Chuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn…
Chương 63
Láng Giềng Hắc ÁmTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhChuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn… "Chẳng phải em nói tuyệt đối không đến à?"Một tiếng sau, khi tôi ôm gối đứng trước cửa nhà Hôn Hiểu, anh đã hỏi như vậy."Chuột chạy ra phòng khách," Tôi nói khẽ một câu, thẹn thùng nhìn nụ cười hài hước của anh.Cũng không biết con chuột đó có phải thành tinh rồi không, lại có thể vượt qua được bẫy, chạy tản bộ ở phòng khách, xém chút dọa tôi chết, mặc kệ cái gì lễ nghĩa liêm sỉ, vội vàng trốn sang nhà Hôn Hiểu.Đây tuyệt đối là hành động thất sách, vì từ đó, quyền kiểm soát nằm trong tay Hôn Hiểu, anh bắt đầu trắng trợn khiêu chiến giới hạn kiên nhẫn của tôi.Đầu tiên, áo ngủ càng ngày càng ít, nếu không phải tôi phản đối mạnh mẽ, chắc anh ấy cũng cởi nốt cả q**n l*t 4 góc.Ngoài ra, anh ấy còn nói công khai rằng ngủ trần có lợi cho sức khỏe, khuyến khích tôi cũng làm theo, thậm chí còn xuất hiện tình trạng động thủ, cũng may mà móng tay tôi có lực uy h**p, nếu không, chút trong sạch duy nhất còn lại cũng không bảo đảm được.Hơn nữa, anh ấy còn ôm chặt tôi khi ngủ, tay ôm eo, chân kẹp chân tôi, khiến tôi không thể cử động, quả là chịu cực hình.Nhưng, tôi như cá nằm trên thớt, còn cách nào, lẽ nào lại muốn về nhà ở cùng con chuột béo đó?Nói con chuột xuất quỷ nhập thần, ban ngày chết cũng không xuất hiện, buổi tối đợi tôi ngủ rồi mới bắt đầu chạy lung tung. Hại tôi mấy ngày đều phải ở nhà Hôn Hiểu, chịu cực hình.Nhẫn nại cũng có mức độ, núi lửa cuối cùng cũng phun, hôm đó, tôi treo hai mắt gấu trúc, đầy sát khí chạy ra ngoài, mua miếng bánh gatô to, thêm lọ thuốc chuột độc nhất thế giới.Lần này, nếu nó còn không chết, tôi sẽ ăn cái bánh ga tô độc này!Cầm đồ trên tay, chạy về phía nhà, lại gặp bà Lưu ở cùng tầng."Tiểu Chúc, nhà cháu sinh nhật ai à?" Bà Lưu thấy tôi cầm bánh gatô liền hỏi."Không có, diệt chuột ạ.""Chuột?""Vâng, một con to, hàng ngày buổi tối đều làm loạn trong nhà cháu."Bà Lưu "oái" một tiếng: "Không phải chứ, tầng cao như vậy, chuột sao có thể trèo lên, hơn nữa, có trèo lên được, sao chỉ tới nhà cháu?"Tôi sững sờ, đúng rồi, chưa bao giờ nghe thấy tòa nhà tôi có chuột nhỉ, sao lại đến nhà tôi?"Đúng rồi, Tiểu Chúc," Bà Lưu tiếp tục hỏi: "Cầu chì nhà cháu sao dễ bị hỏng vậy? Sửa xong rồi chứ?""Cầu chì?" Tôi nghi hoặc: "Cầu chì nhà cháu không có hỏng.""Ớ? Tối thứ năm tuần trước, cô đi đổ rác, thấy Trang tiên sinh đóng công tắc nguồn điện, hỏi cậu ấy, cậu ấy nói đổi cầu chì cho cháu, lẽ nào là cô nghe nhầm?"Thứ 5 tuần trước, phim kinh dị, chuột, còn có Trang Hôn Hiểu.Tôi chớp mắt, sự tình xem ra không đơn giản đây.
