Bao quanh Liễu Triêu Hoa là một mảnh không gian tăm tối, mịt mùng. Nàng giống như một đứa bé co mình lại, cong cong cái lưng, chui đầu vào giữa hai đầu gối. Tư thế này khiến nàng cảm thấy thực an toàn. Nàng không biết vì sao mình lại xuất hiện ở đây, cũng không rõ bản thân đã ngủ được bao lâu. Khi ý thức của nàng bắt đấu có chút thanh tỉnh, một trận nói cười vui vẻ từ một nơi xa xăm nào đó truyền đến bên tai. “Gọi phụ thân đi, con trai, ta là cha của con!”, thanh âm trầm ấm, thuần phác mơ hồ lộ ra niềm sung sướng khó kìm nén. “Nói bậy! Chàng làm sao biết đó là con trai”, giọng nữ nhân vui vẻ mà ôn nhu. “Con trai hay con gái ta đều thích…”. Liễu Triêu Hoa đang cố gắng lắng nghe những thanh âm nhỏ to kia, đôi nam nữ nọ lại chợt im bặt. Không gian xung quanh trong chốc lát trở về như lúc đầu, vắng lặng, trống rỗng. Phụ thân? Liễu Triêu Hoa phát hoảng, nàng… dường như đã chết? Vừa nhận ra điều này, chuyện cũ trong hồi ức bỗng ùa về… Kiếp trước… Liễu Triêu Hoa mắc chứng ung thư. Khi gia…
Chương 17: Đưa cơm cho lão hồ yêu
Nhất Thế Triêu HoaTác giả: Thất Nguyệt Ngư DươngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhBao quanh Liễu Triêu Hoa là một mảnh không gian tăm tối, mịt mùng. Nàng giống như một đứa bé co mình lại, cong cong cái lưng, chui đầu vào giữa hai đầu gối. Tư thế này khiến nàng cảm thấy thực an toàn. Nàng không biết vì sao mình lại xuất hiện ở đây, cũng không rõ bản thân đã ngủ được bao lâu. Khi ý thức của nàng bắt đấu có chút thanh tỉnh, một trận nói cười vui vẻ từ một nơi xa xăm nào đó truyền đến bên tai. “Gọi phụ thân đi, con trai, ta là cha của con!”, thanh âm trầm ấm, thuần phác mơ hồ lộ ra niềm sung sướng khó kìm nén. “Nói bậy! Chàng làm sao biết đó là con trai”, giọng nữ nhân vui vẻ mà ôn nhu. “Con trai hay con gái ta đều thích…”. Liễu Triêu Hoa đang cố gắng lắng nghe những thanh âm nhỏ to kia, đôi nam nữ nọ lại chợt im bặt. Không gian xung quanh trong chốc lát trở về như lúc đầu, vắng lặng, trống rỗng. Phụ thân? Liễu Triêu Hoa phát hoảng, nàng… dường như đã chết? Vừa nhận ra điều này, chuyện cũ trong hồi ức bỗng ùa về… Kiếp trước… Liễu Triêu Hoa mắc chứng ung thư. Khi gia… Ngày thứ hai, Tước Nhiên mặc dù không muốn nhưng vẫn chuẩn bị khay cơm đầy đủ ba món mặn một món canh giao cho Liễu Triêu Hoa. Liễu Triêu Hoa liếc mắt nhìn Tước Nhiên rồi cười, sau cuộc nói chuyện thẳng thắn đêm qua, ở trước mặt nàng Tước Nhiên đã gỡ xuống chiếc mặt nạ lúc trước, nói thẳng ra giờ đây hai người ở chung đã tự nhiên hơn nhiều, trừ việc thỉnh thoảng tâm thần của Tước Nhiên hơi không bình thường thì Liễu Triêu Hoa cảm thấy hết thảy đều tốt hơn so với lúc đầu.Cầm theo khay cơm, Liễu Triêu Hoa v**t v* viên Thổ Hành Châu màu đen kia, sau khi cảm thấy từ lòng bàn chân truyền đến một trận rung động, nàng hết sức bình tĩnh để cho hố đen bao phủ lấy bản thân mình. Ngay lúc cảm thấy cực kỳ choáng váng nàng vẫn có đủ tinh lực mà che chở tốt cho khay cơm trong ngực.Cho dù vẫn khó chịu nhưng không thể không nói rằng qua vài lần như vậy, Liễu Triêu Hoa đối với cảm giác mê muội choáng váng này cũng không thấy chật vật như lần đầu. Chỉ qua vài lượt hô hấp, nàng cảm giác thân thể của mình bị một luồng lực mạnh ném về phía trước, còn chưa chạm chân xuống đất, thân thể đã bị vài sợi lông mềm mại buộc chặt vững vàng đáp xuống mặt đất.Khay cơm Liễu Triêu Hoa cầm trong tay đột nhiên biến mất, rõ là lão hồ yêu không thể đợi được mà cầm ngay lấy nó, nàng tự mình xoa xoa huyệt thái dương, nhắm mắt dưỡng thần chờ đợi cảm giác hoa mắt mất đi mới từ từ mở mắt.