Chuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn…
Chương 75
Láng Giềng Hắc ÁmTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhChuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn… "Chúc Thảo Nhĩ, em rất căng thẳng?" Hôn Hiểu cảm nhận được sự thay đổi của tôi."Căng thẳng? ... Em, em không mà." Tôi dối lòng phủ nhận."Vậy vì sao em nắm chặt tay anh?"Tôi cúi đầu, quả nhiên, phát hiện mình đang ra sức cấu chặt cánh tay Hôn Hiểu, cuống cả lên không rời, dấu móng tay còn lưu lại, không rửa sạch chứng cứ."Không sao, đừng miễn cưỡng. Anh có thể đợi, cho tới ngày em bằng lòng." Hôn Hiểu cười dịu dàng, vuốt nhẹ tóc tôi, đứng lên về nhà.Tôi dựa vào ghế sô fa, trong lòng bất giác thở phào, nhưng có một cảm giác không nói ra được... hơi hơi trống rỗng.Không biết vì sao, trong đầu đột nhiên hiện ra khoảnh khắc tôi trúng đạn, gương mặt nhợt nhạt của Hôn Hiểu, sắc mặt tuyệt vọng đó.Thực ra, tôi chưa từng nói với người khác, trong nháy mắt tưởng mất mạng, trong lòng dâng lên cảm giác hối hận, hối hận không trân trọng từng phút từng giây bên Hôn Hiểu. Cho dù chúng tôi thường cãi nhau, nhưng những ngày tháng bên anh, tôi luôn vui vẻ.Tôi đứng lên, nói với Hôn Hiểu: "Em bằng lòng."Hôn Hiểu quay người, nhìn sâu vào mắt tôi.Tôi thở một hơi, toét miệng cười: "Trang Hôn Hiểu, em cam tâm tình nguyện thực thi thỏa thuận."Tắm xong, bước vào phòng ngủ, phát hiện Hôn Hiểu đã ngồi bên giường chờ đợi."Tới đây nào." Anh vỗ vỗ bên cạnh.Tôi nghe lời ngồi xuống cạnh anh.Tuy bình thường gào thét ai cũng lợi hại hơn ai, nhưng đến thời khắc quan trọng, tôi lại thành con tôm mềm, hai tay đan nhau, cúi đầu.Hôn Hiểu đặt tay lên eo tôi, từ từ cởi dây thắt lưng, áo tắm dần dần trượt xuống. Anh bắt đầu hôn mặt, vai, ngực tôi.Tôi nhắm mắt, toàn thân có run rẩy lạ thường, căng thẳng mà lại hạnh phúc.Hôn Hiểu nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, anh nghiêng người phủ lên, cơ thể anh dính chặt vào người tôi, một loại trọng lượng an toàn.Dưới ánh đèn mờ dìu dịu, gương mặt nghiêng của anh hoàn mỹ không giống người thật, tôi không kìm nổi tình cảm mà vuốt trán anh, chậm rãi hướng xuống, qua sống mũi thẳng, đôi môi mềm mại, sau đó, cái cằm cứng rắn.Cuối cùng, Hôn Hiểu nắm chặt cái tay không nghe lời của tôi, giam cầm nó trên đầu tôi, rồi anh cúi người xuống, hôn lên n** m*n c*m nhất trước ngực tôi, dùng đầu lưỡi vẽ từng vòng tròn, chầm chậm đùa nghịch.Toàn thân tôi như bị điện giật, một khoảng mờ mịt trong đầu, anh hôn và cắn nhẹ lên ngực khiến tôi như rơi vào vòng xoáy t*nh d*c. Đã hoàn toàn quên sự vật xung quanh, trong tai chỉ có tiếng vo ve ... còn có tiếng "sột soạt"Ớ? Tiếng "sột soạt"?Tôi hơi hé mắt, nhìn nơi phát ra âm thanh ... trên tủ đầu giường, chỗ đó, một con chuột trắng đang ngẩng đầu nhìn chúng tôi.Chuột!"A!" Tôi hét lên, trong lúc cấp bách đầu gối nảy lên, đụng vào một v*t c*ng cứng nóng nóng. Ba giây sau, lập tức hiểu ra, hỏng rồi, lỡ làm Tiểu Trang bị thương rồi!Quả nhiên, mặt Hôn Hiểu trắng bệch, ôm bụng, chầm chậm cuộn tròn trên đất."Xin lỗi, xin lỗi, đều tại con chuột tầng trên, nó lại chạy tới đây!" Tôi vội xin lỗi: "Hôn Hiểu, anh không sao chứ?""Em, nói, xem?" Hôn Hiểu rít răng nói."Xin anh đừng ngã xuống!" Hai tay tôi đan vào nhau, cầu khẩn."Em muốn tiếp tục à ?" Hôn Hiểu hơi ngạc nhiên."Không, chỉ là, anh ngã xuống rồi, ai đuổi con chuột đó đi chứ?""......"
