Tác giả:

【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…

Chương 34: Không bình thường

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Chuyện xảy ra không lâu sau sinh nhật năm tuổi của Mịch Nhi, trong bữa tiệc sinh nhật đó, Mịch Nhi đã nhận được rất nhiều quà tặng khác nhau, mà món quà thích nhất chính là Tố Tâm đã tỉ mỉ chuẩn bị một phòng thí nghiệm y học cho Mịch Nhi. Từ lúc bắt đầu, cô bé vẫn có thể tự mình thực hiện một vài thí nghiệm y học, dùng thực hành để nghiệm chứng những ý tưởng của mình!Có gian phòng thí nghiệm này, thời gian chơi đùa của Mịch Nhi đã bị rút ngắn khoảng một phần ba, cô bé ở trong đó tạo ra đủ thứ thú vị, đồng thời còn được Tố Tâm cho phép làm những thí nghiệm an toàn, chơi đùa đến nỗi quên hết mọi thứ.Có lẽ là di truyền thiên phú từ Tố Tâm, Mịch Nhi cũng trầm mê y học vượt ra khỏi mong đợi của mọi người, có lúc cô bé còn quên cả ăn cơm, quả thật là giống Tố Tâm như đúc.Một ngày nọ, Mịch Nhi lại không xuất hiện trên bàn ăn, Liên Hoa nhìn đồng hồ, lại thở dài.Gần đây Tố Tâm đều dậy sớm làm khuya để nghiên cứu một phát mình mới, gần như bế quan hoàn toàn, Mục Thần cũng bởi vì MOON có việc gấp cho nên đã bay sang Mĩ, nên cũng không thể chăm sóc Mịch Nhi. Hai người này đều đem việc ăn mặc của Mịch Nhi giao cho cô chăm sóc, nhưng Mịch Nhi cứ ở lại trong phòng thí nghiệm đến quên cả ăn cơm, như vậy thì làm sao được!"Mẹ, con đi gọi Mịch Nhi!" Tiểu Bạch vừa nhìn thấy ánh mắt của mẹ, liền nhanh chóng đứng dậy nói, "Nhất định con sẽ mang Mịch Nhi về!""Đi đi, chỉ là con cần phải chú ý cách nói chuyện, không nên chọc cho Mịch Nhi tức giận với con!" Triển Thiếu Khuynh gật đầu đồng ý, vẫn không quên âm thầm chỉ bảo cho con trai vài cách. Tiểu Bạch đã 9 tuổi, nhưng con đường theo đuổi vợ vẫn không có chút tiến triển nào, anh cũng thay con trai sốt ruột!"OK!" Tiểu Bạch nghịch ngợm nói một tiếng, cậu nhận được tín hiệu của cha, nên dùng ánh mắt biểu thị đã hiểu.Cậu đi nhanh ra khỏi phòng ăn, vừa chạy về phía phòng thí nghiệm, vừa suy nghĩ xem khi nhìn thấy Mịch Nhi thì phải mở miệng thế nào, vì Mịch Nhi say mê y học nên khó có thể xen vào!Nhưng lúc này, cậu không thể chứa lợn lành thành lơn què nữa, khiến Mịch Nhi hiểu lầm cậu!Đã ở chung với Mịch Nhi hơn một năm, cậu cũng phát hiện ra Mịch Nhi thích mềm không thích cứng, vì vậy, Tiểu Bạch từ từ thay đổi tác phong, không hề im lặng che giấu ý nghĩ của mình, mà lo lắng nhắc nhở cho cô bé đều phải nói thẳng ra miệng. Nhưng cũng tại trước đó cậu đã để lại cho Mịch Nhi quá nhiều ấn tượng sấu, cho nên cậu phải làm rất nhiều việc.Rất nhanh, Tiểu Bạch đã tới trước cửa phòng thí nghiệm của Mịch Nhi, nhẹ nhàng gõ vài cái lên cửa, nhưng vẫn cũng không lấy được sự đáp lại của Mịch Nhi, bên trong nhà cũng yên tĩnh lạ thường, vì bình thường sẽ có tiếng chuyển động của máy móc, tiếng động vật cũng không thấy đâu.Tiểu Bạch âm thầm nhíu mày, trong lòng thoáng qua ý nghĩ lo lắng, cậu vội vàng vặn mở khóa cửa, thò người chạy vào.Cảnh tượng bên trong nhà, khiến Tiểu Bạch suýt nữa thì đứng tim.

