Ta quấy quấy cốc cà phê trên tay,nhích người trên ghế tìm cho mình tư thế thoải mái nhất trong cái thứ âm nhạc u nhã mà khiến người ta buồn ngủ này, sau đó đem nam nhân đối diện đánh giá một lần nữa, ném ra ánh mắt đầy ai oán. Vì bảo tồn cho ta một thân áo liền quần thục nữ hình tượng, ta vô cùng lý trí đem cái ngáp nuốt trở lại. Ta chưa bao giờ cho rằng cà phê là thứ để mà uống, nhưng là ta thực thích cái kh*** c*m lãng phí cà phê như thế này. Mấy thứ đồ khó uống, chính là dùng để đạp hư cùng lãng phí…Cứ như một cốc cà phê nhỏ trước mặt này, đủ cho ta uống vài cốc sữa chua Nam nhân đối diện vẫn nhìn ta, biểu tình khó lường, cố gắng là nhìn ra bộ dáng không kiên nhẫn của ta, hắn rốt cục mở miệng : “ Như vậy, nói một chút về quan điểm của ngươi về chuyện phòng the đi.” Nam nhân này quả nhiên không có làm cho ta thất vọng, đem cả vấn đề nhàm chán như vậy để nói ra, Ta một tay chống cằm, đem hiểu biết duy nhất của ta về cái ngành này nói ra: “Phòng thị* rất phiêu lưu, đầu tư nên cẩn…

Chương 48: Ta lại bị phi lễ

Lão Bà Theo Ta Về Nhà ĐiTác giả: Tửu Tiểu ThấtTruyện Ngôn TìnhTa quấy quấy cốc cà phê trên tay,nhích người trên ghế tìm cho mình tư thế thoải mái nhất trong cái thứ âm nhạc u nhã mà khiến người ta buồn ngủ này, sau đó đem nam nhân đối diện đánh giá một lần nữa, ném ra ánh mắt đầy ai oán. Vì bảo tồn cho ta một thân áo liền quần thục nữ hình tượng, ta vô cùng lý trí đem cái ngáp nuốt trở lại. Ta chưa bao giờ cho rằng cà phê là thứ để mà uống, nhưng là ta thực thích cái kh*** c*m lãng phí cà phê như thế này. Mấy thứ đồ khó uống, chính là dùng để đạp hư cùng lãng phí…Cứ như một cốc cà phê nhỏ trước mặt này, đủ cho ta uống vài cốc sữa chua Nam nhân đối diện vẫn nhìn ta, biểu tình khó lường, cố gắng là nhìn ra bộ dáng không kiên nhẫn của ta, hắn rốt cục mở miệng : “ Như vậy, nói một chút về quan điểm của ngươi về chuyện phòng the đi.” Nam nhân này quả nhiên không có làm cho ta thất vọng, đem cả vấn đề nhàm chán như vậy để nói ra, Ta một tay chống cằm, đem hiểu biết duy nhất của ta về cái ngành này nói ra: “Phòng thị* rất phiêu lưu, đầu tư nên cẩn… Giang Ly nói; “Như vậy, để ta kiểm tra một chút đi.’Lúc này đầu óc ta giống như bị keo dán dính chặt lại, cầm cự mà mơ hồ, ta không hiểu hắn đang nói gì.Sau đó, Giang Ly đã dùng hành động để trả lời ta.Hắn đột nhiên cúi đầu ngậm lấy môi của ta, trăn trở, g*m c*n. Cảm giác đau đớn trên môi truyền đến một cách sâu sắc, ta kinh hãi, liều mạng đẩy hắn ra, cổ tay lại bị hắn bắt được, cố định ở phía trên đầu. Sau đó hắn nhấc đôi chân vừa dài vừa mạnh mẽ lên, kẹp lấy ai chân của ta, làm cho ta không thể động đậy.Ta gắt gao cắn chặt răng, đôi mắt mở thật to, to đến nỗi tròng mắt sắp rớt ra ngoài đến nơi… Ta nghĩ đây cũng là một cách để biểu đạt sự bất mãn của ta, trừ cách này ra, thật sự không còn biện pháp nào khác.Nhưng mà cách này đối với Giang Ly coi như vô dụng —— bởi vì lúc này hắn đang nhắm mắt, căn bản không nhìn thấy ta >___ ___Ta vùi đầu chôn ở trong chăn, vẫn không nhúc nhích, làm bộ ngủ. Nếu như Giang Ly thực sự có can đảm làm càn, lão nương nhất định trước tiên phải phế đệ đệ của hắn!Bước chân của Giang Ly rất nhẹ, hắn bước đến bên giường ta, trong lòng ta cũng nhấp nhổm không yên. Ta ầm thầm hạ quyết tâm, ngay trong chớp mắt Giang Ly xốc cái chăn của ta lên, ta sẽ từ trên giường nhảy lên đạp cho hắn một cước trí mạng !Giang Ly cầm góc chăn của ta , giúp ta đắp lại, sau đó…buông tay ra.Tiếp theo đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng của Giang Ly, sau đó là tiếng cửa được đỏng lại một cách nhẹ nhàng.Ta cong người trong chăn thở phào một cái, một cảm giác khó hiểu dâng lên trong lòng.

Giang Ly nói; “Như vậy, để ta kiểm tra một chút đi.’

Lúc này đầu óc ta giống như bị keo dán dính chặt lại, cầm cự mà mơ hồ, ta không hiểu hắn đang nói gì.

Sau đó, Giang Ly đã dùng hành động để trả lời ta.