"Chúc Thảo Nhĩ, em rất căng thẳng?" Hôn Hiểu cảm nhận được sự thay đổi của tôi.
"Căng thẳng? ... Em, em không mà." Tôi dối lòng phủ nhận.
"Vậy vì sao em nắm chặt tay anh?"
Tôi cúi đầu, quả nhiên, phát hiện mình đang ra sức cấu chặt cánh tay Hôn
Hiểu, cuống cả lên không rời, dấu móng tay còn lưu lại, không rửa sạch
chứng cứ.
"Không sao, đừng miễn cưỡng. Anh có thể đợi, cho tới
ngày em bằng lòng." Hôn Hiểu cười dịu dàng, vuốt nhẹ tóc tôi, đứng lên
về nhà.
Tôi dựa vào ghế sô fa, trong lòng bất giác thở phào, nhưng có một cảm giác không nói ra được... hơi hơi trống rỗng.
Không biết vì sao, trong đầu đột nhiên hiện ra khoảnh khắc tôi trúng đạn,
gương mặt nhợt nhạt của Hôn Hiểu, sắc mặt tuyệt vọng đó.
Thực
ra, tôi chưa từng nói với người khác, trong nháy mắt tưởng mất mạng,
trong lòng dâng lên cảm giác hối hận, hối hận không trân trọng từng phút từng giây bên Hôn Hiểu. Cho dù chúng tôi thường cãi nhau, nhưng những
ngày tháng bên anh, tôi luôn vui vẻ.
Tôi đứng lên, nói với Hôn Hiểu: "Em bằng lòng."
Hôn Hiểu quay người, nhìn sâu vào mắt tôi.
Tôi thở một hơi, toét miệng cười: "Trang Hôn Hiểu, em cam tâm tình nguyện thực thi thỏa thuận."
Tắm xong, bước vào phòng ngủ, phát hiện Hôn Hiểu đã ngồi bên giường chờ đợi.
"Tới đây nào." Anh vỗ vỗ bên cạnh.
Tôi nghe lời ngồi xuống cạnh anh.
Tuy bình thường gào thét ai cũng lợi hại hơn ai, nhưng đến thời khắc quan
trọng, tôi lại thành con tôm mềm, hai tay đan nhau, cúi đầu.
Hôn Hiểu đặt tay lên eo tôi, từ từ cởi dây thắt lưng, áo tắm dần dần trượt xuống. Anh bắt đầu hôn mặt, vai, ngực tôi.
Tôi nhắm mắt, toàn thân có run rẩy lạ thường, căng thẳng mà lại hạnh phúc.
Hôn Hiểu nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, anh nghiêng người phủ lên, cơ thể
anh dính chặt vào người tôi, một loại trọng lượng an toàn.
Dưới
ánh đèn mờ dìu dịu, gương mặt nghiêng của anh hoàn mỹ không giống người
thật, tôi không kìm nổi tình cảm mà vuốt trán anh, chậm rãi hướng xuống, qua sống mũi thẳng, đôi môi mềm mại, sau đó, cái cằm cứng rắn.
