Tác giả:

【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…

Chương 33: Chữa lơn lành thành lợn què

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Con gấu to bị ném vào người Tiểu Bạch, sau đó bùm ... một tiếng, cửa phòng bị đóng lại nặng nề.Tiểu Bạch nhìn cửa phòng đóng chặt, cúi đầu xoa xoa mũi, hình như, cậu lại chữa lơn lành thành lợn què. . . . . .Cậu vốn tưởng rằng Mịch Nhi sẽ giống như em gái cậu rất sợ sấm, vì vậy mới mang món đồ chơi này đến an ủi em ấy, muốn kéo gần quan hệ hơn, nhưng cuối cùng không chỉ không lấy được lòng Mịch Nhi, mà còn làm cho cô bé hiểu lầm cậu, làm cho cô bé chán ghét. . . . . .Tố Tâm tùy theo trình độ mà dạy bốn đứa học, cho dù Mịch Nhi và Tiểu Bạch học cùng khóa trình, nhưng hai đứa cũng sẽ bởi vì đủ loại nguyên nhân mà tranh chấp."Chỗ này em tính sai rồi, tính nhân sai mất một số, em phải tính toán cẩn thận hơn!""Không cần anh lo, em còn chưa có kiểm tra, nếu kiểm tra xong thì em cũng có thể phát hiện!" Mịch Nhi đoạt lấy vở bài tập của mình, "Hừ, không cần khoe khoang số học với em, anh hơn em những hai tuổi, nhưng có bản lĩnh về y học hơn em không, anh có dám cùng em đọc thuộc lòng các triệu chứng của bệnh không!""Em chỉ học được mỗi một môn, cũng chỉ có y học là xuất sắc nhất." Tiểu Bạch cố gắng khuyên bảo Mịch Nhi, "Dì Tố dạy bảy môn ngoại ngữ, dạy hơn mười môn học, rõ ràng là em phải sớm thích ứng với những việc này, cũng là lần đầu tiên học tập cùng tiến độ với Tiểu Hắc và Tiểu Muội đó? Mịch Nhi, mỗi một kiến thức đều rất quý báu, em phải nghiêm túc hơn mới được!""Đó là -- đó là em không dùng hết sức! Nếu như em nghiêm túc, nhất định còn thông minh hơn anh!" Khuôn mặt nhỏ nhắn hếch lên, "Anh chờ xem, xem em vượt qua anh thế nào, để cho anh khỏi phải khoe khoang việc anh thông minh!"Mọi chuyện như thế không ngừng xảy ra, Mịch Nhi và Tiểu Bạch không thể chung sống hoa hợp, mà là toàn ồn ào và tranh cãi, không ai chịu nhường ai.Mục Thần và Tố Tâm rất vui khi việc thành như vậy, con gái của mình sẽ không bị Tiểu Bạch bắt là tốt! Liên Hoa và Triển Thiếu Khuynh vẫn để cũng bọn trẻ tự do phát triển, nhìn con trai lớn rõ ràng muốn lấy lòng Mịch Nhi, lại luôn luôn kiêu ngạo ăn ở hai lòng mà nói bậy, thì cũng coi như một loại niềm vui hiếm có. . . . . .Thời gian cứ thế thấm thoát trôi qua, nửa năm đã qua rất nhanh, khi Mục Thần và Tố Tâm hợp lại giúp nhau, thì cũng đã xây xong một biệt thự Châu Âu thanh nhã bên cạnh nhà họ Triển.Bảo vệ của khu nhà rất nghiêm ngặt, từ chối tất cả người lạ tiến vào, trong thành phố K cũng có rất nhiều người tò mò, là ai có thể xây nhà ở bên cạnh gia đình nhà họ Triển, rốt cuộc chủ nhân đó có bối cảnh ra sao?!Cũng không có người nào biết, biệt thự so sánh với nhà họ Triển thì coi như rất nhỏ, nhưng lại có thể thông sang với nhà họ Triển, hai nhà có cùng một mặt tường, mở rộng ra một cổng vòm tinh sảo, để cho hai nhà có một lối đi tự do.Tố Tâm và Mịch Nhi chuyển đến nhà mới rất nhanh, nhưng quan hệ của bọn nhỏ không có thay đổi chút nào, ba đứa trẻ nhà họ Triển đều sang tìm Tố Tâm học tập mỗi ngày, Mịch Nhi cũng chạy đến nhà họ Triển chơi đùa mỗi ngày, mỗi một ngày vẫn vui vẻ náo nhiệt như vậy.Cứ như vậy, thời gian lại qua gần nửa năm, ngay trong một ngày mùa xuân, đã xảy ra một chuyện rất nghiêm trọng.

