Ngày xửa ngày xưa à ko ngày nãy ngày nay (t/g: Nè! Viết cho đàng hoàng coi! Coi chừng tớ ko cho viết nữa bây h. N/v: Ấy ấy cho mình xin lỗi, mình viết đàng hoàng ngay. t/g: rồi rồi)Thôi viết truyện nghiêm túc nào. Ngày xưa ở một vương quốc nọ, có 1 vị hoàng tử rất đẹp trai và chàng là người trong mộng của tôi! hihihi (t/g: Cậu giỡn mặt hả? Viết đàng hoàng coi! Ko thì xéo đó! N/v: AAAA cho tớ xin lỗi mà, chỉ là cho thêm 1 vài tình tiết chọc cười thôi. t/g: sao cũng được, miễn đừng viết lung tung là được rồi. N/v: tuân lệnh aibou! t/g: rồi viết đi!) Thôi viết truyện nghiêm túc nào nếu ko thì aibou của mình sẽ giết mình mất, ác hơn là ko cho mình viết nữa thì buồn lắm. Thôi ko dài dòng nữa vào truyện nào. Ngày xưa, ở 1 vương quốc nọ tên là Domino. Trong vương quốc có 1 vị hoàng tử vô cùng đẹp trai, anh có vóc người mảnh khảng, mái tóc màu đỏ chói, đôi mắt màu cam vàng đầy mạnh mẽ và gương mặt lúc nào cũng toát lên 1 sự gian xảo đến khó tả. Nói đến đây chắc ai cũng biết đó là hoàng tử…
Chương 12
Hãy Mãi Là Của Anh NhéTác giả: Karnagi_ShiokaeNgày xửa ngày xưa à ko ngày nãy ngày nay (t/g: Nè! Viết cho đàng hoàng coi! Coi chừng tớ ko cho viết nữa bây h. N/v: Ấy ấy cho mình xin lỗi, mình viết đàng hoàng ngay. t/g: rồi rồi)Thôi viết truyện nghiêm túc nào. Ngày xưa ở một vương quốc nọ, có 1 vị hoàng tử rất đẹp trai và chàng là người trong mộng của tôi! hihihi (t/g: Cậu giỡn mặt hả? Viết đàng hoàng coi! Ko thì xéo đó! N/v: AAAA cho tớ xin lỗi mà, chỉ là cho thêm 1 vài tình tiết chọc cười thôi. t/g: sao cũng được, miễn đừng viết lung tung là được rồi. N/v: tuân lệnh aibou! t/g: rồi viết đi!) Thôi viết truyện nghiêm túc nào nếu ko thì aibou của mình sẽ giết mình mất, ác hơn là ko cho mình viết nữa thì buồn lắm. Thôi ko dài dòng nữa vào truyện nào. Ngày xưa, ở 1 vương quốc nọ tên là Domino. Trong vương quốc có 1 vị hoàng tử vô cùng đẹp trai, anh có vóc người mảnh khảng, mái tóc màu đỏ chói, đôi mắt màu cam vàng đầy mạnh mẽ và gương mặt lúc nào cũng toát lên 1 sự gian xảo đến khó tả. Nói đến đây chắc ai cũng biết đó là hoàng tử… ko có gì để nói nên vào truyện luôntrên đường về hoàng cung. Nhóm Nagisa nhìn thấy 1 nhóm người, nhóm người đó là nhóm sira, họ gồm suski, ikasi, raku và aries(cái tên aries là mình g-h-é-t ko gì bằng)Suski: các ngươi đứng lại đó cho ta!!!Karma: các ngươi là ai??Raku: bọn ta là người của siraNagisa: si..... Sira sao???Okuda: các ngươi muốn gì???Ikasi: chúng ta chỉ muốn 1 thứ thôi...Sugino: là gì???Raku: bọn ta muốn 11 nguyên tố...Nagisa+Karma+Okuda * đồng thanh*: đừng hòngIkasi: vậy chúng ta sẽ ko khách sáo nữa...Okuda+Karma+Asano: các ngươi đừng hòng...- fufufufu biết ngay mà, thế nào các ngươi cũng sẽ đến cướp lại 11 nguyên tố, hahahaha đừng hòngOkuda: giọng nói này... Koro-sensei...