“Hậu bối, thật không uổng công lão phu yêu quý ngươi!”, con ngươi màu vàng của lão hồ yêu tràn đầy vui mừng, chòm râu dài không đợi Liễu Triêu Hoa chào hỏi liền cuốn lấy thức ăn trong hộp. Lão hồ yêu vội vã bỏ thức ăn vào miệng nhai nuốt làm bẩn cả chòm râu trắng mềm mại, nhưng lão cũng không thèm để ý mà vẫn ăn một cách vui vẻ.Liễu Triêu Hoa nhìn lão, khóe miệng mỉm cười, trong lòng lại cảm thấy nguội lạnh, nơi nào đó trong tim giống như bị cứa nhẹ, cảm giác ê ẩm dâng lên khiến nàng cơ hồ muốn rơi nước mắt.Liễu Triêu Hoa đẩy xe lăn xoay người, từ trong tay áo rút ra khăn tay nàng vẫn hay mang theo định nhúng vào nước trong hồ, nhưng làm sao cũng với không tới. Trong lúc sốt ruột nàng chỉ có thể điều khiển xe lăn càng nhích tới gần bên hồ nước rồi cố cúi người xuống hết cỡ, còn chưa kịp đắc ý thì thân thể nghiêng xuống như sắp sửa rơi thẳng xuống nước khiến lòng nàng hoảng lên.Tiếng thét chói tai còn chưa bật ra khỏi miệng thì vài sợi lông tuyết trắng đã quấn lấy Liễu Triêu Hoa cùng xe lăn của nàng, cảm giác tim đập dồn dập còn chưa hết thì lão hồ yêu phía sau đã trợn mắt gầm lên: “Thật là nghịch ngợm phá phách! Không để cho lão phu yên tâm ăn một bữa cơm!”.Liễu Triêu Hoa hơi ngượng ngùng tự mình đẩy xe lăn đến bên người lão, khăn trong tay đã được thấm ướt, nàng lẳng lặng chờ lão hồ yêu ăn xong, mới đưa khăn nhẹ nhàng lên chòm râu của lão chậm chạp lau đi vết bẩn thức ăn dính trên đó.Động tác của Liễu Triêu Hoa vô cùng chậm chạp cẩn thận giống như xem chòm râu của lão là trân bảo. Sợi râu mềm mại của lão vỗ nhẹ đỉnh đầu nàng rồi vuốt ve, Liễu Triêu Hoa nghe thấy lão hồ yêu dùng thanh âm rất bình thản nói: “Mọi việc điều có nhân quả, đây là kiếp số lão phu tự mình lựa chọn. Số mệnh không tốt lại chống đỡ không được, chẳng qua coi như là làm cho khách nhân lưu lại nơi này nhiều thêm một người mà thôi. Mệnh ta kiên cường, gắng gượng vượt qua thôi…”.Lão hồ yêu ngừng lại rồi bỗng nhiên cười một tiếng: “Thật là càng già càng hồ đồ, lão phu nói cho ngươi nghe chuyện này để làm gì. Nhân loại các ngươi toàn là đạo đức giả, chỉ có trước tiên thỏa mãn lợi ích của mình sau đó mới có thể đi phân phát những thứ bác ái vô dụng kia, phàm là yêu loại đều biết điều này”.“Ta thừa nhận”, Liễu Triêu Hoa ngẩng đầu, con ngươi bình lặng sáng láng không chút nào giấu diếm: “Nếu là ta, hẳn là muốn bảo toàn bản thân mình trước mới có thể quan tâm đến những thứ khác. Đây là bản tính của con người, không có gì đáng xấu hổ. Ít nhất thì hôm nay hồ gia gia cũng ăn thức ăn ta mang đến đúng không?”.Sắc mặt lão hồ yêu căng ra: “Chẳng lẽ ngươi dám không cho lão phu dùng bữa, vậy ta ăn ngươi?!”.
