Tác giả:

Ngày xửa ngày xưa à ko ngày nãy ngày nay (t/g: Nè! Viết cho đàng hoàng coi! Coi chừng tớ ko cho viết nữa bây h. N/v: Ấy ấy cho mình xin lỗi, mình viết đàng hoàng ngay. t/g: rồi rồi)Thôi viết truyện nghiêm túc nào. Ngày xưa ở một vương quốc nọ, có 1 vị hoàng tử rất đẹp trai và chàng là người trong mộng của tôi! hihihi (t/g: Cậu giỡn mặt hả? Viết đàng hoàng coi! Ko thì xéo đó! N/v: AAAA cho tớ xin lỗi mà, chỉ là cho thêm 1 vài tình tiết chọc cười thôi. t/g: sao cũng được, miễn đừng viết lung tung là được rồi. N/v: tuân lệnh aibou! t/g: rồi viết đi!) Thôi viết truyện nghiêm túc nào nếu ko thì aibou của mình sẽ giết mình mất, ác hơn là ko cho mình viết nữa thì buồn lắm. Thôi ko dài dòng nữa vào truyện nào. Ngày xưa, ở 1 vương quốc nọ tên là Domino. Trong vương quốc có 1 vị hoàng tử vô cùng đẹp trai, anh có vóc người mảnh khảng, mái tóc màu đỏ chói, đôi mắt màu cam vàng đầy mạnh mẽ và gương mặt lúc nào cũng toát lên 1 sự gian xảo đến khó tả. Nói đến đây chắc ai cũng biết đó là hoàng tử…

Chương 13

Hãy Mãi Là Của Anh NhéTác giả: Karnagi_ShiokaeNgày xửa ngày xưa à ko ngày nãy ngày nay (t/g: Nè! Viết cho đàng hoàng coi! Coi chừng tớ ko cho viết nữa bây h. N/v: Ấy ấy cho mình xin lỗi, mình viết đàng hoàng ngay. t/g: rồi rồi)Thôi viết truyện nghiêm túc nào. Ngày xưa ở một vương quốc nọ, có 1 vị hoàng tử rất đẹp trai và chàng là người trong mộng của tôi! hihihi (t/g: Cậu giỡn mặt hả? Viết đàng hoàng coi! Ko thì xéo đó! N/v: AAAA cho tớ xin lỗi mà, chỉ là cho thêm 1 vài tình tiết chọc cười thôi. t/g: sao cũng được, miễn đừng viết lung tung là được rồi. N/v: tuân lệnh aibou! t/g: rồi viết đi!) Thôi viết truyện nghiêm túc nào nếu ko thì aibou của mình sẽ giết mình mất, ác hơn là ko cho mình viết nữa thì buồn lắm. Thôi ko dài dòng nữa vào truyện nào. Ngày xưa, ở 1 vương quốc nọ tên là Domino. Trong vương quốc có 1 vị hoàng tử vô cùng đẹp trai, anh có vóc người mảnh khảng, mái tóc màu đỏ chói, đôi mắt màu cam vàng đầy mạnh mẽ và gương mặt lúc nào cũng toát lên 1 sự gian xảo đến khó tả. Nói đến đây chắc ai cũng biết đó là hoàng tử… Chap này mình sẽ nói về bài hát mà mình và tác giả lúc nhỏ hay hát, do ko có trên zing mp3 nên mình viết lời đại thôi nha... h vào truyện nào...Tại nhà SuginoMẹ Sugino: Sugino ơi! xuống đây giúm mẹ làm bữa tối nào! gọi Yukiko nữa nhé conSugino: vâng ạ... Yukiko ơi... mẹ gọi 2 chị em mình kìa... mau xuống điYukiko: vâng ạmẹ Sugino: mà này SuginoSugino: gì vậy mẹ???mẹ Sugino: con tính khi nào làm hôn lễ vói cái cậu tên asa gì gì đóSugino: anh Asano ấy hả mẹ???mẹ Sugino: ukmSugino: con ko biết nữa... nhưng chắc sẽ sớm thôi...tại hoàng cungquốc vương: vậy là ngày mốt quyết địng tổ chức hôn lễ cho con và NagisaKarma: vâng... vậy cũng được ạ...Nagisa: bẩm quốc vương... người có thể cho Sugino và Asano lấy nhau trong lễ cưới cùng tụi con được ko ạ???quốc vương: cũng được thôi...Nagisa: đa tạ quốc vươngquốc vương: còn việc gì nữa ko???Koro-sensei: bẩm... ko ạ...quốc vương: vậng thì bái triều ( chứ ngồi trên đó làm gì nữa???)làm xong hết công việc, Nagisa và Sugino về phòng của chính mình... ngồi bên của sổ nhìn ngắm bầu trời đêm, dù ngồi cùng 1 chỗ là bên cửa sổ nhưng họ ở 2 nơi, 1 nơi là hoàng cung, 1 nơi là thị trấn nông thôn... khác nhau rất nhiều... nhìn ngắm bầu trời đầy sao, quen miệng, họ đồng thanh hát...call my namae...dareka ga yobu koe...kiruyami no fukai kanashini.shiroi sukada no kimiga boku no soko ni hikari wo sasukuro to shiro ka wakaranai mama...konna ai wa jidai okure nanoku?bokura wa ichinichijuu...asa ga otozureru no wo matru dakeashita moshi kimi ga kowarete mo...koko kara nigedasanai.tsukaneta karada wo iyasu...kino hohoemi yo.Bốp...bốp...bốp...1 tiếng vỗ tay vang lên sau lưng NagisaNagisa: Karma...?đúng như cái tên cậu gọi, Karma đã nghe hết toàn bộ bài hát...Karma: em hát hay lắm đó Nagisa...Nagisa: cảm ơn anh...h bên Sugino cũng như thếAsano: bài đó là bài gì vậy??? nghe hay lắm!!!Sugino: đó là bài mà lúc nhỏ em và Nagisa hay hát đấy!!!Asano: ồ... nó hay lắmSugino: cảm ơn anh... mà anh tới đây làm gì thế???Asano: à... anh tới để nói với em là mốt chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ cùng với Nagisa và hoàng Karma!!!Sugino: vậy à??? em mong quá...cảm ơn anh...Sugino: ukm...thế là hai cặp đôi hạnh phúc này có 1 buổi tối nói chuyện gì gì đó bên nhau...( mình ko biết đó là chuyện gì nữa)