Hắn đột nhiên cúi đầu ngậm lấy môi của ta, trăn trở, g*m c*n. Cảm giác đau đớn trên môi truyền đến một cách sâu sắc, ta kinh hãi, liều mạng đẩy hắn ra, cổ tay lại bị hắn bắt được, cố định ở phía trên đầu. Sau đó hắn nhấc đôi chân vừa dài vừa mạnh mẽ lên, kẹp lấy ai chân của ta, làm cho ta không thể động đậy.

Ta gắt gao cắn chặt răng, đôi mắt mở thật to, to đến nỗi tròng mắt sắp rớt ra ngoài đến nơi… Ta nghĩ đây cũng là một cách để biểu đạt sự bất mãn của ta, trừ cách này ra, thật sự không còn biện pháp nào khác.

Nhưng mà cách này đối với Giang Ly coi như vô dụng —— bởi vì lúc này hắn đang nhắm mắt, căn bản không nhìn thấy ta >___ ___

Ta vùi đầu chôn ở trong chăn, vẫn không nhúc nhích, làm bộ ngủ. Nếu như Giang Ly thực sự có can đảm làm càn, lão nương nhất định trước tiên phải phế đệ đệ của hắn!

Bước chân của Giang Ly rất nhẹ, hắn bước đến bên giường ta, trong lòng ta cũng nhấp nhổm không yên. Ta ầm thầm hạ quyết tâm, ngay trong chớp mắt Giang Ly xốc cái chăn của ta lên, ta sẽ từ trên giường nhảy lên đạp cho hắn một cước trí mạng !

Giang Ly cầm góc chăn của ta , giúp ta đắp lại, sau đó…buông tay ra.

Tiếp theo đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng của Giang Ly, sau đó là tiếng cửa được đỏng lại một cách nhẹ nhàng.

Ta cong người trong chăn thở phào một cái, một cảm giác khó hiểu dâng lên trong lòng.

Lão Bà Theo Ta Về Nhà ĐiTác giả: Tửu Tiểu ThấtTruyện Ngôn TìnhTa quấy quấy cốc cà phê trên tay,nhích người trên ghế tìm cho mình tư thế thoải mái nhất trong cái thứ âm nhạc u nhã mà khiến người ta buồn ngủ này, sau đó đem nam nhân đối diện đánh giá một lần nữa, ném ra ánh mắt đầy ai oán. Vì bảo tồn cho ta một thân áo liền quần thục nữ hình tượng, ta vô cùng lý trí đem cái ngáp nuốt trở lại. Ta chưa bao giờ cho rằng cà phê là thứ để mà uống, nhưng là ta thực thích cái kh*** c*m lãng phí cà phê như thế này. Mấy thứ đồ khó uống, chính là dùng để đạp hư cùng lãng phí…Cứ như một cốc cà phê nhỏ trước mặt này, đủ cho ta uống vài cốc sữa chua Nam nhân đối diện vẫn nhìn ta, biểu tình khó lường, cố gắng là nhìn ra bộ dáng không kiên nhẫn của ta, hắn rốt cục mở miệng : “ Như vậy, nói một chút về quan điểm của ngươi về chuyện phòng the đi.” Nam nhân này quả nhiên không có làm cho ta thất vọng, đem cả vấn đề nhàm chán như vậy để nói ra, Ta một tay chống cằm, đem hiểu biết duy nhất của ta về cái ngành này nói ra: “Phòng thị* rất phiêu lưu, đầu tư nên cẩn… Giang Ly nói; “Như vậy, để ta kiểm tra một chút đi.’Lúc này đầu óc ta giống như bị keo dán dính chặt lại, cầm cự mà mơ hồ, ta không hiểu hắn đang nói gì.Sau đó, Giang Ly đã dùng hành động để trả lời ta.Hắn đột nhiên cúi đầu ngậm lấy môi của ta, trăn trở, g*m c*n. Cảm giác đau đớn trên môi truyền đến một cách sâu sắc, ta kinh hãi, liều mạng đẩy hắn ra, cổ tay lại bị hắn bắt được, cố định ở phía trên đầu. Sau đó hắn nhấc đôi chân vừa dài vừa mạnh mẽ lên, kẹp lấy ai chân của ta, làm cho ta không thể động đậy.Ta gắt gao cắn chặt răng, đôi mắt mở thật to, to đến nỗi tròng mắt sắp rớt ra ngoài đến nơi… Ta nghĩ đây cũng là một cách để biểu đạt sự bất mãn của ta, trừ cách này ra, thật sự không còn biện pháp nào khác.Nhưng mà cách này đối với Giang Ly coi như vô dụng —— bởi vì lúc này hắn đang nhắm mắt, căn bản không nhìn thấy ta >___ ___Ta vùi đầu chôn ở trong chăn, vẫn không nhúc nhích, làm bộ ngủ. Nếu như Giang Ly thực sự có can đảm làm càn, lão nương nhất định trước tiên phải phế đệ đệ của hắn!Bước chân của Giang Ly rất nhẹ, hắn bước đến bên giường ta, trong lòng ta cũng nhấp nhổm không yên. Ta ầm thầm hạ quyết tâm, ngay trong chớp mắt Giang Ly xốc cái chăn của ta lên, ta sẽ từ trên giường nhảy lên đạp cho hắn một cước trí mạng !Giang Ly cầm góc chăn của ta , giúp ta đắp lại, sau đó…buông tay ra.Tiếp theo đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng của Giang Ly, sau đó là tiếng cửa được đỏng lại một cách nhẹ nhàng.Ta cong người trong chăn thở phào một cái, một cảm giác khó hiểu dâng lên trong lòng.

Chương 48: Ta lại bị phi lễ