Tác giả:

【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…

Chương 105: Em sẽ quay về

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Không được, tình yêu thật sự đáng quý, sinh mạng giá cao hơn, Mịch Nhi cô là sợ chết sợ đến hèn nhát vô cùng, tuyệt đối không tự mình mạo hiểm ở lại chờ chết!Mịch Nhi lập tức vẻ mặt hốt hoảng nhảy ra cách xa Liên Tĩnh Bạch, cô chuyển động đại não kịch liệt c*n m** d***, rốt cuộc, nắm quả đấm một cái, xin lỗi với mỹ nam trên giường ngủ nói: " Anh Tiểu Bạch, đừng trách em, em không muốn chết, càng không muốn chết ở trên giường. . . . . . Giữa chúng ta tồn tại khác biệt lớn nhỏ, trước khi em chưa nghĩ được biện pháp giải quyết vấn đề, em thật sự không thể lưu lại, nhưng em nhất định sẽ trở về. . . . . ."Mịch Nhi nói đi là đi, vội vã nhảy ra đóng gói mấy món đồ ở trong phòng, cô mở cửa phòng liền xông ra ngoài.Dọc trên đường đi, quản gia bọn người hầu không ngừng khom người chào hỏi cô, cô hết thảy chỉ khẽ gật đầu, tiếp tục chạy như điên giống như ở sau lưng có ai đang đuổi theo cô. Người hầu trong nhà đều biết tiểu thư luôn luôn chợt nhớ tới thí nghiệm quan trọng, liền hấp tấp chạy đi cũng không kịp dặn dò cái gì, mọi người luyện thành thói quen với cái cảnh tượng này, hôm nay cũng sẽ không cảm thấy cỡ nào kỳ quái.Mịch Nhi căn bản không có tính toán tiết lộ chuyện này với các quản gia trong nhà rằng cô lần này là muốn rời đi lâu dài, cô trốn chạy sự thật nhất định phải gạt anh Tiểu Bạch, có thể kéo dài bao lâu liền kéo dài bấy lâu!Tốt nhất là đợi đến lúc anh phát hiện thì cô đã chạy đến chân trời góc bể, anh đã hết cách xoay chuyển trồi đất không thể nào bắt được cô.Tiện tay ở ven đường chặn đón xe taxi, Mịch Nhi nói cho tài xế một địa chỉ nằm ở ngoại ô xa xôi, trực tiếp lái về phía chỗ mục đích.Cô đang quyết định lúc rời đi, đầu tiên thỉnh cầu trợ giúp phía trụ sở. Với thủ đoạn của anh Tiểu Bạch, cô ngồi bất kỳ phương tiện giao thông đều sẽ có dấu vết mà lần theo manh mối, cách duy nhất có thể tránh khỏi tất cả tai mắt, đương nhiên là căn cứ có khả năng trực tiếp phái máy bay trực thăng đến. Có thể né tránh tất cả căn cứ vệ tinh quét hình trực thăng, mới có thể vì cô tranh thủ thời gian mức lớn nhất! didnleqydnBởi vì Mịch Nhi đã tiếp tục thay Tố Tâm từ chức về ở ẩn trở thành bác sĩ bậc nhất trong căn cứ, làm việc cùng rất nhiều nhân viên của căn cứ gìn giữ quan hệ tốt đẹp, mọi người coi trọng trình độ của cô rất cao, cho nên cô ở nhà cũng rất nhanh nhận được thư hồi âm.Lần này, người tự mình tới lái máy bay trực thăng đón cô là Dịch Nhi.Dịch Nhi mười ba tuổi mặc dù tuổi không lớn lắm, nhưng đây tuyệt đối không phải lần đầu tiên cô làm nhiệm vụ. Từ nhỏ đi theo bên cạnh cha JOE mưa dầm thấm đất, lúc ba bốn tuổi cô liền thuộc như lòng bàn tay các loại vũ khí, lộ rõ ra thiên phú và nhận thức hơn người thật sớm. Khi còn bé cô liền lấy súng, pháo làm món đồ chơi chơi, hiện tại hoàn toàn thừa kế y bát của cha, bất luận là khai phá thiết kế vũ khí kiểu mới, hay là làm việc kiểm tra đo lường các loại máy móc, hoàn toàn là dễ như trở bàn tay, hôm nay cũng chỉ là lái máy bay trực thăng tới đón người, đơn giản như một bữa ăn sáng.

