Tác giả:

【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…

Chương 106: Tìm chút kích thích

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… "Chị Mịch Nhi!"Mịch Nhi từ xe taxi xuống, vừa đi tới chỗ đã giao hẹn vớiDịch Nhi, liền nghe được một tiếng kêu trong vắt.Cô cẩn thận nhìn khắp bốn phía, rốt cuộc thấy được một thiếu nữ thanh khiết xinh đẹp tóc đen ngắn đôi mắt màu xanh lam. Thiếu nữ và máy bay trực thăng phía sau lưng cô nhất định sẽ núp ở rừng cây màu xanh biếc, nếu như cô không lên tiếng, bằng mắt thường tuyệt đối không cách nào phát hiện nơi này còn cất giấu một chiếc trực thăng."Dịch Nhi, vất vả cho em tới đón chị!" Mịch Nhi tiến về phía trước hai bước, thân thiết ôm lấy Dịch Nhi hôn hai cái, không nhịn được hỏi cô, "Đây là cái kỹ thuật mới ư, tại sao máy bay và em đều giống như tàng hình? Thiếu chút nữa chị không tìm được em!""Hì hì, lợi hại không, đây là em và cha nghiên cứu chế tạo thuốc xịt tàng hình cùng nhau, hoàn toàn giống như tắc kè hoa, lập tức tàng hình ẩn náu a!" Dịch Nhi nhếch miệng, hơi đắc ý nói, "Đây là lần đầu tiên nó sử dụng ở ngoài căn cứ đấy, ánh mắt chị sắc bén như vậy cũng thiếu chút nữa không nhìn ra, chứng tỏ hiệu quả cũng không tệ lắm!""Quả nhiên là có kỹ thuật chuyên nghiệp, Dịch Nhi thật là lợi hại!" Mịch Nhi không keo kiệt chút nào khích lệ cái em gái cô chứng kiến từ nhỏ đến lớn này, " Chú Joe nhất định rất vui mừng, chị nhớ chú ấy đã sớm có cái ý nghĩ này, nhưng cho đến khi em tham gia nghiên cứu phát triển mới thiết kế ra được, chứng minh em thật sự là hậu sinh khả úy(*)!"(*): trò giỏi hơn thầy"Không có đâu!" Dịch Nhi le lưỡi, được khen có chút ngượng ngùng, kéo tay Mịch Nhi nói, "Chị Mịch Nhi, có lời gì chúng ta lên trực thăng rồi nói.""Uh, được." Mịch Nhi gật đầu một cái, đi lên trực thăng ngồi. didnleqydnDịch Nhi điều khiển trực thăng cất cánh, tò mò hỏi cô nói: "Hôm nay làm sao vậy, tại sao vào lúc này chợt muốn em tới đón chị? Là bạn trai chị chọc chị tức giận ư?""Ách. . . . . . Cái này ——" Mịch Nhi nói lắp bắp ấp úng, mặc dù người bên cạnh cô cũng biết cô và Liên Tĩnh Bạch có quan hệ gần như ván đã đóng thuyền, nhưng đối mặt với bạn tốt Dịch Nhi, cô lại có chút không cách nào nói ra khỏi miệng nguyên nhân mình muốn chạy trốn khỏi nhà, dù sao, cô không thể nhiễm bẩn tâm hồn Dịch Nhi mười ba tuổi, nói những chủ đề người lớn kia. . . . . .Cau mày thở dài một tiếng, Mịch Nhi dứt khoát buông lỏng nói: "Em cũng biết, với quan hệ nhà chị và nhà anh Tiểu Bạch, nói không chừng chị vừa đến tuổi, bọn họ liền áp giải tụi chị đi kết hôn! Lần này chị chính là muốn thừa dịp còn trẻ làm chút chuyện k*ch th*ch, trốn nhà a, mất tích a, đi ra ngoài lang thang mấy năm, tuổi dậy thì phải phản nghịch một lần đi ——""A, em cũng vậy cảm thấy chị nên đi gặp gỡ thế giới khác nhau, đi biết càng nhiều đàn ông hơn một chút, nói không chừng mọi người ở khắp nơi tốt hơn anh ấy nhiều người! Chị Mịch Nhi đáng được đàn ông tốt hơn, không nên sớm như vậy liền quyết định, cẩn thận về sau thật sự sẽ hối hận a!"