Con gấu to bị ném vào người Tiểu Bạch, sau đó bùm ... một tiếng, cửa phòng bị đóng lại nặng nề.

Tiểu Bạch nhìn cửa phòng đóng chặt, cúi đầu xoa xoa mũi, hình như, cậu lại chữa lơn lành thành lợn què. . . . . .

Cậu vốn tưởng rằng Mịch Nhi sẽ giống như em gái cậu rất sợ sấm, vì vậy mới mang món đồ chơi này đến an ủi em ấy, muốn kéo gần quan hệ hơn, nhưng cuối cùng không chỉ không lấy được lòng Mịch Nhi, mà còn làm cho cô bé hiểu lầm cậu, làm cho cô bé chán ghét. . . . . .

Tố Tâm tùy theo trình độ mà dạy bốn đứa học, cho dù Mịch Nhi và Tiểu Bạch học cùng khóa trình, nhưng hai đứa cũng sẽ bởi vì đủ loại nguyên nhân mà tranh chấp.

"Chỗ này em tính sai rồi, tính nhân sai mất một số, em phải tính toán cẩn thận hơn!"

"Không cần anh lo, em còn chưa có kiểm tra, nếu kiểm tra xong thì em cũng có thể phát hiện!" Mịch Nhi đoạt lấy vở bài tập của mình, "Hừ, không cần khoe khoang số học với em, anh hơn em những hai tuổi, nhưng có bản lĩnh về y học hơn em không, anh có dám cùng em đọc thuộc lòng các triệu chứng của bệnh không!"

"Em chỉ học được mỗi một môn, cũng chỉ có y học là xuất sắc nhất." Tiểu Bạch cố gắng khuyên bảo Mịch Nhi, "Dì Tố dạy bảy môn ngoại ngữ, dạy hơn mười môn học, rõ ràng là em phải sớm thích ứng với những việc này, cũng là lần đầu tiên học tập cùng tiến độ với Tiểu Hắc và Tiểu Muội đó? Mịch Nhi, mỗi một kiến thức đều rất quý báu, em phải nghiêm túc hơn mới được!"

"Đó là -- đó là em không dùng hết sức! Nếu như em nghiêm túc, nhất định còn thông minh hơn anh!" Khuôn mặt nhỏ nhắn hếch lên, "Anh chờ xem, xem em vượt qua anh thế nào, để cho anh khỏi phải khoe khoang việc anh thông minh!"

Mọi chuyện như thế không ngừng xảy ra, Mịch Nhi và Tiểu Bạch không thể chung sống hoa hợp, mà là toàn ồn ào và tranh cãi, không ai chịu nhường ai.

Mục Thần và Tố Tâm rất vui khi việc thành như vậy, con gái của mình sẽ không bị Tiểu Bạch bắt là tốt! Liên Hoa và Triển Thiếu Khuynh vẫn để cũng bọn trẻ tự do phát triển, nhìn con trai lớn rõ ràng muốn lấy lòng Mịch Nhi, lại luôn luôn kiêu ngạo ăn ở hai lòng mà nói bậy, thì cũng coi như một loại niềm vui hiếm có. . . . . .

Thời gian cứ thế thấm thoát trôi qua, nửa năm đã qua rất nhanh, khi Mục Thần và Tố Tâm hợp lại giúp nhau, thì cũng đã xây xong một biệt thự Châu Âu thanh nhã bên cạnh nhà họ Triển.

Bảo vệ của khu nhà rất nghiêm ngặt, từ chối tất cả người lạ tiến vào, trong thành phố K cũng có rất nhiều người tò mò, là ai có thể xây nhà ở bên cạnh gia đình nhà họ Triển, rốt cuộc chủ nhân đó có bối cảnh ra sao?!

Cũng không có người nào biết, biệt thự so sánh với nhà họ Triển thì coi như rất nhỏ, nhưng lại có thể thông sang với nhà họ Triển, hai nhà có cùng một mặt tường, mở rộng ra một cổng vòm tinh sảo, để cho hai nhà có một lối đi tự do.

Tố Tâm và Mịch Nhi chuyển đến nhà mới rất nhanh, nhưng quan hệ của bọn nhỏ không có thay đổi chút nào, ba đứa trẻ nhà họ Triển đều sang tìm Tố Tâm học tập mỗi ngày, Mịch Nhi cũng chạy đến nhà họ Triển chơi đùa mỗi ngày, mỗi một ngày vẫn vui vẻ náo nhiệt như vậy.

Cứ như vậy, thời gian lại qua gần nửa năm, ngay trong một ngày mùa xuân, đã xảy ra một chuyện rất nghiêm trọng.

