Tác giả:

Ta gọi là Cao Chinh, ngươi nói không sai, chính là Cao Cao Chinh, Cao Chinh Chinh. Ta bây giờ muốn thú nhận hai sa ngã vĩ đại của đời ta, thứ nhất, quen biết một tên siêu cấp vô địch dã man phích lịch Tiêu Vân; thứ hai, sau khi bị mama yêu dấu suốt ngày suốt đêm không ngừng nghỉ oanh tạc, ta vinh quang trở thành một đồng chí. Ngươi lại nói đúng rồi, chính là đồng đồng chí, đồng chí chí. Đoạn này ta phải tố cáo trước, ta có hỏi Tiêu Vân một cái vấn đề như vầy: Nếu như ta dùng sức mà xuyên một cây gậy cứng vào trong một cái lỗ nhỏ trên người, không lâu sau có chất lỏng màu trắng sữa ứa từ trong cái động nhỏ đó ra, ta cảm thấy phi thường sung sướng, xin hỏi là ta đang làm gì? Tiêu Vân không chút do dự trả lời ta: uống sữa hộp chứ gì. Thành thật mà nói, đã trải qua giáo dục điên cuồng dã man của mẹ ta, đối mặt với cái đáp án này a, ta cơ hồ không biết có phải là thần kinh của ta có vấn đề, hay là đầu Tiêu Vân có bệnh nữa. Vì vậy, ta ra một quyết định cứ phải gọi là lớn thứ ba của đời…

Chương 13: Thùy ngược liễu ngã đích tiểu thụ chi chinh chinh sắc dụ thiên (2)

Đứa Nào Dám Ngược Tiểu Thụ Của Ta?!Tác giả: Lưu TựTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcTa gọi là Cao Chinh, ngươi nói không sai, chính là Cao Cao Chinh, Cao Chinh Chinh. Ta bây giờ muốn thú nhận hai sa ngã vĩ đại của đời ta, thứ nhất, quen biết một tên siêu cấp vô địch dã man phích lịch Tiêu Vân; thứ hai, sau khi bị mama yêu dấu suốt ngày suốt đêm không ngừng nghỉ oanh tạc, ta vinh quang trở thành một đồng chí. Ngươi lại nói đúng rồi, chính là đồng đồng chí, đồng chí chí. Đoạn này ta phải tố cáo trước, ta có hỏi Tiêu Vân một cái vấn đề như vầy: Nếu như ta dùng sức mà xuyên một cây gậy cứng vào trong một cái lỗ nhỏ trên người, không lâu sau có chất lỏng màu trắng sữa ứa từ trong cái động nhỏ đó ra, ta cảm thấy phi thường sung sướng, xin hỏi là ta đang làm gì? Tiêu Vân không chút do dự trả lời ta: uống sữa hộp chứ gì. Thành thật mà nói, đã trải qua giáo dục điên cuồng dã man của mẹ ta, đối mặt với cái đáp án này a, ta cơ hồ không biết có phải là thần kinh của ta có vấn đề, hay là đầu Tiêu Vân có bệnh nữa. Vì vậy, ta ra một quyết định cứ phải gọi là lớn thứ ba của đời… “OA!! Còn thế được nữa ý hả?”“Dĩ nhiên là thế cũng được rồi…”“Này… Cái này làm sao mà được…”“Giời ạ!!”Thật á, thật sự là ta đã cố gắng bưng mỏ lại rồi, nhưng mà ngó xong cái ‘Tư liệu chi tiết’ này của Lục Văn Triết, ta vẫn là không-thể-kiềm-chế-được mà kinh ngạc rú lên.Ta đột nhiên phát hiện, ta oán hận mười mấy năm lão mama quá đỗi nhân từ, từ lúc ta còn nhỏ, chưa có cho ta xem mấy cái gì đó 18+ a.AV, ảnh nóng, ảnh chụp thực tế tại hiện trường, truyện tranh H cao… Ta dùng ánh mắt bất-thường ngó qua bên Lục Văn Triết, hoài nghi phải chăng đây là cái sở thích hứng thú bí ẩn gì của hắn. Người này, quả nhiên thâm tang bất lộ!“Này, biết《 dạ tuyền 》không?”“Cái gì cơ?”“Được xưng là đệ nhất ‘ngược’《 dạ tuyền 》ý, đã bảo ngươi cứ xem hết đi mà!” Trong mắt Lục Văn Triết hiện một đạo hàn quang.“Thế nào? Muốn xem thử luôn không? Rất ấy ấy nga…”Ấy ấy cái gì ấy ấy! Cố ý không nói rõ ràng, làm người ta hứng thú, đúng là chả có tý đạo đức nào!“Rất, rất ấy ấy như nào?” Chúa ơi! Ở trước mặt hắn ta quả thực giống như tiểu cừu thuần khiết không tỳ vết, ngu như nhau, kệ người ta xâu xé mà!“Hắc hắc, không phải cứ làm rồi thì sẽ biết sao? Nói chung là rất có ích.”Ta gật đầu, nhưng mà nghĩ lại thấy không ổn lắm. “Lục Văn Triết, nói thật ta tương đối tín nhiệm tôn nghiêm đàn ông của Duẫn Chi Hạo.” Ta khẽ đẩy vai hắn, chọt chọt.“Ừa, ta thực sự là thụ.” Hắn tức giận liếc xéo ta một cái.“Thế thì, phải là tên kia đến dạy ta mới đúng chứ ha?”“Di? Có vẻ phải thế nga!”Kháo! Bây giờ mới biết, có phải quá muộn rồi hay không? Chẳng may đem cái kinh nghiệm làm thụ kia của ngươi truyền cho ta mất rồi, đã thế Tiêu Vân so với ta còn cao hơn lại chiếm ưu tế, đến lúc ra trận, còn không biết ai thắng ai bại đây!Ta niệm chú, niệm chú quên sạch bách.“Kỳ thật loại sự tình này, đại để cũng giống nhau thôi! Nghe ta chắc chắc cũng không sai… Tiếp tục, vẫn còn rất nhiều tác phẩm kinh điển a, ví dụ như XX k*ch t*nh a, XX vui vẻ a, được rồi, ngươi có xem qua《 thùy ngược liễu ngã đích tiểu thụ 》chưa? Tác giả chính là một đại soái ca nga!” (tự sướng tý. Xin tự động quên.) [R: D