"Chẳng phải em nói tuyệt đối không đến à?"
Một tiếng sau, khi tôi ôm gối đứng trước cửa nhà Hôn Hiểu, anh đã hỏi như vậy.
"Chuột chạy ra phòng khách," Tôi nói khẽ một câu, thẹn thùng nhìn nụ cười hài hước của anh.
Cũng không biết con chuột đó có phải thành tinh rồi không, lại có thể vượt
qua được bẫy, chạy tản bộ ở phòng khách, xém chút dọa tôi chết, mặc kệ
cái gì lễ nghĩa liêm sỉ, vội vàng trốn sang nhà Hôn Hiểu.
Đây
tuyệt đối là hành động thất sách, vì từ đó, quyền kiểm soát nằm trong
tay Hôn Hiểu, anh bắt đầu trắng trợn khiêu chiến giới hạn kiên nhẫn của
tôi.
Đầu tiên, áo ngủ càng ngày càng ít, nếu không phải tôi phản đối mạnh mẽ, chắc anh ấy cũng cởi nốt cả q**n l*t 4 góc.
Ngoài ra, anh ấy còn nói công khai rằng ngủ trần có lợi cho sức khỏe, khuyến
khích tôi cũng làm theo, thậm chí còn xuất hiện tình trạng động thủ,
cũng may mà móng tay tôi có lực uy h**p, nếu không, chút trong sạch duy
nhất còn lại cũng không bảo đảm được.
Hơn nữa, anh ấy còn ôm chặt tôi khi ngủ, tay ôm eo, chân kẹp chân tôi, khiến tôi không thể cử động, quả là chịu cực hình.
Nhưng, tôi như cá nằm trên thớt, còn cách nào, lẽ nào lại muốn về nhà ở cùng con chuột béo đó?
Nói con chuột xuất quỷ nhập thần, ban ngày chết cũng không xuất hiện, buổi
tối đợi tôi ngủ rồi mới bắt đầu chạy lung tung. Hại tôi mấy ngày đều
phải ở nhà Hôn Hiểu, chịu cực hình.
Nhẫn nại cũng có mức độ, núi lửa cuối cùng cũng phun, hôm đó, tôi treo hai mắt gấu trúc, đầy sát khí chạy ra ngoài, mua miếng bánh gatô to, thêm lọ thuốc chuột độc nhất thế giới.
Lần này, nếu nó còn không chết, tôi sẽ ăn cái bánh ga tô độc này!
Cầm đồ trên tay, chạy về phía nhà, lại gặp bà Lưu ở cùng tầng.
"Tiểu Chúc, nhà cháu sinh nhật ai à?" Bà Lưu thấy tôi cầm bánh gatô liền hỏi.
"Không có, diệt chuột ạ."
"Chuột?"
"Vâng, một con to, hàng ngày buổi tối đều làm loạn trong nhà cháu."
Bà Lưu "oái" một tiếng: "Không phải chứ, tầng cao như vậy, chuột sao có
thể trèo lên, hơn nữa, có trèo lên được, sao chỉ tới nhà cháu?"
Tôi sững sờ, đúng rồi, chưa bao giờ nghe thấy tòa nhà tôi có chuột nhỉ, sao lại đến nhà tôi?
"Đúng rồi, Tiểu Chúc," Bà Lưu tiếp tục hỏi: "Cầu chì nhà cháu sao dễ bị hỏng vậy? Sửa xong rồi chứ?"
"Cầu chì?" Tôi nghi hoặc: "Cầu chì nhà cháu không có hỏng."
"Ớ? Tối thứ năm tuần trước, cô đi đổ rác, thấy Trang tiên sinh đóng công
tắc nguồn điện, hỏi cậu ấy, cậu ấy nói đổi cầu chì cho cháu, lẽ nào là
cô nghe nhầm?"
Thứ 5 tuần trước, phim kinh dị, chuột, còn có Trang Hôn Hiểu.
Tôi chớp mắt, sự tình xem ra không đơn giản đây.
