Chuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn…
Chương 59
Láng Giềng Hắc ÁmTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhChuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn… Buổi tối anh muốn ăn gì? Thịt bò xào rau, hay thịt xào mơ khô?" Trong siêu thị, tôi vừa đẩy xe chở đồ vừa hỏi Hôn Hiểu bên cạnh.Anh suy nghĩ nghiêm túc hồi lâu, cuối cùng cũng ra quyết định: "Cả hai đi, ngoài ra thêm canh đậu phụ, và rau cần xào, đúng rồi, thêm tôm hùm nữa."Tôi thở dài, lẽ nào anh ấy nghe không ra tôi dùng là câu hỏi lựa chọn?Đang chuẩn bị tới khu hải sản, Hôn Hiểu không biết nhìn thấy cái gì, kéo tôi sang khu đồ dùng trên giường, chỉ 1 cái gối hỏi: "Cái này thế nào?""Được." Tôi cầm lên, vuốt nhẹ "Nhưng hoa văn này đối với anh mà nói có hơi nữ tính không?""Vốn định mua cho em mà.""Mua cho em? Sao mua cho em?""Chẳng phải em chê màu sắc gối anh quá sẫm? Vậy thì mua cái em thích.""Đợi chút," Tôi mông lung: "Hai cái này có liên quan gì? Bản thân em có gối rồi.""Lẽ nào mỗi tối em đều muốn ôm gối sang ngủ? Phiền lắm.""Vì sao phải qua nhà anh ngủ?" Tôi không hiểu."Vậy thì ngủ nhà em là được rồi, buổi tối anh qua."Tôi dừng xe chở đồ, nghiêm túc nhìn anh: "Trang Hôn Hiểu, buổi tối chúng ta ai ngủ giường người đó.""Tối qua chẳng phải em ngủ rất ngon ư?" Hôn Hiểu hỏi."Như thế không sai, nhưng tối qua là ngoài ý muốn.""Em nói, em lợi dụng anh?""Không phải như thế.""Không sai," Anh gật đầu, "Em đã lợi dụng anh.""Em không có!" Tôi vội vàng giải thích."Hóa ra, lên giường rồi thì em không giữ lời." Hôn Hiểu tiếp tục tố cáo, giọng nói rõ ràng, thu hút sự chú ý của khách qua lại, mọi người đều dừng lại, giả bộ chọn hàng, ánh mắt thì nhìn chúng tôi. Trong đó có một bà mặt đầy nếp nhăn cố tình bật to máy trợ tính.Mất mặt quá!Tôi vội kéo anh, chạy xuống tầng 1"Anh làm gì mà nói to vậy?" Tôi oán giận nói."Vì đó là sự thật." Anh bình tĩnh: "Em vứt bỏ anh.""Trang Hôn Hiểu, hình tượng của anh căn bản không thích hợp với việc giả vờ đáng thương." Tôi cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói: "Vì tất cả hành vi vừa nãy của anh, hủy món tôm hùm tối này, nếu anh còn có hành động bất lương, vậy thì đừng trách em hạ thủ món thịt bò xào rau.!"Nghe lời, trán Hôn Hiểu tựa hồ hơi lay động, động tác rất nhẹ, như chưa từng xảy ra.Cho dù thế nào, chiêu này cũng rất có hiệu quả, sau đó, anh ấy không còn đóng kịch giả khổ nữa.Tôi mãn nguyện rồi, dần dần cũng quên việc này.
Buổi tối anh muốn ăn gì? Thịt bò xào rau, hay thịt xào mơ khô?" Trong
siêu thị, tôi vừa đẩy xe chở đồ vừa hỏi Hôn Hiểu bên cạnh.
Anh
suy nghĩ nghiêm túc hồi lâu, cuối cùng cũng ra quyết định: "Cả hai đi,
ngoài ra thêm canh đậu phụ, và rau cần xào, đúng rồi, thêm tôm hùm nữa."
Tôi thở dài, lẽ nào anh ấy nghe không ra tôi dùng là câu hỏi lựa chọn?
Đang chuẩn bị tới khu hải sản, Hôn Hiểu không biết nhìn thấy cái gì, kéo tôi sang khu đồ dùng trên giường, chỉ 1 cái gối hỏi: "Cái này thế nào?"
"Được." Tôi cầm lên, vuốt nhẹ "Nhưng hoa văn này đối với anh mà nói có hơi nữ tính không?"
"Vốn định mua cho em mà."
"Mua cho em? Sao mua cho em?"
"Chẳng phải em chê màu sắc gối anh quá sẫm? Vậy thì mua cái em thích."
"Đợi chút," Tôi mông lung: "Hai cái này có liên quan gì? Bản thân em có gối rồi."
"Lẽ nào mỗi tối em đều muốn ôm gối sang ngủ? Phiền lắm."
"Vì sao phải qua nhà anh ngủ?" Tôi không hiểu.
"Vậy thì ngủ nhà em là được rồi, buổi tối anh qua."
Tôi dừng xe chở đồ, nghiêm túc nhìn anh: "Trang Hôn Hiểu, buổi tối chúng ta ai ngủ giường người đó."