“OA!! Còn thế được nữa ý hả?”

“Dĩ nhiên là thế cũng được rồi…”

“Này… Cái này làm sao mà được…”

“Giời ạ!!”

Thật á, thật sự là ta đã cố gắng bưng mỏ lại rồi, nhưng mà ngó xong cái ‘Tư liệu chi tiết’ này của Lục Văn Triết, ta vẫn là không-thể-kiềm-chế-được mà kinh ngạc rú lên.

Ta đột nhiên phát hiện, ta oán hận mười mấy năm lão mama quá đỗi nhân từ, từ lúc ta còn nhỏ, chưa có cho ta xem mấy cái gì đó 18+ a.

AV, ảnh nóng, ảnh chụp thực tế tại hiện trường, truyện tranh H cao… Ta dùng ánh mắt bất-thường ngó qua bên Lục Văn Triết, hoài nghi phải chăng đây là cái sở thích hứng thú bí ẩn gì của hắn. Người này, quả nhiên thâm tang bất lộ!

“Này, biết《 dạ tuyền 》không?”

“Cái gì cơ?”

“Được xưng là đệ nhất ‘ngược’《 dạ tuyền 》ý, đã bảo ngươi cứ xem hết đi mà!” Trong mắt Lục Văn Triết hiện một đạo hàn quang.

“Thế nào? Muốn xem thử luôn không? Rất ấy ấy nga…”

Ấy ấy cái gì ấy ấy! Cố ý không nói rõ ràng, làm người ta hứng thú, đúng là chả có tý đạo đức nào!

“Rất, rất ấy ấy như nào?” Chúa ơi! Ở trước mặt hắn ta quả thực giống như tiểu cừu thuần khiết không tỳ vết, ngu như nhau, kệ người ta xâu xé mà!

“Hắc hắc, không phải cứ làm rồi thì sẽ biết sao? Nói chung là rất có ích.”

Ta gật đầu, nhưng mà nghĩ lại thấy không ổn lắm. “Lục Văn Triết, nói thật ta tương đối tín nhiệm tôn nghiêm đàn ông của Duẫn Chi Hạo.” Ta khẽ đẩy vai hắn, chọt chọt.

“Ừa, ta thực sự là thụ.” Hắn tức giận liếc xéo ta một cái.

“Thế thì, phải là tên kia đến dạy ta mới đúng chứ ha?”

“Di? Có vẻ phải thế nga!”

Kháo! Bây giờ mới biết, có phải quá muộn rồi hay không? Chẳng may đem cái kinh nghiệm làm thụ kia của ngươi truyền cho ta mất rồi, đã thế Tiêu Vân so với ta còn cao hơn lại chiếm ưu tế, đến lúc ra trận, còn không biết ai thắng ai bại đây!

Ta niệm chú, niệm chú quên sạch bách.