đúng như Okuda đã gọi, Koro-sensei tới và còn có cả isogai, chiba nữa, họ cùng Karma, Okuda và Asano đánh với bọn sira 1 trận gay cấn ( cái này giống ỷ đông h**p ít quá). Nagisa, Sugino và Kayano ko biết phài làm gì cho họ nên họ chì biết chắp tay cầu nguyện cho mọi người được bình an vô sự... có vẻ như lời nguyện cầu của họ đã thành hiện thực, mọi người đều bình an... nhưng...Karma... híc híc ( t/: ớ tớ có viết 2 từ “híc híc” trong kịch bản đâu???? n/v: nhưng... nhưng... tớ... tớ...* ứa nước mắt*t/g* chảy mồ hôi*: gì thế... đừng dùng ánh mắt đó n/v: híc híc... oaaaaaa* mít ướt* t/g: rồi xong phim, cậu nín đi nào!!!n/v: nhưng... huhuhu t/g: á coi chừng ướt kịch bản, thôi bạn ra nghỉ đi, còn lại để mình viết cho ^^ n/v: ukm...)à tiếp tục nhé...mọi người đều ko sao và đã chiến thắng bọn sira( vì đông người quá mà tưởng), nhưng 1 chuyện ko ai mong muốn đã xảy ra. Nagisa mừng rỡ khi thấy Karma ko sao nhưng cậu lập tức đứng hình trước cảnh tượng Karma ôm bụng, máu chảy ra rất nhiều, Nagisa hoảng hốt chạy lại, ôm chầm lấy Karma, cậu nóiNagisa: Karma, anh có sao ko???Karma: Nagisa... Nagisa...ơiNagisa: anh có sao ko Karma??? anh chảy máu nhiều quá, anh đừng làm em sợ mà Karma...Karma: na.....Nagisa.....anh gọi tên cậu 1 cách khó khăn, cậu nhìn anh, bật khóc nức nở, Karma nhìn gương mặt thiên thần đang ướt dẫm vì anh, bất giác, anh mỉn cười, nóiKarma: Nagisa...anh... xin em... anh xin em... đừng khóc... đừng khóc nửa, Na....gisa...của anhanh đưa tay lau đi những giọt nước của Nagisa và...bịch...Karma thả lỏng cơ thể mình, để cho nó tự niên tự tại mà rơi xuống... Nagisa nhìn anh, mở to đôi mắt của mình, những giọt lệ của cậu đã rơi tiếp, lần này rơi nhiều hơn, cậu ôm chằm Karma vào lòng, cậu nói trong nước mắtNagisa: KARMA!!! ANH MAU TỈNH LẠI ĐI!!! ĐỪNG BỎ EM LẠI 1 MÌNH, ĐỪNG LÀM EM SỢ MÀ!!!!!! KKKKKKKAAAAAARRRRRRRMMMMMMAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!( dài khiếp)Cậu hét lên trong nước mắt, trong sự tuyệt vọng đến tận cùng...cậu nhìn cơ thể bất động của anh,ngồi chờ đợi, cậu đang chờ đợi, chờ đợi 1 phép màu sẽ đến với cậu và anh... ngồi nhìn anh mà những giọt lệ của cậu càng ngày càng nhiều, những giọt lệ đó rơi xuống đôi mắt đang nhắm chặt của Karma, nó rơi rất nhiều, nhiều tới nổi, nhìn cứ như có Karma khóc chung với Nagisa vậy...chúng nó đã nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều hơn nữa, rất nhiều, rất là nhiều... bỗng... có 1 ánh sáng bao trùm lên Nagisa và Karma, đó có phải là do 11 nguyên tố ko??? chắc là thế... nhưng có lẽ đã nhầm... chuyện này chỉ có 1 mình tớ biết thôi...có gì tớ sẽ bật mí ở^^ánh sáng của phép màu kì diệu mà Nagisa