"Chị Mịch Nhi!"

Mịch Nhi từ xe taxi xuống, vừa đi tới chỗ đã giao hẹn vớiDịch Nhi, liền nghe được một tiếng kêu trong vắt.

Cô cẩn thận nhìn khắp bốn phía, rốt cuộc thấy được một thiếu nữ thanh
khiết xinh đẹp tóc đen ngắn đôi mắt màu xanh lam. Thiếu nữ và máy bay
trực thăng phía sau lưng cô nhất định sẽ núp ở rừng cây màu xanh biếc,
nếu như cô không lên tiếng, bằng mắt thường tuyệt đối không cách nào
phát hiện nơi này còn cất giấu một chiếc trực thăng.

"Dịch Nhi,
vất vả cho em tới đón chị!" Mịch Nhi tiến về phía trước hai bước, thân
thiết ôm lấy Dịch Nhi hôn hai cái, không nhịn được hỏi cô, "Đây là cái
kỹ thuật mới ư, tại sao máy bay và em đều giống như tàng hình? Thiếu
chút nữa chị không tìm được em!"

"Hì hì, lợi hại không, đây là em và cha nghiên cứu chế tạo thuốc xịt tàng hình cùng nhau, hoàn toàn
giống như tắc kè hoa, lập tức tàng hình ẩn náu a!" Dịch Nhi nhếch miệng, hơi đắc ý nói, "Đây là lần đầu tiên nó sử dụng ở ngoài căn cứ đấy, ánh
mắt chị sắc bén như vậy cũng thiếu chút nữa không nhìn ra, chứng tỏ hiệu quả cũng không tệ lắm!"

"Quả nhiên là có kỹ thuật chuyên nghiệp, Dịch Nhi thật là lợi hại!" Mịch Nhi không keo kiệt chút nào khích lệ
cái em gái cô chứng kiến từ nhỏ đến lớn này, " Chú Joe nhất định rất vui mừng, chị nhớ chú ấy đã sớm có cái ý nghĩ này, nhưng cho đến khi em
tham gia nghiên cứu phát triển mới thiết kế ra được, chứng minh em thật
sự là hậu sinh khả úy(*)!"

(*): trò giỏi hơn thầy

"Không
có đâu!" Dịch Nhi le lưỡi, được khen có chút ngượng ngùng, kéo tay Mịch
Nhi nói, "Chị Mịch Nhi, có lời gì chúng ta lên trực thăng rồi nói."

"Uh, được." Mịch Nhi gật đầu một cái, đi lên trực thăng ngồi. didnleqydn

Dịch Nhi điều khiển trực thăng cất cánh, tò mò hỏi cô nói: "Hôm nay làm sao
vậy, tại sao vào lúc này chợt muốn em tới đón chị? Là bạn trai chị chọc
chị tức giận ư?"

"Ách. . . . . . Cái này ——" Mịch Nhi nói lắp bắp ấp úng, mặc dù người bên cạnh cô cũng biết cô và Liên Tĩnh Bạch có quan hệ gần như ván đã đóng thuyền, nhưng đối mặt với bạn tốt Dịch Nhi, cô
lại có chút không cách nào nói ra khỏi miệng nguyên nhân mình muốn chạy
trốn khỏi nhà, dù sao, cô không thể nhiễm bẩn tâm hồn Dịch Nhi mười ba
tuổi, nói những chủ đề người lớn kia. . . . . .

Cau mày thở dài
một tiếng, Mịch Nhi dứt khoát buông lỏng nói: "Em cũng biết, với quan hệ nhà chị và nhà anh Tiểu Bạch, nói không chừng chị vừa đến tuổi, bọn họ
liền áp giải tụi chị đi kết hôn! Lần này chị chính là muốn thừa dịp còn
trẻ làm chút chuyện k*ch th*ch, trốn nhà a, mất tích a, đi ra ngoài lang thang mấy năm, tuổi dậy thì phải phản nghịch một lần đi ——"

"A,
em cũng vậy cảm thấy chị nên đi gặp gỡ thế giới khác nhau, đi biết càng
nhiều đàn ông hơn một chút, nói không chừng mọi người ở khắp nơi tốt hơn anh ấy nhiều người! Chị Mịch Nhi đáng được đàn ông tốt hơn, không nên
sớm như vậy liền quyết định, cẩn thận về sau thật sự sẽ hối hận a!"

