mịch Nhi nhảy từ trên ghế xuống, cô bé chạy đến băng ghế đối diện, ngồi xuống đó, sau đó chống cằm, đối mặt hai pho tượng ngồi đối diện: “Mẹ, hai người. . . . . Có muốn kể lại tất cả mọi chuyện khiến con ra đời hay không?”
Nếu bọn họ đã không biết mở miệng thế nào, thì cô bé sẽ tạo ra một đề tài để nói!
Lông mày Mục Thần bỗng nhiên nhíu chặt, cuối cùng cũng mở miệng, anh xoay người hỏi Tố Tâm: “Đúng vậy, tôi cũng muốn biết, vì sao Mịch Nhi ra đời! Năm đó tôi cũng không biết em, rốt cuộc thì là khi nào, em lại có thể thiết kế ra cạm bẫy này, lại còn khiến tôi sinh ra Mịch Nhi?!”
Anh là tình cờ biết được mình còn có một đứa con gái bốn tuổi, ngay lập tức bắt ép người phụ nữ trộm con của anh, cùng nhau chạy tới nơi này tìm kiếm Mịch Nhi, anh cũng không có kịp hỏi tới chuyện khác!
Nhưng bất luận anh nghĩ như thế nào, cũng không biết được năm đó mình đã bị bẫy ra sao. Anh cũng không có bất kì ấn tượng nào đối với người phụ nữ này, anh quan hệ nam nữ cũng rất sạch sẽ, làm sao có thể để cô sinh ra con mình!
“À?” Mịch Nhi khẽ nhíu lông mày, nếu như ngay cả “Cha” cũng không biết nó sinh ra thế nào, như vậy sự cố này rất đặc sắc!
Tố Tâm nhìn ánh mắt tra hỏi của Mục Thần, ánh mắt cũng hơi dao động, ngập ngừng một hồi, cô mới nhỏ giọng mở miệng, chậm rãi nói ra tất cả mọi chuyện năm đó : “Lần đầu tiên tôi gặp anh, là ở màn cầu hôn trực tiếp lên sóng, đúng vậy, chính là màn cầu hôn anh dành cho Liên Hoa. Anh cũng có vóc người tướng mạo trời cho hợp ý, cho nên tôi đã tra xét tư liệu căn kẽ của anh, cho rằng mẫu gen của anh có thể sinh ra đứa trẻ thiên tài. . . . . . Và, tôi đã hành động vào ngày Liên Hoa và Triển Thiếu Khuynh kết hôn, sau khi hôn lễ kết thúc, tôi và bạn bè núp ở trong xe của anh, nhân cơ hội khiến anh hôn mê, sau đó nhanh chóng lấy được ** mang về căn cứ, tiếp đến là tiến hành thụ tinh, Mịch Nhi cũng được sinh ra. . . . . .”
Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Mịch Nhi ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế, chờ đợi mẹ ngồi bên cạnh mở miệng nói chuyện, chuẩn bị lắng nghe tất cả chân tướng.Khi thời gian đã qua vài chục phút, cô bé nhìn người mẹ sinh đẹp lạnh lùng, rồi lại nhìn người cha phong độ đẹp trai lần đầu gặp mặt, hai người đều mang vẻ mặt lúng túng, bộ dạng không biết nên mở miệng nói gì, nên ai cũng không thèm nói.Mịch Nhi thật sự cảm thấy nóng lòng sốt ruột, rốt cuộc thì ai định nói chuyện đây, là ai muốn nói rõ ràng toàn bộ mọi chuyện, thế mà bây giờ hai người bọn họ đều không có nói lời nào, rốt cuộc thì định làm sao!Đôi mắt màu tím chớp liên tục, Mịch Nhi nhảy từ trên ghế xuống, cô bé chạy đến băng ghế đối diện, ngồi xuống đó, sau đó chống cằm, đối mặt hai pho tượng ngồi đối diện: “Mẹ, hai người. . . . . Có muốn kể lại tất cả mọi chuyện khiến con ra đời hay không?”Nếu bọn họ đã không biết mở miệng thế nào, thì cô bé sẽ tạo ra một đề tài để nói!Lông mày Mục Thần bỗng nhiên nhíu chặt, cuối cùng cũng mở miệng, anh xoay người hỏi Tố Tâm: “Đúng vậy, tôi cũng muốn biết, vì sao Mịch Nhi ra đời! Năm đó tôi cũng không biết em, rốt cuộc thì là khi nào, em lại có thể thiết kế ra cạm bẫy này, lại còn khiến tôi sinh ra Mịch Nhi?!”Anh là tình cờ biết được mình còn có một đứa con gái bốn tuổi, ngay lập tức bắt ép người phụ nữ trộm con của anh, cùng nhau chạy tới nơi này tìm kiếm Mịch Nhi, anh cũng không có kịp hỏi tới chuyện khác!Nhưng bất luận anh nghĩ như thế nào, cũng không biết được năm đó mình đã bị bẫy ra sao. Anh cũng không có bất kì ấn tượng nào đối với người phụ nữ này, anh quan hệ nam nữ cũng rất sạch sẽ, làm sao có thể để cô sinh ra con mình!“À?” Mịch Nhi khẽ nhíu lông mày, nếu như ngay cả “Cha” cũng không biết nó sinh ra thế nào, như vậy sự cố này rất đặc sắc!Tố Tâm nhìn ánh mắt tra hỏi của Mục Thần, ánh mắt cũng hơi dao động, ngập ngừng một hồi, cô mới nhỏ giọng mở miệng, chậm rãi nói ra tất cả mọi chuyện năm đó : “Lần đầu tiên tôi gặp anh, là ở màn cầu hôn trực tiếp lên sóng, đúng vậy, chính là màn cầu hôn anh dành cho Liên Hoa. Anh cũng có vóc người tướng mạo trời cho hợp ý, cho nên tôi đã tra xét tư liệu căn kẽ của anh, cho rằng mẫu gen của anh có thể sinh ra đứa trẻ thiên tài. . . . . . Và, tôi đã hành động vào ngày Liên Hoa và Triển Thiếu Khuynh kết hôn, sau khi hôn lễ kết thúc, tôi và bạn bè núp ở trong xe của anh, nhân cơ hội khiến anh hôn mê, sau đó nhanh chóng lấy được ** mang về căn cứ, tiếp đến là tiến hành thụ tinh, Mịch Nhi cũng được sinh ra. . . . . .”