【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…
Chương 16: Không muốn tiếp nhận
Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… “Cô!” Mục Thần nghe thấy Tố Tâm thuật lại tất cả nguyên nhân, giọng liền run rẩy vì tức giận, “Cô. . . . . . Cô thật đúng có mưa kế! Thì ra lúc đó tôi đã bị sắp đăt như vậy!” Mục Thần nắm lấy cánh tay Tố Tâm, mà sức lực của anh rất lớn khiến cánh tay Tố Tâm gần như sắp gẫy: “Tố Tâm, rốt cuộc cô có còn nhân tính hay không, chỉ vì muốn gen tốt, mà cô có thể sinh ra một sinh mệnh với người lạ! Chẳng lẽ con bé lại phải ra đời bằng cách này sao, trong đầu cô ngoài số liệu y học, thì chỉ có giống gen thôi sao! Làm sao tôi có thể giao con gái cho một người không có nhân tính như cô dạy dỗ, cô hoàn toàn không xứng là một người mẹ!” “Này, ai đồng ý cho chú làm vậy!” Vừa thấy Mục Thần động tay với mẹ mình, Mịch Nhi lập tức nhảy xuống khỏi ghế, cô bé nhào lên cắn lấy cánh tay Mục Thần, như con thú nhỏ bảo vệ Tố Tâm, rồi quát với Mục Thần, “Tôi mặc kệ chú là ai, nhưng chú không được động tới mẹ tôi! Chú thì biết cái gì, tại sao lại nói với mẹ như vậy, chú lại còn động tay đối với phụ nữ, quá hèn nhát! Mẹ làm vậy là lấy thân thí nghiệm, trên lưng vẫn đeo trách nhiệm mà bà ngoại để lại, còn mẹ không có kén chọn gì cả, vì nghiên cứu khoa học mà mẹ sinh tôi ra cũng không có gì là sai!” “Mich Nhi . . . . . .”Tố Tâm cắn môi, năm đó cô làm vậy với Mục Thần là không đúng, cô mở miệng ngăn cản con gái nói tiếp: “Không cần nói nữa. . . . . .” “Mẹ –” Mịch Nhi cau mày nhìn tay trắng nõn của mẹ có một vòng tím bầm, trong lòng rất tức giận. Nếu như người được coi là “Cha” này làm tổn thương mẹ, thì cố bé cũng không muốn tiếp nhận! Cô bé nhất thời tức giận không ngừng kêu to: “Từ trước tới giờ mẹ đều cẩn thận quan tâm tới tôi, hừ, chú lại dám nói mẹ không có dạy dỗ tôi tốt, rõ ràng chú chưa từng xuất hiện lần nào, mới không xứng là cha tôi!” Vẻ mặt Mục Thần đen lại, con gái ruột thịt lại che chở cho Tố Tâm, ngược lại còn chỉ trích anh quá đáng, thật sự khiến anh cảm thấy đau lòng! Nhìn Mịch Nhi tức giận, nhìn Mịch Nhi cố gắng bảo vệ Tố Tâm, Mục Thần thở dài, đè nén cặm hận trọng lòng, anh đối với Mịch Nhi đều là ý tốt, liền thấp giọng nói lời xin lỗi: “Mịch Nhi, xin lỗi, vừa rồi cha đã sai, cha không nên làm vậy với Tố Tâm. . . . . . Là cha nhất thời tức giận đến hồ đồ, con phải tin cha, về sau cha tuyệt đối sẽ không như vậy nữa!” Đối với việc tức giận với Tố Tâm, anh sẽ phải đối mặt với một kết quả duy nhất, chính là Mịch nhi sẽ càng ngày cách anh thật xa, nên bây giờ, vì có thể đứng thứ nhất trong lòng con gái, thì có thể không so đo với tất cả những chuyện sai lầm của Tố Tâm!
“Cô!” Mục Thần nghe thấy Tố Tâm thuật lại tất cả nguyên nhân, giọng liền run rẩy vì tức giận, “Cô. . . . . . Cô thật đúng có mưa kế! Thì ra lúc đó tôi đã bị sắp đăt như vậy!” Mục Thần nắm lấy cánh tay Tố Tâm, mà sức lực của anh rất lớn khiến cánh tay Tố Tâm gần như sắp gẫy: “Tố Tâm, rốt cuộc cô có còn nhân tính hay không, chỉ vì muốn gen tốt, mà cô có thể sinh ra một sinh mệnh với người lạ! Chẳng lẽ con bé lại phải ra đời bằng cách này sao, trong đầu cô ngoài số liệu y học, thì chỉ có giống gen thôi sao! Làm sao tôi có thể giao con gái cho một người không có nhân tính như cô dạy dỗ, cô hoàn toàn không xứng là một người mẹ!” “Này, ai đồng ý cho chú làm vậy!” Vừa thấy Mục Thần động tay với mẹ mình, Mịch Nhi lập tức nhảy xuống khỏi ghế, cô bé nhào lên cắn lấy cánh tay Mục Thần, như con thú nhỏ bảo vệ Tố Tâm, rồi quát với Mục Thần, “Tôi mặc kệ chú là ai, nhưng chú không được động tới mẹ tôi! Chú thì biết cái gì, tại sao lại nói với mẹ như vậy, chú lại còn động tay đối với phụ nữ, quá hèn nhát! Mẹ làm vậy là lấy thân thí nghiệm, trên lưng vẫn đeo trách nhiệm mà bà ngoại để lại, còn mẹ không có kén chọn gì cả, vì nghiên cứu khoa học mà mẹ sinh tôi ra cũng không có gì là sai!” “Mich Nhi . . . . . .”Tố Tâm cắn môi, năm đó cô làm vậy với Mục Thần là không đúng, cô mở miệng ngăn cản con gái nói tiếp: “Không cần nói nữa. . . . . .” “Mẹ –” Mịch Nhi cau mày nhìn tay trắng nõn của mẹ có một vòng tím bầm, trong lòng rất tức giận. Nếu như người được coi là “Cha” này làm tổn thương mẹ, thì cố bé cũng không muốn tiếp nhận! Cô bé nhất thời tức giận không ngừng kêu to: “Từ trước tới giờ mẹ đều cẩn thận quan tâm tới tôi, hừ, chú lại dám nói mẹ không có dạy dỗ tôi tốt, rõ ràng chú chưa từng xuất hiện lần nào, mới không xứng là cha tôi!” Vẻ mặt Mục Thần đen lại, con gái ruột thịt lại che chở cho Tố Tâm, ngược lại còn chỉ trích anh quá đáng, thật sự khiến anh cảm thấy đau lòng! Nhìn Mịch Nhi tức giận, nhìn Mịch Nhi cố gắng bảo vệ Tố Tâm, Mục Thần thở dài, đè nén cặm hận trọng lòng, anh đối với Mịch Nhi đều là ý tốt, liền thấp giọng nói lời xin lỗi: “Mịch Nhi, xin lỗi, vừa rồi cha đã sai, cha không nên làm vậy với Tố Tâm. . . . . . Là cha nhất thời tức giận đến hồ đồ, con phải tin cha, về sau cha tuyệt đối sẽ không như vậy nữa!” Đối với việc tức giận với Tố Tâm, anh sẽ phải đối mặt với một kết quả duy nhất, chính là Mịch nhi sẽ càng ngày cách anh thật xa, nên bây giờ, vì có thể đứng thứ nhất trong lòng con gái, thì có thể không so đo với tất cả những chuyện sai lầm của Tố Tâm!
Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… “Cô!” Mục Thần nghe thấy Tố Tâm thuật lại tất cả nguyên nhân, giọng liền run rẩy vì tức giận, “Cô. . . . . . Cô thật đúng có mưa kế! Thì ra lúc đó tôi đã bị sắp đăt như vậy!” Mục Thần nắm lấy cánh tay Tố Tâm, mà sức lực của anh rất lớn khiến cánh tay Tố Tâm gần như sắp gẫy: “Tố Tâm, rốt cuộc cô có còn nhân tính hay không, chỉ vì muốn gen tốt, mà cô có thể sinh ra một sinh mệnh với người lạ! Chẳng lẽ con bé lại phải ra đời bằng cách này sao, trong đầu cô ngoài số liệu y học, thì chỉ có giống gen thôi sao! Làm sao tôi có thể giao con gái cho một người không có nhân tính như cô dạy dỗ, cô hoàn toàn không xứng là một người mẹ!” “Này, ai đồng ý cho chú làm vậy!” Vừa thấy Mục Thần động tay với mẹ mình, Mịch Nhi lập tức nhảy xuống khỏi ghế, cô bé nhào lên cắn lấy cánh tay Mục Thần, như con thú nhỏ bảo vệ Tố Tâm, rồi quát với Mục Thần, “Tôi mặc kệ chú là ai, nhưng chú không được động tới mẹ tôi! Chú thì biết cái gì, tại sao lại nói với mẹ như vậy, chú lại còn động tay đối với phụ nữ, quá hèn nhát! Mẹ làm vậy là lấy thân thí nghiệm, trên lưng vẫn đeo trách nhiệm mà bà ngoại để lại, còn mẹ không có kén chọn gì cả, vì nghiên cứu khoa học mà mẹ sinh tôi ra cũng không có gì là sai!” “Mich Nhi . . . . . .”Tố Tâm cắn môi, năm đó cô làm vậy với Mục Thần là không đúng, cô mở miệng ngăn cản con gái nói tiếp: “Không cần nói nữa. . . . . .” “Mẹ –” Mịch Nhi cau mày nhìn tay trắng nõn của mẹ có một vòng tím bầm, trong lòng rất tức giận. Nếu như người được coi là “Cha” này làm tổn thương mẹ, thì cố bé cũng không muốn tiếp nhận! Cô bé nhất thời tức giận không ngừng kêu to: “Từ trước tới giờ mẹ đều cẩn thận quan tâm tới tôi, hừ, chú lại dám nói mẹ không có dạy dỗ tôi tốt, rõ ràng chú chưa từng xuất hiện lần nào, mới không xứng là cha tôi!” Vẻ mặt Mục Thần đen lại, con gái ruột thịt lại che chở cho Tố Tâm, ngược lại còn chỉ trích anh quá đáng, thật sự khiến anh cảm thấy đau lòng! Nhìn Mịch Nhi tức giận, nhìn Mịch Nhi cố gắng bảo vệ Tố Tâm, Mục Thần thở dài, đè nén cặm hận trọng lòng, anh đối với Mịch Nhi đều là ý tốt, liền thấp giọng nói lời xin lỗi: “Mịch Nhi, xin lỗi, vừa rồi cha đã sai, cha không nên làm vậy với Tố Tâm. . . . . . Là cha nhất thời tức giận đến hồ đồ, con phải tin cha, về sau cha tuyệt đối sẽ không như vậy nữa!” Đối với việc tức giận với Tố Tâm, anh sẽ phải đối mặt với một kết quả duy nhất, chính là Mịch nhi sẽ càng ngày cách anh thật xa, nên bây giờ, vì có thể đứng thứ nhất trong lòng con gái, thì có thể không so đo với tất cả những chuyện sai lầm của Tố Tâm!