“Kỳ thật loại sự tình này, đại để cũng giống nhau thôi! Nghe ta chắc chắc cũng không sai… Tiếp tục, vẫn còn rất nhiều tác phẩm kinh điển a, ví dụ như XX k*ch t*nh a, XX vui vẻ a, được rồi, ngươi có xem qua《 thùy ngược liễu ngã đích tiểu thụ 》chưa? Tác giả chính là một đại soái ca nga!” (tự sướng tý. Xin tự động quên.) [R: D

Đứa Nào Dám Ngược Tiểu Thụ Của Ta?!Tác giả: Lưu TựTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcTa gọi là Cao Chinh, ngươi nói không sai, chính là Cao Cao Chinh, Cao Chinh Chinh. Ta bây giờ muốn thú nhận hai sa ngã vĩ đại của đời ta, thứ nhất, quen biết một tên siêu cấp vô địch dã man phích lịch Tiêu Vân; thứ hai, sau khi bị mama yêu dấu suốt ngày suốt đêm không ngừng nghỉ oanh tạc, ta vinh quang trở thành một đồng chí. Ngươi lại nói đúng rồi, chính là đồng đồng chí, đồng chí chí. Đoạn này ta phải tố cáo trước, ta có hỏi Tiêu Vân một cái vấn đề như vầy: Nếu như ta dùng sức mà xuyên một cây gậy cứng vào trong một cái lỗ nhỏ trên người, không lâu sau có chất lỏng màu trắng sữa ứa từ trong cái động nhỏ đó ra, ta cảm thấy phi thường sung sướng, xin hỏi là ta đang làm gì? Tiêu Vân không chút do dự trả lời ta: uống sữa hộp chứ gì. Thành thật mà nói, đã trải qua giáo dục điên cuồng dã man của mẹ ta, đối mặt với cái đáp án này a, ta cơ hồ không biết có phải là thần kinh của ta có vấn đề, hay là đầu Tiêu Vân có bệnh nữa. Vì vậy, ta ra một quyết định cứ phải gọi là lớn thứ ba của đời… “OA!! Còn thế được nữa ý hả?”“Dĩ nhiên là thế cũng được rồi…”“Này… Cái này làm sao mà được…”“Giời ạ!!”Thật á, thật sự là ta đã cố gắng bưng mỏ lại rồi, nhưng mà ngó xong cái ‘Tư liệu chi tiết’ này của Lục Văn Triết, ta vẫn là không-thể-kiềm-chế-được mà kinh ngạc rú lên.Ta đột nhiên phát hiện, ta oán hận mười mấy năm lão mama quá đỗi nhân từ, từ lúc ta còn nhỏ, chưa có cho ta xem mấy cái gì đó 18+ a.AV, ảnh nóng, ảnh chụp thực tế tại hiện trường, truyện tranh H cao… Ta dùng ánh mắt bất-thường ngó qua bên Lục Văn Triết, hoài nghi phải chăng đây là cái sở thích hứng thú bí ẩn gì của hắn. Người này, quả nhiên thâm tang bất lộ!“Này, biết《 dạ tuyền 》không?”“Cái gì cơ?”“Được xưng là đệ nhất ‘ngược’《 dạ tuyền 》ý, đã bảo ngươi cứ xem hết đi mà!” Trong mắt Lục Văn Triết hiện một đạo hàn quang.“Thế nào? Muốn xem thử luôn không? Rất ấy ấy nga…”Ấy ấy cái gì ấy ấy! Cố ý không nói rõ ràng, làm người ta hứng thú, đúng là chả có tý đạo đức nào!“Rất, rất ấy ấy như nào?” Chúa ơi! Ở trước mặt hắn ta quả thực giống như tiểu cừu thuần khiết không tỳ vết, ngu như nhau, kệ người ta xâu xé mà!“Hắc hắc, không phải cứ làm rồi thì sẽ biết sao? Nói chung là rất có ích.”Ta gật đầu, nhưng mà nghĩ lại thấy không ổn lắm. “Lục Văn Triết, nói thật ta tương đối tín nhiệm tôn nghiêm đàn ông của Duẫn Chi Hạo.” Ta khẽ đẩy vai hắn, chọt chọt.“Ừa, ta thực sự là thụ.” Hắn tức giận liếc xéo ta một cái.“Thế thì, phải là tên kia đến dạy ta mới đúng chứ ha?”“Di? Có vẻ phải thế nga!”Kháo! Bây giờ mới biết, có phải quá muộn rồi hay không? Chẳng may đem cái kinh nghiệm làm thụ kia của ngươi truyền cho ta mất rồi, đã thế Tiêu Vân so với ta còn cao hơn lại chiếm ưu tế, đến lúc ra trận, còn không biết ai thắng ai bại đây!Ta niệm chú, niệm chú quên sạch bách.“Kỳ thật loại sự tình này, đại để cũng giống nhau thôi! Nghe ta chắc chắc cũng không sai… Tiếp tục, vẫn còn rất nhiều tác phẩm kinh điển a, ví dụ như XX k*ch t*nh a, XX vui vẻ a, được rồi, ngươi có xem qua《 thùy ngược liễu ngã đích tiểu thụ 》chưa? Tác giả chính là một đại soái ca nga!” (tự sướng tý. Xin tự động quên.) [R: D

Chương 13: Thùy ngược liễu ngã đích tiểu thụ chi chinh chinh sắc dụ thiên (2)