Láng Giềng Hắc ÁmTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhChuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn… "Chẳng phải em nói tuyệt đối không đến à?"Một tiếng sau, khi tôi ôm gối đứng trước cửa nhà Hôn Hiểu, anh đã hỏi như vậy."Chuột chạy ra phòng khách," Tôi nói khẽ một câu, thẹn thùng nhìn nụ cười hài hước của anh.Cũng không biết con chuột đó có phải thành tinh rồi không, lại có thể vượt qua được bẫy, chạy tản bộ ở phòng khách, xém chút dọa tôi chết, mặc kệ cái gì lễ nghĩa liêm sỉ, vội vàng trốn sang nhà Hôn Hiểu.Đây tuyệt đối là hành động thất sách, vì từ đó, quyền kiểm soát nằm trong tay Hôn Hiểu, anh bắt đầu trắng trợn khiêu chiến giới hạn kiên nhẫn của tôi.Đầu tiên, áo ngủ càng ngày càng ít, nếu không phải tôi phản đối mạnh mẽ, chắc anh ấy cũng cởi nốt cả q**n l*t 4 góc.Ngoài ra, anh ấy còn nói công khai rằng ngủ trần có lợi cho sức khỏe, khuyến khích tôi cũng làm theo, thậm chí còn xuất hiện tình trạng động thủ, cũng may mà móng tay tôi có lực uy h**p, nếu không, chút trong sạch duy nhất còn lại cũng không bảo đảm được.Hơn nữa, anh ấy còn ôm chặt tôi khi ngủ, tay ôm eo, chân kẹp chân tôi, khiến tôi không thể cử động, quả là chịu cực hình.Nhưng, tôi như cá nằm trên thớt, còn cách nào, lẽ nào lại muốn về nhà ở cùng con chuột béo đó?Nói con chuột xuất quỷ nhập thần, ban ngày chết cũng không xuất hiện, buổi tối đợi tôi ngủ rồi mới bắt đầu chạy lung tung. Hại tôi mấy ngày đều phải ở nhà Hôn Hiểu, chịu cực hình.Nhẫn nại cũng có mức độ, núi lửa cuối cùng cũng phun, hôm đó, tôi treo hai mắt gấu trúc, đầy sát khí chạy ra ngoài, mua miếng bánh gatô to, thêm lọ thuốc chuột độc nhất thế giới.Lần này, nếu nó còn không chết, tôi sẽ ăn cái bánh ga tô độc này!Cầm đồ trên tay, chạy về phía nhà, lại gặp bà Lưu ở cùng tầng."Tiểu Chúc, nhà cháu sinh nhật ai à?" Bà Lưu thấy tôi cầm bánh gatô liền hỏi."Không có, diệt chuột ạ.""Chuột?""Vâng, một con to, hàng ngày buổi tối đều làm loạn trong nhà cháu."Bà Lưu "oái" một tiếng: "Không phải chứ, tầng cao như vậy, chuột sao có thể trèo lên, hơn nữa, có trèo lên được, sao chỉ tới nhà cháu?"Tôi sững sờ, đúng rồi, chưa bao giờ nghe thấy tòa nhà tôi có chuột nhỉ, sao lại đến nhà tôi?"Đúng rồi, Tiểu Chúc," Bà Lưu tiếp tục hỏi: "Cầu chì nhà cháu sao dễ bị hỏng vậy? Sửa xong rồi chứ?""Cầu chì?" Tôi nghi hoặc: "Cầu chì nhà cháu không có hỏng.""Ớ? Tối thứ năm tuần trước, cô đi đổ rác, thấy Trang tiên sinh đóng công tắc nguồn điện, hỏi cậu ấy, cậu ấy nói đổi cầu chì cho cháu, lẽ nào là cô nghe nhầm?"Thứ 5 tuần trước, phim kinh dị, chuột, còn có Trang Hôn Hiểu.Tôi chớp mắt, sự tình xem ra không đơn giản đây.