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… "Chị Mịch Nhi!"Mịch Nhi từ xe taxi xuống, vừa đi tới chỗ đã giao hẹn vớiDịch Nhi, liền nghe được một tiếng kêu trong vắt.Cô cẩn thận nhìn khắp bốn phía, rốt cuộc thấy được một thiếu nữ thanh khiết xinh đẹp tóc đen ngắn đôi mắt màu xanh lam. Thiếu nữ và máy bay trực thăng phía sau lưng cô nhất định sẽ núp ở rừng cây màu xanh biếc, nếu như cô không lên tiếng, bằng mắt thường tuyệt đối không cách nào phát hiện nơi này còn cất giấu một chiếc trực thăng."Dịch Nhi, vất vả cho em tới đón chị!" Mịch Nhi tiến về phía trước hai bước, thân thiết ôm lấy Dịch Nhi hôn hai cái, không nhịn được hỏi cô, "Đây là cái kỹ thuật mới ư, tại sao máy bay và em đều giống như tàng hình? Thiếu chút nữa chị không tìm được em!""Hì hì, lợi hại không, đây là em và cha nghiên cứu chế tạo thuốc xịt tàng hình cùng nhau, hoàn toàn giống như tắc kè hoa, lập tức tàng hình ẩn náu a!" Dịch Nhi nhếch miệng, hơi đắc ý nói, "Đây là lần đầu tiên nó sử dụng ở ngoài căn cứ đấy, ánh mắt chị sắc bén như vậy cũng thiếu chút nữa không nhìn ra, chứng tỏ hiệu quả cũng không tệ lắm!""Quả nhiên là có kỹ thuật chuyên nghiệp, Dịch Nhi thật là lợi hại!" Mịch Nhi không keo kiệt chút nào khích lệ cái em gái cô chứng kiến từ nhỏ đến lớn này, " Chú Joe nhất định rất vui mừng, chị nhớ chú ấy đã sớm có cái ý nghĩ này, nhưng cho đến khi em tham gia nghiên cứu phát triển mới thiết kế ra được, chứng minh em thật sự là hậu sinh khả úy(*)!"(*): trò giỏi hơn thầy"Không có đâu!" Dịch Nhi le lưỡi, được khen có chút ngượng ngùng, kéo tay Mịch Nhi nói, "Chị Mịch Nhi, có lời gì chúng ta lên trực thăng rồi nói.""Uh, được." Mịch Nhi gật đầu một cái, đi lên trực thăng ngồi. didnleqydnDịch Nhi điều khiển trực thăng cất cánh, tò mò hỏi cô nói: "Hôm nay làm sao vậy, tại sao vào lúc này chợt muốn em tới đón chị? Là bạn trai chị chọc chị tức giận ư?""Ách. . . . . . Cái này ——" Mịch Nhi nói lắp bắp ấp úng, mặc dù người bên cạnh cô cũng biết cô và Liên Tĩnh Bạch có quan hệ gần như ván đã đóng thuyền, nhưng đối mặt với bạn tốt Dịch Nhi, cô lại có chút không cách nào nói ra khỏi miệng nguyên nhân mình muốn chạy trốn khỏi nhà, dù sao, cô không thể nhiễm bẩn tâm hồn Dịch Nhi mười ba tuổi, nói những chủ đề người lớn kia. . . . . .Cau mày thở dài một tiếng, Mịch Nhi dứt khoát buông lỏng nói: "Em cũng biết, với quan hệ nhà chị và nhà anh Tiểu Bạch, nói không chừng chị vừa đến tuổi, bọn họ liền áp giải tụi chị đi kết hôn! Lần này chị chính là muốn thừa dịp còn trẻ làm chút chuyện k*ch th*ch, trốn nhà a, mất tích a, đi ra ngoài lang thang mấy năm, tuổi dậy thì phải phản nghịch một lần đi ——""A, em cũng vậy cảm thấy chị nên đi gặp gỡ thế giới khác nhau, đi biết càng nhiều đàn ông hơn một chút, nói không chừng mọi người ở khắp nơi tốt hơn anh ấy nhiều người! Chị Mịch Nhi đáng được đàn ông tốt hơn, không nên sớm như vậy liền quyết định, cẩn thận về sau thật sự sẽ hối hận a!"

Chương 106: Tìm chút kích thích