Chuyện xảy ra không lâu sau sinh nhật năm tuổi của Mịch Nhi, trong bữa tiệc sinh nhật đó, Mịch Nhi đã nhận được rất nhiều quà tặng khác nhau, mà món quà thích nhất chính là Tố Tâm đã tỉ mỉ chuẩn bị một phòng thí nghiệm y học cho Mịch Nhi. Từ lúc bắt đầu, cô bé vẫn có thể tự mình thực hiện một vài thí nghiệm y học, dùng thực hành để nghiệm chứng những ý tưởng của mình!

Có gian phòng thí nghiệm này, thời gian chơi đùa của Mịch Nhi đã bị rút ngắn khoảng một phần ba, cô bé ở trong đó tạo ra đủ thứ thú vị, đồng thời còn được Tố Tâm cho phép làm những thí nghiệm an toàn, chơi đùa đến nỗi quên hết mọi thứ.

Có lẽ là di truyền thiên phú từ Tố Tâm, Mịch Nhi cũng trầm mê y học vượt ra khỏi mong đợi của mọi người, có lúc cô bé còn quên cả ăn cơm, quả thật là giống Tố Tâm như đúc.

Một ngày nọ, Mịch Nhi lại không xuất hiện trên bàn ăn, Liên Hoa nhìn đồng hồ, lại thở dài.

Gần đây Tố Tâm đều dậy sớm làm khuya để nghiên cứu một phát mình mới, gần như bế quan hoàn toàn, Mục Thần cũng bởi vì MOON có việc gấp cho nên đã bay sang Mĩ, nên cũng không thể chăm sóc Mịch Nhi. Hai người này đều đem việc ăn mặc của Mịch Nhi giao cho cô chăm sóc, nhưng Mịch Nhi cứ ở lại trong phòng thí nghiệm đến quên cả ăn cơm, như vậy thì làm sao được!

"Mẹ, con đi gọi Mịch Nhi!" Tiểu Bạch vừa nhìn thấy ánh mắt của mẹ, liền nhanh chóng đứng dậy nói, "Nhất định con sẽ mang Mịch Nhi về!"

"Đi đi, chỉ là con cần phải chú ý cách nói chuyện, không nên chọc cho Mịch Nhi tức giận với con!" Triển Thiếu Khuynh gật đầu đồng ý, vẫn không quên âm thầm chỉ bảo cho con trai vài cách. Tiểu Bạch đã 9 tuổi, nhưng con đường theo đuổi vợ vẫn không có chút tiến triển nào, anh cũng thay con trai sốt ruột!

"OK!" Tiểu Bạch nghịch ngợm nói một tiếng, cậu nhận được tín hiệu của cha, nên dùng ánh mắt biểu thị đã hiểu.

Cậu đi nhanh ra khỏi phòng ăn, vừa chạy về phía phòng thí nghiệm, vừa suy nghĩ xem khi nhìn thấy Mịch Nhi thì phải mở miệng thế nào, vì Mịch Nhi say mê y học nên khó có thể xen vào!

Nhưng lúc này, cậu không thể chứa lợn lành thành lơn què nữa, khiến Mịch Nhi hiểu lầm cậu!

Đã ở chung với Mịch Nhi hơn một năm, cậu cũng phát hiện ra Mịch Nhi thích mềm không thích cứng, vì vậy, Tiểu Bạch từ từ thay đổi tác phong, không hề im lặng che giấu ý nghĩ của mình, mà lo lắng nhắc nhở cho cô bé đều phải nói thẳng ra miệng. Nhưng cũng tại trước đó cậu đã để lại cho Mịch Nhi quá nhiều ấn tượng sấu, cho nên cậu phải làm rất nhiều việc.

Rất nhanh, Tiểu Bạch đã tới trước cửa phòng thí nghiệm của Mịch Nhi, nhẹ nhàng gõ vài cái lên cửa, nhưng vẫn cũng không lấy được sự đáp lại của Mịch Nhi, bên trong nhà cũng yên tĩnh lạ thường, vì bình thường sẽ có tiếng chuyển động của máy móc, tiếng động vật cũng không thấy đâu.

Tiểu Bạch âm thầm nhíu mày, trong lòng thoáng qua ý nghĩ lo lắng, cậu vội vàng vặn mở khóa cửa, thò người chạy vào.

Cảnh tượng bên trong nhà, khiến Tiểu Bạch suýt nữa thì đứng tim.