Chap này mình sẽ nói về bài hát mà mình và tác giả lúc nhỏ hay hát, do ko có trên zing mp3 nên mình viết lời đại thôi nha... h vào truyện nào...

Tại nhà Sugino

Mẹ Sugino: Sugino ơi! xuống đây giúm mẹ làm bữa tối nào! gọi Yukiko nữa nhé con

Sugino: vâng ạ... Yukiko ơi... mẹ gọi 2 chị em mình kìa... mau xuống đi

Yukiko: vâng ạ

mẹ Sugino: mà này Sugino

Sugino: gì vậy mẹ???

mẹ Sugino: con tính khi nào làm hôn lễ vói cái cậu tên asa gì gì đó

Sugino: anh Asano ấy hả mẹ???

mẹ Sugino: ukm

Sugino: con ko biết nữa... nhưng chắc sẽ sớm thôi...

tại hoàng cung

quốc vương: vậy là ngày mốt quyết địng tổ chức hôn lễ cho con và Nagisa

Karma: vâng... vậy cũng được ạ...

Nagisa: bẩm quốc vương... người có thể cho Sugino và Asano lấy nhau trong lễ cưới cùng tụi con được ko ạ???

quốc vương: cũng được thôi...

Nagisa: đa tạ quốc vương

quốc vương: còn việc gì nữa ko???

Koro-sensei: bẩm... ko ạ...

quốc vương: vậng thì bái triều ( chứ ngồi trên đó làm gì nữa???)

làm xong hết công việc, Nagisa và Sugino về phòng của chính mình... ngồi bên của sổ nhìn ngắm bầu trời đêm, dù ngồi cùng 1 chỗ là bên cửa sổ nhưng họ ở 2 nơi, 1 nơi là hoàng cung, 1 nơi là thị trấn nông thôn... khác nhau rất nhiều... nhìn ngắm bầu trời đầy sao, quen miệng, họ đồng thanh hát...

call my namae...

dareka ga yobu koe...

kiruyami no fukai kanashini.

shiroi sukada no kimiga boku no soko ni hikari wo sasu

kuro to shiro ka wakaranai mama...

konna ai wa jidai okure nanoku?

bokura wa ichinichijuu...

asa ga otozureru no wo matru dake

ashita moshi kimi ga kowarete mo...

koko kara nigedasanai.

tsukaneta karada wo iyasu...

kino hohoemi yo.

Bốp...bốp...bốp...

1 tiếng vỗ tay vang lên sau lưng Nagisa

Nagisa: Karma...?

đúng như cái tên cậu gọi, Karma đã nghe hết toàn bộ bài hát...

Karma: em hát hay lắm đó Nagisa...

Nagisa: cảm ơn anh...

h bên Sugino cũng như thế

Asano: bài đó là bài gì vậy??? nghe hay lắm!!!

Sugino: đó là bài mà lúc nhỏ em và Nagisa hay hát đấy!!!

Asano: ồ... nó hay lắm

Sugino: cảm ơn anh... mà anh tới đây làm gì thế???

Asano: à... anh tới để nói với em là mốt chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ cùng với Nagisa và hoàng Karma!!!

Sugino: vậy à??? em mong quá...cảm ơn anh...