đang mong dợi, nó dã làm cho...Karma: ưm...Karma từ từ mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của Nagisa, anh hoảng hốt ngồi dậy, an ủi Nagisa( t/g:ủa? khỏi rồi à??? Karma: khỏi gì??? t/g: vết thương???cơ mà... đang viết blog mà... vào lại đi!!! Karma: rồi rồi!!!)Nagisa: ka..... Karma.......... anh dậy rồi sao???Karma: ukm... cơ mà... sao lạ vậy nhỉ???Nagisa: vết thương của anh...Karma: à anh thấy ko còn... ủa??? nó khỏi rồi???Nagisa: chuyện này hơi kì lạ???Karma: anh nhớ là anh đã lên gặp ngọc hoàng nhưng sau đó bỗng nhiên có 1 đôi tay trắng nõn kéo anh về đây... rồi sau đó... anh tỉnh dậy thì gặp em đang khóc...Nagisa: chuyện này khá là kì lạ nhưng thôi... em chỉ cần anh sống lại và luôn ở bên em là em vui rồi...* cười*Okuda: Nagisa, Karma, chúng ta về thôi..Nagisa+Karma:ukm...thế là Nagisa, Karma, Okuda, Sugino, Kayano, Asano, Koro-sensei, chiba và isogai đi về...
ko có gì để nói nên vào truyện luôn
trên đường về hoàng cung. Nhóm Nagisa nhìn thấy 1 nhóm người, nhóm người đó là nhóm sira, họ gồm suski, ikasi, raku và aries
(cái tên aries là mình g-h-é-t ko gì bằng)
Suski: các ngươi đứng lại đó cho ta!!!
Karma: các ngươi là ai??
Raku: bọn ta là người của sira
Nagisa: si..... Sira sao???
Okuda: các ngươi muốn gì???
Ikasi: chúng ta chỉ muốn 1 thứ thôi...
Sugino: là gì???
Raku: bọn ta muốn 11 nguyên tố...
Nagisa+Karma+Okuda * đồng thanh*: đừng hòng
Ikasi: vậy chúng ta sẽ ko khách sáo nữa...
Okuda+Karma+Asano: các ngươi đừng hòng...
- fufufufu biết ngay mà, thế nào các ngươi cũng sẽ đến cướp lại 11 nguyên tố, hahahaha đừng hòng
Okuda: giọng nói này... Koro-sensei...
đúng như Okuda đã gọi, Koro-sensei tới và còn có cả isogai, chiba nữa, họ cùng Karma, Okuda và Asano đánh với bọn sira 1 trận gay cấn ( cái này giống ỷ đông h**p ít quá). Nagisa, Sugino và Kayano ko biết phài làm gì cho họ nên họ chì biết chắp tay cầu nguyện cho mọi người được bình an vô sự... có vẻ như lời nguyện cầu của họ đã thành hiện thực, mọi người đều bình an... nhưng...Karma... híc híc ( t/: ớ tớ có viết 2 từ “híc híc” trong kịch bản đâu???? n/v: nhưng... nhưng... tớ... tớ...* ứa nước mắt*t/g* chảy mồ hôi*: gì thế... đừng dùng ánh mắt đó n/v: híc híc... oaaaaaa* mít ướt* t/g: rồi xong phim, cậu nín đi nào!!!n/v: nhưng... huhuhu t/g: á coi chừng ướt kịch bản, thôi bạn ra nghỉ đi, còn lại để mình viết cho ^^ n/v: ukm...)à tiếp tục nhé...mọi người đều ko sao và đã chiến thắng bọn sira( vì đông người quá mà tưởng), nhưng 1 chuyện ko ai mong muốn đã xảy ra. Nagisa mừng rỡ khi thấy Karma ko sao nhưng cậu lập tức đứng hình trước cảnh tượng Karma ôm bụng, máu chảy ra rất nhiều, Nagisa hoảng hốt chạy lại, ôm chầm lấy Karma, cậu nói
Nagisa: Karma, anh có sao ko???
