Chuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn…
Chương 15
Láng Giềng Hắc ÁmTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhChuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn… Tôi chê mệnh dài mới thích Hoa Thành. Nhưng.......Cậu ta chẳng phải quá tò mò ư?Tôi lật lại hành động vài ngày nay của Lâm Hôn Hiểu trong đầu, đột nhiên cảm thấy có gì không đúng. Lẽ nào, cậu ta......Lập tức tính toán, cho dù tôi là thủy tiên cũng được, nhưng có nhất định phải nói rõ ràng, liền cố ý sa sầm, nói: "Tôi thích ai, không phải việc cậu nên quan tâm, giữa bạn bè cũng nhất định phải có chút riêng tư."Lời vừa nói ra, cửa thang máy mở, tôi bước vào, Lâm Hôn Hiểu dừng 2 giây, cũng bước vào theo.Thang máy im lìm, lặng lẽ không chịu được.Nhớ lại, ngữ khí vừa nãy hơi cứng rắn quá, liền bắt chuyện nói: "Đúng rồi, bố mẹ cậu khi nào về?"Không có lời đáp.Không chịu được quay người, phát hiện Lâm Hôn Hiểu đã đứng cạnh tôi, tôi giật mình, lùi vào trong góc, ai dè cậu ta bước tới, vây lấy tôi.Mặt tôi chốc lát đỏ lên, trong lòng hoảng sợ, không biết Lâm Hôn Hiểu muốn làm gì, cũng không dám ngẩng đầu, chỉ có thể nhìn thẳng lên ngực cậu ta. Lúc này mới phát hiện, hóa ra, cậu ta cao hơn tôi nhiều đến vậy.Đây cũng là lần đầu tiên ý thức được, cậu ta là đàn ông.Tôi bắt đầu dùng lực đẩy người cậu ta ra, nhưng hai tay lại bị cậu ta trói chặt, không cựa quậy được."Cô thích ai đối với tôi rất quan trọng, bởi vì......." Lâm Hôn Hiểu nâng mặt tôi lên, chăm chú nhìn tôi, từng từ từng câu nói: "Chúc Thảo Nhĩ, anh thích em."Tôi như bị sét đánh, trong lòng hỗn loạn, cả người bị dọa cho ngẩn ra, đợi khi lấy lại tinh thần mới phát hiện cậu ta tiến sát gần tôi.Quay lưng lại với ánh sáng, chỉ nhìn thấy gương mặt góc cạnh, đôi mắt đen như ngọc, vững chắc khóa lấy tôi, dòng nước xoáy, đẹp đẽ rực rỡ nhưng tội ác......Môi cậu ta phủ lên môi tôi, ấm nóng, mềm mại như lông vũ, v**t v*, xoa nhẹ. Dường như tri giác trong chốc lát đều tập trung nơi da thịt được đụng chạm, loại cảm giác đó, thật quá rõ ràng, khiến người ta run rẩy. Lưỡi cậu ta trực tiếp tiến vào, công thành đoạt đất, khiến tôi quân lính tan rã.Tiếng "Đinh" vang lên, cửa thang máy mở ra, trong lờ mờ, tôi nhìn thấy hai người đứng ở cửa.Rất quenDường như là người quenNhìn rõ rồi.Hóa ra là dì Lâm, còn có chồng dì.Cũng chính là ......Bố mẹ của Lâm Hôn Hiểu
Tôi chê mệnh dài mới thích Hoa Thành. Nhưng.......
Cậu ta chẳng phải quá tò mò ư?
Tôi lật lại hành động vài ngày nay của Lâm Hôn Hiểu trong đầu, đột nhiên cảm thấy có gì không đúng. Lẽ nào, cậu ta......
Lập tức tính toán, cho dù tôi là thủy tiên cũng được, nhưng có nhất định
phải nói rõ ràng, liền cố ý sa sầm, nói: "Tôi thích ai, không phải việc
cậu nên quan tâm, giữa bạn bè cũng nhất định phải có chút riêng tư."
Lời vừa nói ra, cửa thang máy mở, tôi bước vào, Lâm Hôn Hiểu dừng 2 giây, cũng bước vào theo.
Thang máy im lìm, lặng lẽ không chịu được.
Nhớ lại, ngữ khí vừa nãy hơi cứng rắn quá, liền bắt chuyện nói: "Đúng rồi, bố mẹ cậu khi nào về?"
Không có lời đáp.
Không chịu được quay người, phát hiện Lâm Hôn Hiểu đã đứng cạnh tôi, tôi giật mình, lùi vào trong góc, ai dè cậu ta bước tới, vây lấy tôi.
Mặt tôi chốc lát đỏ lên, trong lòng hoảng sợ, không biết Lâm Hôn Hiểu muốn
làm gì, cũng không dám ngẩng đầu, chỉ có thể nhìn thẳng lên ngực cậu ta. Lúc này mới phát hiện, hóa ra, cậu ta cao hơn tôi nhiều đến vậy.
Đây cũng là lần đầu tiên ý thức được, cậu ta là đàn ông.