Sugino: ukm...

thế là hai cặp đôi hạnh phúc này có 1 buổi tối nói chuyện gì gì đó bên nhau...( mình ko biết đó là chuyện gì nữa)

Hãy Mãi Là Của Anh NhéTác giả: Karnagi_ShiokaeNgày xửa ngày xưa à ko ngày nãy ngày nay (t/g: Nè! Viết cho đàng hoàng coi! Coi chừng tớ ko cho viết nữa bây h. N/v: Ấy ấy cho mình xin lỗi, mình viết đàng hoàng ngay. t/g: rồi rồi)Thôi viết truyện nghiêm túc nào. Ngày xưa ở một vương quốc nọ, có 1 vị hoàng tử rất đẹp trai và chàng là người trong mộng của tôi! hihihi (t/g: Cậu giỡn mặt hả? Viết đàng hoàng coi! Ko thì xéo đó! N/v: AAAA cho tớ xin lỗi mà, chỉ là cho thêm 1 vài tình tiết chọc cười thôi. t/g: sao cũng được, miễn đừng viết lung tung là được rồi. N/v: tuân lệnh aibou! t/g: rồi viết đi!) Thôi viết truyện nghiêm túc nào nếu ko thì aibou của mình sẽ giết mình mất, ác hơn là ko cho mình viết nữa thì buồn lắm. Thôi ko dài dòng nữa vào truyện nào. Ngày xưa, ở 1 vương quốc nọ tên là Domino. Trong vương quốc có 1 vị hoàng tử vô cùng đẹp trai, anh có vóc người mảnh khảng, mái tóc màu đỏ chói, đôi mắt màu cam vàng đầy mạnh mẽ và gương mặt lúc nào cũng toát lên 1 sự gian xảo đến khó tả. Nói đến đây chắc ai cũng biết đó là hoàng tử… Chap này mình sẽ nói về bài hát mà mình và tác giả lúc nhỏ hay hát, do ko có trên zing mp3 nên mình viết lời đại thôi nha... h vào truyện nào...Tại nhà SuginoMẹ Sugino: Sugino ơi! xuống đây giúm mẹ làm bữa tối nào! gọi Yukiko nữa nhé conSugino: vâng ạ... Yukiko ơi... mẹ gọi 2 chị em mình kìa... mau xuống điYukiko: vâng ạmẹ Sugino: mà này SuginoSugino: gì vậy mẹ???mẹ Sugino: con tính khi nào làm hôn lễ vói cái cậu tên asa gì gì đóSugino: anh Asano ấy hả mẹ???mẹ Sugino: ukmSugino: con ko biết nữa... nhưng chắc sẽ sớm thôi...tại hoàng cungquốc vương: vậy là ngày mốt quyết địng tổ chức hôn lễ cho con và NagisaKarma: vâng... vậy cũng được ạ...Nagisa: bẩm quốc vương... người có thể cho Sugino và Asano lấy nhau trong lễ cưới cùng tụi con được ko ạ???quốc vương: cũng được thôi...Nagisa: đa tạ quốc vươngquốc vương: còn việc gì nữa ko???Koro-sensei: bẩm... ko ạ...quốc vương: vậng thì bái triều ( chứ ngồi trên đó làm gì nữa???)làm xong hết công việc, Nagisa và Sugino về phòng của chính mình... ngồi bên của sổ nhìn ngắm bầu trời đêm, dù ngồi cùng 1 chỗ là bên cửa sổ nhưng họ ở 2 nơi, 1 nơi là hoàng cung, 1 nơi là thị trấn nông thôn... khác nhau rất nhiều... nhìn ngắm bầu trời đầy sao, quen miệng, họ đồng thanh hát...call my namae...dareka ga yobu koe...kiruyami no fukai kanashini.shiroi sukada no kimiga boku no soko ni hikari wo sasukuro to shiro ka wakaranai mama...konna ai wa jidai okure nanoku?bokura wa ichinichijuu...asa ga otozureru no wo matru dakeashita moshi kimi ga kowarete mo...koko kara nigedasanai.tsukaneta karada wo iyasu...kino hohoemi yo.Bốp...bốp...bốp...1 tiếng vỗ tay vang lên sau lưng NagisaNagisa: Karma...?đúng như cái tên cậu gọi, Karma đã nghe hết toàn bộ bài hát...Karma: em hát hay lắm đó Nagisa...Nagisa: cảm ơn anh...h bên Sugino cũng như thếAsano: bài đó là bài gì vậy??? nghe hay lắm!!!Sugino: đó là bài mà lúc nhỏ em và Nagisa hay hát đấy!!!Asano: ồ... nó hay lắmSugino: cảm ơn anh... mà anh tới đây làm gì thế???Asano: à... anh tới để nói với em là mốt chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ cùng với Nagisa và hoàng Karma!!!Sugino: vậy à??? em mong quá...cảm ơn anh...Sugino: ukm...thế là hai cặp đôi hạnh phúc này có 1 buổi tối nói chuyện gì gì đó bên nhau...( mình ko biết đó là chuyện gì nữa)

Chương 13