Karma: Nagisa... Nagisa...ơi
Nagisa: anh có sao ko Karma??? anh chảy máu nhiều quá, anh đừng làm em sợ mà Karma...
Karma: na.....Nagisa.....
anh gọi tên cậu 1 cách khó khăn, cậu nhìn anh, bật khóc nức nở, Karma nhìn gương mặt thiên thần đang ướt dẫm vì anh, bất giác, anh mỉn cười, nói
Karma: Nagisa...anh... xin em... anh xin em... đừng khóc... đừng khóc nửa, Na....gisa...của anh
anh đưa tay lau đi những giọt nước của Nagisa và...
bịch...
Karma thả lỏng cơ thể mình, để cho nó tự niên tự tại mà rơi xuống... Nagisa nhìn anh, mở to đôi mắt của mình, những giọt lệ của cậu đã rơi tiếp, lần này rơi nhiều hơn, cậu ôm chằm Karma vào lòng, cậu nói trong nước mắt
Nagisa: KARMA!!! ANH MAU TỈNH LẠI ĐI!!! ĐỪNG BỎ EM LẠI 1 MÌNH, ĐỪNG LÀM EM SỢ MÀ!!!!!! KKKKKKKAAAAAARRRRRRRMMMMMMAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!( dài khiếp)
Cậu hét lên trong nước mắt, trong sự tuyệt vọng đến tận cùng...cậu nhìn cơ thể bất động của anh,ngồi chờ đợi, cậu đang chờ đợi, chờ đợi 1 phép màu sẽ đến với cậu và anh... ngồi nhìn anh mà những giọt lệ của cậu càng ngày càng nhiều, những giọt lệ đó rơi xuống đôi mắt đang nhắm chặt của Karma, nó rơi rất nhiều, nhiều tới nổi, nhìn cứ như có Karma khóc chung với Nagisa vậy...chúng nó đã nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều hơn nữa, rất nhiều, rất là nhiều... bỗng... có 1 ánh sáng bao trùm lên Nagisa và Karma, đó có phải là do 11 nguyên tố ko??? chắc là thế... nhưng có lẽ đã nhầm... chuyện này chỉ có 1 mình tớ biết thôi...có gì tớ sẽ bật mí ở^^
ánh sáng của phép màu kì diệu mà Nagisa đang mong dợi, nó dã làm cho...
Karma: ưm...
Karma từ từ mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của Nagisa, anh hoảng hốt ngồi dậy, an ủi Nagisa( t/g:ủa? khỏi rồi à??? Karma: khỏi gì??? t/g: vết thương???cơ mà... đang viết blog mà... vào lại đi!!! Karma: rồi rồi!!!)
Nagisa: ka..... Karma.......... anh dậy rồi sao???
Karma: ukm... cơ mà... sao lạ vậy nhỉ???
Nagisa: vết thương của anh...
Karma: à anh thấy ko còn... ủa??? nó khỏi rồi???
Nagisa: chuyện này hơi kì lạ???
Karma: anh nhớ là anh đã lên gặp ngọc hoàng nhưng sau đó bỗng nhiên có 1 đôi tay trắng nõn kéo anh về đây... rồi sau đó... anh tỉnh dậy thì gặp em đang khóc...
Nagisa: chuyện này khá là kì lạ nhưng thôi... em chỉ cần anh sống lại và luôn ở bên em là em vui rồi...* cười*
Okuda: Nagisa, Karma, chúng ta về thôi..
Nagisa+Karma:ukm...
thế là Nagisa, Karma, Okuda, Sugino, Kayano, Asano, Koro-sensei, chiba và isogai đi về...