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Con gấu to bị ném vào người Tiểu Bạch, sau đó bùm ... một tiếng, cửa phòng bị đóng lại nặng nề.Tiểu Bạch nhìn cửa phòng đóng chặt, cúi đầu xoa xoa mũi, hình như, cậu lại chữa lơn lành thành lợn què. . . . . .Cậu vốn tưởng rằng Mịch Nhi sẽ giống như em gái cậu rất sợ sấm, vì vậy mới mang món đồ chơi này đến an ủi em ấy, muốn kéo gần quan hệ hơn, nhưng cuối cùng không chỉ không lấy được lòng Mịch Nhi, mà còn làm cho cô bé hiểu lầm cậu, làm cho cô bé chán ghét. . . . . .Tố Tâm tùy theo trình độ mà dạy bốn đứa học, cho dù Mịch Nhi và Tiểu Bạch học cùng khóa trình, nhưng hai đứa cũng sẽ bởi vì đủ loại nguyên nhân mà tranh chấp."Chỗ này em tính sai rồi, tính nhân sai mất một số, em phải tính toán cẩn thận hơn!""Không cần anh lo, em còn chưa có kiểm tra, nếu kiểm tra xong thì em cũng có thể phát hiện!" Mịch Nhi đoạt lấy vở bài tập của mình, "Hừ, không cần khoe khoang số học với em, anh hơn em những hai tuổi, nhưng có bản lĩnh về y học hơn em không, anh có dám cùng em đọc thuộc lòng các triệu chứng của bệnh không!""Em chỉ học được mỗi một môn, cũng chỉ có y học là xuất sắc nhất." Tiểu Bạch cố gắng khuyên bảo Mịch Nhi, "Dì Tố dạy bảy môn ngoại ngữ, dạy hơn mười môn học, rõ ràng là em phải sớm thích ứng với những việc này, cũng là lần đầu tiên học tập cùng tiến độ với Tiểu Hắc và Tiểu Muội đó? Mịch Nhi, mỗi một kiến thức đều rất quý báu, em phải nghiêm túc hơn mới được!""Đó là -- đó là em không dùng hết sức! Nếu như em nghiêm túc, nhất định còn thông minh hơn anh!" Khuôn mặt nhỏ nhắn hếch lên, "Anh chờ xem, xem em vượt qua anh thế nào, để cho anh khỏi phải khoe khoang việc anh thông minh!"Mọi chuyện như thế không ngừng xảy ra, Mịch Nhi và Tiểu Bạch không thể chung sống hoa hợp, mà là toàn ồn ào và tranh cãi, không ai chịu nhường ai.Mục Thần và Tố Tâm rất vui khi việc thành như vậy, con gái của mình sẽ không bị Tiểu Bạch bắt là tốt! Liên Hoa và Triển Thiếu Khuynh vẫn để cũng bọn trẻ tự do phát triển, nhìn con trai lớn rõ ràng muốn lấy lòng Mịch Nhi, lại luôn luôn kiêu ngạo ăn ở hai lòng mà nói bậy, thì cũng coi như một loại niềm vui hiếm có. . . . . .Thời gian cứ thế thấm thoát trôi qua, nửa năm đã qua rất nhanh, khi Mục Thần và Tố Tâm hợp lại giúp nhau, thì cũng đã xây xong một biệt thự Châu Âu thanh nhã bên cạnh nhà họ Triển.Bảo vệ của khu nhà rất nghiêm ngặt, từ chối tất cả người lạ tiến vào, trong thành phố K cũng có rất nhiều người tò mò, là ai có thể xây nhà ở bên cạnh gia đình nhà họ Triển, rốt cuộc chủ nhân đó có bối cảnh ra sao?!Cũng không có người nào biết, biệt thự so sánh với nhà họ Triển thì coi như rất nhỏ, nhưng lại có thể thông sang với nhà họ Triển, hai nhà có cùng một mặt tường, mở rộng ra một cổng vòm tinh sảo, để cho hai nhà có một lối đi tự do.Tố Tâm và Mịch Nhi chuyển đến nhà mới rất nhanh, nhưng quan hệ của bọn nhỏ không có thay đổi chút nào, ba đứa trẻ nhà họ Triển đều sang tìm Tố Tâm học tập mỗi ngày, Mịch Nhi cũng chạy đến nhà họ Triển chơi đùa mỗi ngày, mỗi một ngày vẫn vui vẻ náo nhiệt như vậy.Cứ như vậy, thời gian lại qua gần nửa năm, ngay trong một ngày mùa xuân, đã xảy ra một chuyện rất nghiêm trọng.

Chương 33: Chữa lơn lành thành lợn què