Không được, tình yêu thật sự đáng quý, sinh mạng giá cao hơn, Mịch Nhi cô là
sợ chết sợ đến hèn nhát vô cùng, tuyệt đối không tự mình mạo hiểm ở lại
chờ chết!

Mịch Nhi lập tức vẻ mặt hốt hoảng nhảy ra cách xa Liên
Tĩnh Bạch, cô chuyển động đại não kịch liệt c*n m** d***, rốt cuộc, nắm
quả đấm một cái, xin lỗi với mỹ nam trên giường ngủ nói: " Anh Tiểu
Bạch, đừng trách em, em không muốn chết, càng không muốn chết ở trên
giường. . . . . . Giữa chúng ta tồn tại khác biệt lớn nhỏ, trước khi em
chưa nghĩ được biện pháp giải quyết vấn đề, em thật sự không thể lưu
lại, nhưng em nhất định sẽ trở về. . . . . ."

Mịch Nhi nói đi là đi, vội vã nhảy ra đóng gói mấy món đồ ở trong phòng, cô mở cửa phòng liền xông ra ngoài.

Dọc trên đường đi, quản gia bọn người hầu không ngừng khom người chào hỏi
cô, cô hết thảy chỉ khẽ gật đầu, tiếp tục chạy như điên giống như ở sau
lưng có ai đang đuổi theo cô. Người hầu trong nhà đều biết tiểu thư luôn luôn chợt nhớ tới thí nghiệm quan trọng, liền hấp tấp chạy đi cũng
không kịp dặn dò cái gì, mọi người luyện thành thói quen với cái cảnh
tượng này, hôm nay cũng sẽ không cảm thấy cỡ nào kỳ quái.

Mịch
Nhi căn bản không có tính toán tiết lộ chuyện này với các quản gia trong nhà rằng cô lần này là muốn rời đi lâu dài, cô trốn chạy sự thật nhất
định phải gạt anh Tiểu Bạch, có thể kéo dài bao lâu liền kéo dài bấy
lâu!

Tốt nhất là đợi đến lúc anh phát hiện thì cô đã chạy đến
chân trời góc bể, anh đã hết cách xoay chuyển trồi đất không thể nào bắt được cô.

Tiện tay ở ven đường chặn đón xe taxi, Mịch Nhi nói cho tài xế một địa chỉ nằm ở ngoại ô xa xôi, trực tiếp lái về phía chỗ mục
đích.

Cô đang quyết định lúc rời đi, đầu tiên thỉnh cầu trợ giúp
phía trụ sở. Với thủ đoạn của anh Tiểu Bạch, cô ngồi bất kỳ phương tiện
giao thông đều sẽ có dấu vết mà lần theo manh mối, cách duy nhất có thể
tránh khỏi tất cả tai mắt, đương nhiên là căn cứ có khả năng trực tiếp
phái máy bay trực thăng đến. Có thể né tránh tất cả căn cứ vệ tinh quét
hình trực thăng, mới có thể vì cô tranh thủ thời gian mức lớn nhất!
didnleqydn

Bởi vì Mịch Nhi đã tiếp tục thay Tố Tâm từ chức về ở
ẩn trở thành bác sĩ bậc nhất trong căn cứ, làm việc cùng rất nhiều nhân
viên của căn cứ gìn giữ quan hệ tốt đẹp, mọi người coi trọng trình độ
của cô rất cao, cho nên cô ở nhà cũng rất nhanh nhận được thư hồi âm.

Lần này, người tự mình tới lái máy bay trực thăng đón cô là Dịch Nhi.

Dịch Nhi mười ba tuổi mặc dù tuổi không lớn lắm, nhưng đây tuyệt đối không
phải lần đầu tiên cô làm nhiệm vụ. Từ nhỏ đi theo bên cạnh cha JOE mưa
dầm thấm đất, lúc ba bốn tuổi cô liền thuộc như lòng bàn tay các loại vũ khí, lộ rõ ra thiên phú và nhận thức hơn người thật sớm. Khi còn bé cô
liền lấy súng, pháo làm món đồ chơi chơi, hiện tại hoàn toàn thừa kế y
bát của cha, bất luận là khai phá thiết kế vũ khí kiểu mới, hay là làm
việc kiểm tra đo lường các loại máy móc, hoàn toàn là dễ như trở bàn
tay, hôm nay cũng chỉ là lái máy bay trực thăng tới đón người, đơn giản
như một bữa ăn sáng.