Hãy Mãi Là Của Anh NhéTác giả: Karnagi_ShiokaeNgày xửa ngày xưa à ko ngày nãy ngày nay (t/g: Nè! Viết cho đàng hoàng coi! Coi chừng tớ ko cho viết nữa bây h. N/v: Ấy ấy cho mình xin lỗi, mình viết đàng hoàng ngay. t/g: rồi rồi)Thôi viết truyện nghiêm túc nào. Ngày xưa ở một vương quốc nọ, có 1 vị hoàng tử rất đẹp trai và chàng là người trong mộng của tôi! hihihi (t/g: Cậu giỡn mặt hả? Viết đàng hoàng coi! Ko thì xéo đó! N/v: AAAA cho tớ xin lỗi mà, chỉ là cho thêm 1 vài tình tiết chọc cười thôi. t/g: sao cũng được, miễn đừng viết lung tung là được rồi. N/v: tuân lệnh aibou! t/g: rồi viết đi!) Thôi viết truyện nghiêm túc nào nếu ko thì aibou của mình sẽ giết mình mất, ác hơn là ko cho mình viết nữa thì buồn lắm. Thôi ko dài dòng nữa vào truyện nào. Ngày xưa, ở 1 vương quốc nọ tên là Domino. Trong vương quốc có 1 vị hoàng tử vô cùng đẹp trai, anh có vóc người mảnh khảng, mái tóc màu đỏ chói, đôi mắt màu cam vàng đầy mạnh mẽ và gương mặt lúc nào cũng toát lên 1 sự gian xảo đến khó tả. Nói đến đây chắc ai cũng biết đó là hoàng tử… ko có gì để nói nên vào truyện luôntrên đường về hoàng cung. Nhóm Nagisa nhìn thấy 1 nhóm người, nhóm người đó là nhóm sira, họ gồm suski, ikasi, raku và aries(cái tên aries là mình g-h-é-t ko gì bằng)Suski: các ngươi đứng lại đó cho ta!!!Karma: các ngươi là ai??Raku: bọn ta là người của siraNagisa: si..... Sira sao???Okuda: các ngươi muốn gì???Ikasi: chúng ta chỉ muốn 1 thứ thôi...Sugino: là gì???Raku: bọn ta muốn 11 nguyên tố...Nagisa+Karma+Okuda * đồng thanh*: đừng hòngIkasi: vậy chúng ta sẽ ko khách sáo nữa...Okuda+Karma+Asano: các ngươi đừng hòng...- fufufufu biết ngay mà, thế nào các ngươi cũng sẽ đến cướp lại 11 nguyên tố, hahahaha đừng hòngOkuda: giọng nói này... Koro-sensei...đúng như Okuda đã gọi, Koro-sensei tới và còn có cả isogai, chiba nữa, họ cùng Karma, Okuda và Asano đánh với bọn sira 1 trận gay cấn ( cái này giống ỷ đông h**p ít quá). Nagisa, Sugino và Kayano ko biết phài làm gì cho họ nên họ chì biết chắp tay cầu nguyện cho mọi người được bình an vô sự... có vẻ như lời nguyện cầu của họ đã thành hiện thực, mọi người đều bình an... nhưng...Karma... híc híc ( t/: ớ tớ có viết 2 từ “híc híc” trong kịch bản đâu???? n/v: nhưng... nhưng... tớ... tớ...* ứa nước mắt*t/g* chảy mồ hôi*: gì thế... đừng dùng ánh mắt đó n/v: híc híc... oaaaaaa* mít ướt* t/g: rồi xong phim, cậu nín đi nào!!!n/v: nhưng... huhuhu t/g: á coi chừng ướt kịch bản, thôi bạn ra nghỉ đi, còn lại để mình viết cho ^^ n/v: ukm...)