Cuối cùng, Hôn Hiểu nắm chặt cái tay không nghe lời của tôi, giam cầm nó
trên đầu tôi, rồi anh cúi người xuống, hôn lên n** m*n c*m nhất trước
ngực tôi, dùng đầu lưỡi vẽ từng vòng tròn, chầm chậm đùa nghịch.
Toàn thân tôi như bị điện giật, một khoảng mờ mịt trong đầu, anh hôn và cắn
nhẹ lên ngực khiến tôi như rơi vào vòng xoáy t*nh d*c. Đã hoàn toàn quên sự vật xung quanh, trong tai chỉ có tiếng vo ve ... còn có tiếng "sột
soạt"
Ớ? Tiếng "sột soạt"?
Tôi hơi hé mắt, nhìn nơi phát ra âm thanh ... trên tủ đầu giường, chỗ đó, một con chuột trắng đang ngẩng đầu nhìn chúng tôi.
Chuột!
"A!" Tôi hét lên, trong lúc cấp bách đầu gối nảy lên, đụng vào một v*t c*ng
cứng nóng nóng. Ba giây sau, lập tức hiểu ra, hỏng rồi, lỡ làm Tiểu
Trang bị thương rồi!
Quả nhiên, mặt Hôn Hiểu trắng bệch, ôm bụng, chầm chậm cuộn tròn trên đất.
"Xin lỗi, xin lỗi, đều tại con chuột tầng trên, nó lại chạy tới đây!" Tôi vội xin lỗi: "Hôn Hiểu, anh không sao chứ?"
"Em, nói, xem?" Hôn Hiểu rít răng nói.
"Xin anh đừng ngã xuống!" Hai tay tôi đan vào nhau, cầu khẩn.
"Em muốn tiếp tục à ?" Hôn Hiểu hơi ngạc nhiên.
"Không, chỉ là, anh ngã xuống rồi, ai đuổi con chuột đó đi chứ?"
"......"
Láng Giềng Hắc ÁmTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhChuyện xảy ra như thế nào nhỉ? Để tôi nghĩ đã. Có lẽ là một tuần trước tết, dì Lâm hàng xóm đến nhờ tôi, nói bà ấy và chồng phải về quê ăn tết, nhưng con trai tuần sau thi vào trường cao đẳng, không thể bị lỡ, đành để nó một mình ở lại nơi này. Phiền tôi chăm sóc cậu ta một chút. Đồng thời còn bưng một nồi canh gà thơm ngon nóng hổi trên tay, khiến mỗi giây lại bài tiết ra 30 ml nước bọt. Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức đồng ý, tiễn dì Lâm yên tâm về, hướng bát canh gà lên trời làm một hơi đến cùng, xoa xoa bụng, ợ một cái, rồi rửa đi ngủ. Ngủ liền tới sáng, sau đó nhàn rỗi ra trông cửa hàng. Ai ngờ gần tới tết, khách đông, mà các em gái lại được nghỉ, cả ngày, tôi bận tới nỗi trời đất mịt mùng, ngày tháng không ánh sáng, nhốn nháo hoảng loạn, cát bay bụi chạy. Tới tận 5h chiều, mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhân cơ hội, giới thiệu chút nhé, tôi là Chúc Thảo Nhĩ, Chúc trong Chúc phúc, Thảo Nhĩ trong Mỉm cười, tên rất vui mừng đấy nhỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học cùng với bạn… "Chúc Thảo Nhĩ, em rất căng thẳng?" Hôn Hiểu cảm nhận được sự thay đổi của tôi."Căng thẳng? ... Em, em không mà." Tôi dối lòng phủ nhận."Vậy vì sao em nắm chặt tay anh?"Tôi cúi đầu, quả nhiên, phát hiện mình đang ra sức cấu chặt cánh tay Hôn Hiểu, cuống cả lên không rời, dấu móng tay còn lưu lại, không rửa sạch chứng cứ."Không sao, đừng miễn cưỡng. Anh có thể đợi, cho tới ngày em bằng lòng." Hôn Hiểu cười dịu