Tôi bắt đầu dùng lực đẩy người cậu ta ra, nhưng hai tay lại bị cậu ta trói chặt, không cựa quậy được.
"Cô thích ai đối với tôi rất quan trọng, bởi vì......." Lâm Hôn Hiểu nâng
mặt tôi lên, chăm chú nhìn tôi, từng từ từng câu nói: "Chúc Thảo Nhĩ,
anh thích em."
Tôi như bị sét đánh, trong lòng hỗn loạn, cả
người bị dọa cho ngẩn ra, đợi khi lấy lại tinh thần mới phát hiện cậu ta tiến sát gần tôi.
Quay lưng lại với ánh sáng, chỉ nhìn thấy
gương mặt góc cạnh, đôi mắt đen như ngọc, vững chắc khóa lấy tôi, dòng
nước xoáy, đẹp đẽ rực rỡ nhưng tội ác......
Môi cậu ta phủ lên
môi tôi, ấm nóng, mềm mại như lông vũ, v**t v*, xoa nhẹ. Dường như tri
giác trong chốc lát đều tập trung nơi da thịt được đụng chạm, loại cảm
giác đó, thật quá rõ ràng, khiến người ta run rẩy. Lưỡi cậu ta trực tiếp tiến vào, công thành đoạt đất, khiến tôi quân lính tan rã.
Tiếng "Đinh" vang lên, cửa thang máy mở ra, trong lờ mờ, tôi nhìn thấy hai người đứng ở cửa.
Rất quen
Dường như là người quen
Nhìn rõ rồi.
Hóa ra là dì Lâm, còn có chồng dì.
Cũng chính là ......
Bố mẹ của Lâm Hôn Hiểu
Láng Giềng Hắc ÁmTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhChuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn… Tôi chê mệnh dài mới thích Hoa Thành. Nhưng.......Cậu ta chẳng phải quá tò mò ư?Tôi lật lại hành động vài ngày nay của Lâm Hôn Hiểu trong đầu, đột nhiên cảm thấy có gì không đúng. Lẽ nào, cậu ta......Lập tức tính toán, cho dù tôi là thủy tiên cũng được, nhưng có nhất định phải nói rõ ràng, liền cố ý sa sầm, nói: "Tôi thích ai, không phải việc cậu nên quan tâm, giữa bạn bè cũng nhất định phải có chút riêng tư."Lời vừa nói ra, cửa thang máy mở, tôi bước vào, Lâm Hôn Hiểu dừng 2 giây, cũng bước vào theo.Thang máy im lìm, lặng lẽ không chịu được.Nhớ lại, ngữ khí vừa nãy hơi cứng rắn quá, liền bắt chuyện nói: "Đúng rồi, bố mẹ cậu khi nào về?"Không có lời đáp.Không chịu được quay người, phát hiện Lâm Hôn Hiểu đã đứng cạnh tôi, tôi giật mình, lùi vào trong góc, ai dè cậu ta bước tới, vây lấy tôi.Mặt tôi chốc lát đỏ lên, trong lòng hoảng sợ, không biết Lâm Hôn Hiểu muốn làm gì, cũng không dám ngẩng đầu, chỉ có thể nhìn thẳng lên ngực cậu ta. Lúc này mới phát hiện, hóa ra, cậu ta cao hơn tôi nhiều đến vậy.Đây cũng là lần đầu tiên ý thức được, cậu ta là đàn ông.Tôi bắt đầu dùng lực đẩy người cậu ta ra, nhưng hai tay lại bị cậu ta trói chặt, không cựa quậy được."Cô thích ai đối với tôi rất quan trọng, bởi vì......." Lâm Hôn Hiểu nâng mặt tôi lên, chăm chú nhìn tôi, từng từ từng câu nói: "Chúc Thảo Nhĩ, anh thích em."Tôi như bị sét đánh, trong lòng hỗn loạn, cả người bị dọa cho ngẩn ra, đợi khi lấy lại tinh thần mới phát hiện cậu ta tiến sát gần tôi.Quay lưng lại với ánh sáng, chỉ nhìn thấy gương mặt góc cạnh, đôi mắt đen như ngọc, vững chắc khóa lấy tôi, dòng nước xoáy, đẹp đẽ rực rỡ nhưng tội ác......Môi cậu ta phủ lên môi tôi, ấm nóng, mềm mại như lông vũ, v**t v*, xoa nhẹ. Dường như tri giác trong chốc lát đều tập trung nơi da thịt được đụng chạm, loại cảm giác đó, thật quá rõ ràng, khiến người ta run rẩy. Lưỡi cậu ta trực tiếp tiến vào, công thành đoạt đất, khiến tôi quân lính tan rã.Tiếng "Đinh" vang lên, cửa thang máy mở ra, trong lờ mờ, tôi nhìn thấy hai người đứng ở cửa.Rất quenDường như là người quenNhìn rõ rồi.Hóa ra là dì Lâm, còn có chồng dì.Cũng chính là ......Bố mẹ của Lâm Hôn Hiểu