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Không được, tình yêu thật sự đáng quý, sinh mạng giá cao hơn, Mịch Nhi cô là sợ chết sợ đến hèn nhát vô cùng, tuyệt đối không tự mình mạo hiểm ở lại chờ chết!Mịch Nhi lập tức vẻ mặt hốt hoảng nhảy ra cách xa Liên Tĩnh Bạch, cô chuyển động đại não kịch liệt c*n m** d***, rốt cuộc, nắm quả đấm một cái, xin lỗi với mỹ nam trên giường ngủ nói: " Anh Tiểu Bạch, đừng trách em, em không muốn chết, càng không muốn chết ở trên giường. . . . . . Giữa chúng ta tồn tại khác biệt lớn nhỏ, trước khi em chưa nghĩ được biện pháp giải quyết vấn đề, em thật sự không thể lưu lại, nhưng em nhất định sẽ trở về. . . . . ."Mịch Nhi nói đi là đi, vội vã nhảy ra đóng gói mấy món đồ ở trong phòng, cô mở cửa phòng liền xông ra ngoài.Dọc trên đường đi, quản gia bọn người hầu không ngừng khom người chào hỏi cô, cô hết thảy chỉ khẽ gật đầu, tiếp tục chạy như điên giống như ở sau lưng có ai đang đuổi theo cô. Người hầu trong nhà đều biết tiểu thư luôn luôn chợt nhớ tới thí nghiệm quan trọng, liền hấp tấp chạy đi cũng không kịp dặn dò cái gì, mọi người luyện thành thói quen với cái cảnh tượng này, hôm nay cũng sẽ không cảm thấy cỡ nào kỳ quái.Mịch Nhi căn bản không có tính toán tiết lộ chuyện này với các quản gia trong nhà rằng cô lần này là muốn rời đi lâu dài, cô trốn chạy sự thật nhất định phải gạt anh Tiểu Bạch, có thể kéo dài bao lâu liền kéo dài bấy lâu!Tốt nhất là đợi đến lúc anh phát hiện thì cô đã chạy đến chân trời góc bể, anh đã hết cách xoay chuyển trồi đất không thể nào bắt được cô.Tiện tay ở ven đường chặn đón xe taxi, Mịch Nhi nói cho tài xế một địa chỉ nằm ở ngoại ô xa xôi, trực tiếp lái về phía chỗ mục đích.Cô đang quyết định lúc rời đi, đầu tiên thỉnh cầu trợ giúp phía trụ sở. Với thủ đoạn của anh Tiểu Bạch, cô ngồi bất kỳ phương tiện giao thông đều sẽ có dấu vết mà lần theo manh mối, cách duy nhất có thể tránh khỏi tất cả tai mắt, đương nhiên là căn cứ có khả năng trực tiếp phái máy bay trực thăng đến. Có thể né tránh tất cả căn cứ vệ tinh quét hình trực thăng, mới có thể vì cô tranh thủ thời gian mức lớn nhất! didnleqydnBởi vì Mịch Nhi đã tiếp tục thay Tố Tâm từ chức về ở ẩn trở thành bác sĩ bậc nhất trong căn cứ, làm việc cùng rất nhiều nhân viên của căn cứ gìn giữ quan hệ tốt đẹp, mọi người coi trọng trình độ của cô rất cao, cho nên cô ở nhà cũng rất nhanh nhận được thư hồi âm.Lần này, người tự mình tới lái máy bay trực thăng đón cô là Dịch Nhi.Dịch Nhi mười ba tuổi mặc dù tuổi không lớn lắm, nhưng đây tuyệt đối không phải lần đầu tiên cô làm nhiệm vụ. Từ nhỏ đi theo bên cạnh cha JOE mưa dầm thấm đất, lúc ba bốn tuổi cô liền thuộc như lòng bàn tay các loại vũ khí, lộ rõ ra thiên phú và nhận thức hơn người thật sớm. Khi còn bé cô liền lấy súng, pháo làm món đồ chơi chơi, hiện tại hoàn toàn thừa kế y bát của cha, bất luận là khai phá thiết kế vũ khí kiểu mới, hay là làm việc kiểm tra đo lường các loại máy móc, hoàn toàn là dễ như trở bàn tay, hôm nay cũng chỉ là lái máy bay trực thăng tới đón người, đơn giản như một bữa ăn sáng.

Chương 105: Em sẽ quay về