dàng, vuốt nhẹ tóc tôi, đứng lên về nhà.Tôi dựa vào ghế sô fa, trong lòng bất giác thở phào, nhưng có một cảm giác không nói ra được... hơi hơi trống rỗng.Không biết vì sao, trong đầu đột nhiên hiện ra khoảnh khắc tôi trúng đạn, gương mặt nhợt nhạt của Hôn Hiểu, sắc mặt tuyệt vọng đó.Thực ra, tôi chưa từng nói với người khác, trong nháy mắt tưởng mất mạng, trong lòng dâng lên cảm giác hối hận, hối hận không trân trọng từng phút từng giây bên Hôn Hiểu. Cho dù chúng tôi thường cãi nhau, nhưng những ngày tháng bên anh, tôi luôn vui vẻ.Tôi đứng lên, nói với Hôn Hiểu: "Em bằng lòng."Hôn Hiểu quay người, nhìn sâu vào mắt tôi.Tôi thở một hơi, toét miệng cười: "Trang Hôn Hiểu, em cam tâm tình nguyện thực thi thỏa thuận."Tắm xong, bước vào phòng ngủ, phát hiện Hôn Hiểu đã ngồi bên giường chờ đợi."Tới đây nào." Anh vỗ vỗ bên cạnh.Tôi nghe lời ngồi xuống cạnh anh.Tuy bình thường gào thét ai cũng lợi hại hơn ai, nhưng đến thời khắc quan trọng, tôi lại thành con tôm mềm, hai tay đan nhau, cúi đầu.Hôn Hiểu đặt tay lên eo tôi, từ từ cởi dây thắt lưng, áo tắm dần dần trượt xuống. Anh bắt đầu hôn mặt, vai, ngực tôi.Tôi nhắm mắt, toàn thân có run rẩy lạ thường, căng thẳng mà lại hạnh phúc.Hôn Hiểu nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, anh nghiêng người phủ lên, cơ thể anh dính chặt vào người tôi, một loại trọng lượng an toàn.Dưới ánh đèn mờ dìu dịu, gương mặt nghiêng của anh hoàn mỹ không giống người thật, tôi không kìm nổi tình cảm mà vuốt trán anh, chậm rãi hướng xuống, qua sống mũi thẳng, đôi môi mềm mại, sau đó, cái cằm cứng rắn.Cuối cùng, Hôn Hiểu nắm chặt cái tay không nghe lời của tôi, giam cầm nó trên đầu tôi, rồi anh cúi người xuống, hôn lên n** m*n c*m nhất trước ngực tôi, dùng đầu lưỡi vẽ từng vòng tròn, chầm chậm đùa nghịch.Toàn thân tôi như bị điện giật, một khoảng mờ mịt trong đầu, anh hôn và cắn nhẹ lên ngực khiến tôi như rơi vào vòng xoáy t*nh d*c. Đã hoàn toàn quên sự vật xung quanh, trong tai chỉ có tiếng vo ve ... còn có tiếng "sột soạt"Ớ? Tiếng "sột soạt"?Tôi hơi hé mắt, nhìn nơi phát ra âm thanh ... trên tủ đầu giường, chỗ đó, một con chuột trắng đang ngẩng đầu nhìn chúng tôi.Chuột!"A!" Tôi hét lên, trong lúc cấp bách đầu gối nảy lên, đụng vào một v*t c*ng cứng nóng nóng. Ba giây sau, lập tức hiểu ra, hỏng rồi, lỡ làm Tiểu Trang bị thương rồi!Quả nhiên, mặt Hôn Hiểu trắng bệch, ôm bụng, chầm chậm cuộn tròn trên đất."Xin lỗi, xin lỗi, đều tại con chuột tầng trên, nó lại chạy tới đây!" Tôi vội xin lỗi: "Hôn Hiểu, anh không sao chứ?""Em, nói, xem?" Hôn Hiểu rít răng nói."Xin anh đừng ngã xuống!" Hai tay tôi đan vào nhau, cầu khẩn."Em muốn tiếp tục à ?" Hôn Hiểu hơi ngạc nhiên."Không, chỉ là, anh ngã xuống rồi, ai đuổi con chuột đó đi chứ?""......"