à tiếp tục nhé...mọi người đều ko sao và đã chiến thắng bọn sira( vì đông người quá mà tưởng), nhưng 1 chuyện ko ai mong muốn đã xảy ra. Nagisa mừng rỡ khi thấy Karma ko sao nhưng cậu lập tức đứng hình trước cảnh tượng Karma ôm bụng, máu chảy ra rất nhiều, Nagisa hoảng hốt chạy lại, ôm chầm lấy Karma, cậu nóiNagisa: Karma, anh có sao ko???Karma: Nagisa... Nagisa...ơiNagisa: anh có sao ko Karma??? anh chảy máu nhiều quá, anh đừng làm em sợ mà Karma...Karma: na.....Nagisa.....anh gọi tên cậu 1 cách khó khăn, cậu nhìn anh, bật khóc nức nở, Karma nhìn gương mặt thiên thần đang ướt dẫm vì anh, bất giác, anh mỉn cười, nóiKarma: Nagisa...anh... xin em... anh xin em... đừng khóc... đừng khóc nửa, Na....gisa...của anhanh đưa tay lau đi những giọt nước của Nagisa và...bịch...Karma thả lỏng cơ thể mình, để cho nó tự niên tự tại mà rơi xuống... Nagisa nhìn anh, mở to đôi mắt của mình, những giọt lệ của cậu đã rơi tiếp, lần này rơi nhiều hơn, cậu ôm chằm Karma vào lòng, cậu nói trong nước mắtNagisa: KARMA!!! ANH MAU TỈNH LẠI ĐI!!! ĐỪNG BỎ EM LẠI 1 MÌNH, ĐỪNG LÀM EM SỢ MÀ!!!!!! KKKKKKKAAAAAARRRRRRRMMMMMMAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!( dài khiếp)Cậu hét lên trong nước mắt, trong sự tuyệt vọng đến tận cùng...cậu nhìn cơ thể bất động của anh,ngồi chờ đợi, cậu đang chờ đợi, chờ đợi 1 phép màu sẽ đến với cậu và anh... ngồi nhìn anh mà những giọt lệ của cậu càng ngày càng nhiều, những giọt lệ đó rơi xuống đôi mắt đang nhắm chặt của Karma, nó rơi rất nhiều, nhiều tới nổi, nhìn cứ như có Karma khóc chung với Nagisa vậy...chúng nó đã nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều hơn nữa, rất nhiều, rất là nhiều... bỗng... có 1 ánh sáng bao trùm lên Nagisa và Karma, đó có phải là do 11 nguyên tố ko??? chắc là thế... nhưng có lẽ đã nhầm... chuyện này chỉ có 1 mình tớ biết thôi...có gì tớ sẽ bật mí ở^^ánh sáng của phép màu kì diệu mà Nagisa đang mong dợi, nó dã làm cho...Karma: ưm...Karma từ từ mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của Nagisa, anh hoảng hốt ngồi dậy, an ủi Nagisa( t/g:ủa? khỏi rồi à??? Karma: khỏi gì??? t/g: vết thương???cơ mà... đang viết blog mà... vào lại đi!!! Karma: rồi rồi!!!)Nagisa: ka..... Karma.......... anh dậy rồi sao???Karma: ukm... cơ mà... sao lạ vậy nhỉ???Nagisa: vết thương của anh...Karma: à anh thấy ko còn... ủa??? nó khỏi rồi???Nagisa: chuyện này hơi kì lạ???Karma: anh nhớ là anh đã lên gặp ngọc hoàng nhưng sau đó bỗng nhiên có 1 đôi tay trắng nõn kéo anh về đây... rồi sau đó... anh tỉnh dậy thì gặp em đang khóc...Nagisa: chuyện này khá là kì lạ nhưng thôi... em chỉ cần anh sống lại và luôn ở bên em là em vui rồi...* cười*Okuda: Nagisa, Karma, chúng ta về thôi..Nagisa+Karma:ukm...thế là Nagisa, Karma, Okuda, Sugino, Kayano, Asano, Koro-sensei, chiba và isogai đi về...