"Tối qua chẳng phải em ngủ rất ngon ư?" Hôn Hiểu hỏi.
"Như thế không sai, nhưng tối qua là ngoài ý muốn."
"Em nói, em lợi dụng anh?"
"Không phải như thế."
"Không sai," Anh gật đầu, "Em đã lợi dụng anh."
"Em không có!" Tôi vội vàng giải thích.
"Hóa ra, lên giường rồi thì em không giữ lời." Hôn Hiểu tiếp tục tố cáo,
giọng nói rõ ràng, thu hút sự chú ý của khách qua lại, mọi người đều
dừng lại, giả bộ chọn hàng, ánh mắt thì nhìn chúng tôi. Trong đó có một
bà mặt đầy nếp nhăn cố tình bật to máy trợ tính.
Mất mặt quá!
Tôi vội kéo anh, chạy xuống tầng 1
"Anh làm gì mà nói to vậy?" Tôi oán giận nói.
"Vì đó là sự thật." Anh bình tĩnh: "Em vứt bỏ anh."
"Trang Hôn Hiểu, hình tượng của anh căn bản không thích hợp với việc giả vờ
đáng thương." Tôi cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói: "Vì tất cả hành vi
vừa nãy của anh, hủy món tôm hùm tối này, nếu anh còn có hành động bất
lương, vậy thì đừng trách em hạ thủ món thịt bò xào rau.!"
Nghe lời, trán Hôn Hiểu tựa hồ hơi lay động, động tác rất nhẹ, như chưa từng xảy ra.
Cho dù thế nào, chiêu này cũng rất có hiệu quả, sau đó, anh ấy không còn đóng kịch giả khổ nữa.
Tôi mãn nguyện rồi, dần dần cũng quên việc này.
Láng Giềng Hắc ÁmTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhChuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn… Buổi tối anh muốn ăn gì? Thịt bò xào rau, hay thịt xào mơ khô?" Trong siêu thị, tôi vừa đẩy xe chở đồ vừa hỏi Hôn Hiểu bên cạnh.Anh suy nghĩ nghiêm túc hồi lâu, cuối cùng cũng ra quyết định: "Cả hai đi, ngoài ra thêm canh đậu phụ, và rau cần xào, đúng rồi, thêm tôm hùm nữa."Tôi thở dài, lẽ nào anh ấy nghe không ra tôi dùng là câu hỏi lựa chọn?Đang chuẩn bị tới khu hải sản, Hôn Hiểu không biết nhìn thấy cái gì, kéo tôi sang khu đồ dùng trên giường, chỉ 1 cái gối hỏi: "Cái này thế nào?""Được." Tôi cầm lên, vuốt nhẹ "Nhưng hoa văn này đối với anh mà nói có hơi nữ tính không?""Vốn định mua cho em mà.""Mua cho em? Sao mua cho em?""Chẳng phải em chê màu sắc gối anh quá sẫm? Vậy thì mua cái em thích.""Đợi chút," Tôi mông lung: "Hai cái này có liên quan gì? Bản thân em có gối rồi.""Lẽ nào mỗi tối em đều muốn ôm gối sang ngủ? Phiền lắm.""Vì sao phải qua nhà anh ngủ?" Tôi không hiểu."Vậy thì ngủ nhà em là được rồi, buổi tối anh qua."Tôi dừng xe chở đồ, nghiêm túc nhìn anh: "Trang Hôn Hiểu, buổi tối chúng ta ai ngủ giường người đó.""Tối qua chẳng phải em ngủ rất ngon ư?" Hôn Hiểu hỏi."Như thế không sai, nhưng tối qua là ngoài ý muốn.""Em nói, em lợi dụng anh?""Không phải như thế.""Không sai," Anh gật đầu, "Em đã lợi dụng anh.""Em không có!" Tôi vội vàng giải thích."Hóa ra, lên giường rồi thì em không giữ lời." Hôn Hiểu tiếp tục tố cáo, giọng nói rõ ràng, thu hút sự chú ý của khách qua lại, mọi người đều dừng lại, giả bộ chọn hàng, ánh mắt thì nhìn chúng tôi. Trong đó có một bà mặt đầy nếp nhăn cố tình bật to máy trợ tính.Mất mặt quá!Tôi vội kéo anh, chạy xuống tầng 1"Anh làm gì mà nói to vậy?" Tôi oán giận nói."Vì đó là sự thật." Anh bình tĩnh: "Em vứt bỏ anh.""Trang Hôn Hiểu, hình tượng của anh căn bản không thích hợp với việc giả vờ đáng thương." Tôi cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói: "Vì tất cả hành vi vừa nãy của anh, hủy món tôm hùm tối này, nếu anh còn có hành động bất lương, vậy thì đừng trách em hạ thủ món thịt bò xào rau.!"Nghe lời, trán Hôn Hiểu tựa hồ hơi lay động, động tác rất nhẹ, như chưa từng xảy ra.Cho dù thế nào, chiêu này cũng rất có hiệu quả, sau đó, anh ấy không còn đóng kịch giả khổ nữa.Tôi mãn nguyện rồi, dần dần cũng quên việc này.