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Chuyện xảy ra không lâu sau sinh nhật năm tuổi của Mịch Nhi, trong bữa tiệc sinh nhật đó, Mịch Nhi đã nhận được rất nhiều quà tặng khác nhau, mà món quà thích nhất chính là Tố Tâm đã tỉ mỉ chuẩn bị một phòng thí nghiệm y học cho Mịch Nhi. Từ lúc bắt đầu, cô bé vẫn có thể tự mình thực hiện một vài thí nghiệm y học, dùng thực hành để nghiệm chứng những ý tưởng của mình!Có gian phòng thí nghiệm này, thời gian chơi đùa của Mịch Nhi đã bị rút ngắn khoảng một phần ba, cô bé ở trong đó tạo ra đủ thứ thú vị, đồng thời còn được Tố Tâm cho phép làm những thí nghiệm an toàn, chơi đùa đến nỗi quên hết mọi thứ.Có lẽ là di truyền thiên phú từ Tố Tâm, Mịch Nhi cũng trầm mê y học vượt ra khỏi mong đợi của mọi người, có lúc cô bé còn quên cả ăn cơm, quả thật là giống Tố Tâm như đúc.Một ngày nọ, Mịch Nhi lại không xuất hiện trên bàn ăn, Liên Hoa nhìn đồng hồ, lại thở dài.Gần đây Tố Tâm đều dậy sớm làm khuya để nghiên cứu một phát mình mới, gần như bế quan hoàn toàn, Mục Thần cũng bởi vì MOON có việc gấp cho nên đã bay sang Mĩ, nên cũng không thể chăm sóc Mịch Nhi. Hai người này đều đem việc ăn mặc của Mịch Nhi giao cho cô chăm sóc, nhưng Mịch Nhi cứ ở lại trong phòng thí nghiệm đến quên cả ăn cơm, như vậy thì làm sao được!"Mẹ, con đi gọi Mịch Nhi!" Tiểu Bạch vừa nhìn thấy ánh mắt của mẹ, liền nhanh chóng đứng dậy nói, "Nhất định con sẽ mang Mịch Nhi về!""Đi đi, chỉ là con cần phải chú ý cách nói chuyện, không nên chọc cho Mịch Nhi tức giận với con!" Triển Thiếu Khuynh gật đầu đồng ý, vẫn không quên âm thầm chỉ bảo cho con trai vài cách. Tiểu Bạch đã 9 tuổi, nhưng con đường theo đuổi vợ vẫn không có chút tiến triển nào, anh cũng thay con trai sốt ruột!"OK!" Tiểu Bạch nghịch ngợm nói một tiếng, cậu nhận được tín hiệu của cha, nên dùng ánh mắt biểu thị đã hiểu.Cậu đi nhanh ra khỏi phòng ăn, vừa chạy về phía phòng thí nghiệm, vừa suy nghĩ xem khi nhìn thấy Mịch Nhi thì phải mở miệng thế nào, vì Mịch Nhi say mê y học nên khó có thể xen vào!Nhưng lúc này, cậu không thể chứa lợn lành thành lơn què nữa, khiến Mịch Nhi hiểu lầm cậu!Đã ở chung với Mịch Nhi hơn một năm, cậu cũng phát hiện ra Mịch Nhi thích mềm không thích cứng, vì vậy, Tiểu Bạch từ từ thay đổi tác phong, không hề im lặng che giấu ý nghĩ của mình, mà lo lắng nhắc nhở cho cô bé đều phải nói thẳng ra miệng. Nhưng cũng tại trước đó cậu đã để lại cho Mịch Nhi quá nhiều ấn tượng sấu, cho nên cậu phải làm rất nhiều việc.Rất nhanh, Tiểu Bạch đã tới trước cửa phòng thí nghiệm của Mịch Nhi, nhẹ nhàng gõ vài cái lên cửa, nhưng vẫn cũng không lấy được sự đáp lại của Mịch Nhi, bên trong nhà cũng yên tĩnh lạ thường, vì bình thường sẽ có tiếng chuyển động của máy móc, tiếng động vật cũng không thấy đâu.Tiểu Bạch âm thầm nhíu mày, trong lòng thoáng qua ý nghĩ lo lắng, cậu vội vàng vặn mở khóa cửa, thò người chạy vào.Cảnh tượng bên trong nhà, khiến Tiểu Bạch suýt nữa thì đứng tim.

Chương 34: Không bình thường