Ngày thứ
hai, Tước Nhiên mặc dù không muốn nhưng vẫn chuẩn bị khay cơm đầy đủ ba
món mặn một món canh giao cho Liễu Triêu Hoa. Liễu Triêu Hoa liếc mắt
nhìn Tước Nhiên rồi cười, sau cuộc nói chuyện thẳng thắn đêm qua, ở
trước mặt nàng Tước Nhiên đã gỡ xuống chiếc mặt nạ lúc trước, nói thẳng
ra giờ đây hai người ở chung đã tự nhiên hơn nhiều, trừ việc thỉnh
thoảng tâm thần của Tước Nhiên hơi không bình thường thì Liễu Triêu Hoa
cảm thấy hết thảy đều tốt hơn so với lúc đầu.
Cầm theo
khay cơm, Liễu Triêu Hoa v**t v* viên Thổ Hành Châu màu đen kia, sau khi cảm thấy từ lòng bàn chân truyền đến một trận rung động, nàng hết sức
bình tĩnh để cho hố đen bao phủ lấy bản thân mình. Ngay lúc cảm thấy cực kỳ choáng váng nàng vẫn có đủ tinh lực mà che chở tốt cho khay cơm
trong ngực.
Cho dù vẫn
khó chịu nhưng không thể không nói rằng qua vài lần như vậy, Liễu Triêu
Hoa đối với cảm giác mê muội choáng váng này cũng không thấy chật vật
như lần đầu. Chỉ qua vài lượt hô hấp, nàng cảm giác thân thể của mình bị một luồng lực mạnh ném về phía trước, còn chưa chạm chân xuống đất,
thân thể đã bị vài sợi lông mềm mại buộc chặt vững vàng đáp xuống mặt
đất.
Khay cơm
Liễu Triêu Hoa cầm trong tay đột nhiên biến mất, rõ là lão hồ yêu không
thể đợi được mà cầm ngay lấy nó, nàng tự mình xoa xoa huyệt thái dương,
nhắm mắt dưỡng thần chờ đợi cảm giác hoa mắt mất đi mới từ từ mở mắt.
“Hậu bối,
thật không uổng công lão phu yêu quý ngươi!”, con ngươi màu vàng của lão hồ yêu tràn đầy vui mừng, chòm râu dài không đợi Liễu Triêu Hoa chào
hỏi liền cuốn lấy thức ăn trong hộp. Lão hồ yêu vội vã bỏ thức ăn vào
miệng nhai nuốt làm bẩn cả chòm râu trắng mềm mại, nhưng lão cũng không
thèm để ý mà vẫn ăn một cách vui vẻ.
Liễu Triêu
Hoa nhìn lão, khóe miệng mỉm cười, trong lòng lại cảm thấy nguội lạnh,
nơi nào đó trong tim giống như bị cứa nhẹ, cảm giác ê ẩm dâng lên khiến
nàng cơ hồ muốn rơi nước mắt.
Liễu Triêu
Hoa đẩy xe lăn xoay người, từ trong tay áo rút ra khăn tay nàng vẫn hay
mang theo định nhúng vào nước trong hồ, nhưng làm sao cũng với không
tới. Trong lúc sốt ruột nàng chỉ có thể điều khiển xe lăn càng nhích tới gần bên hồ nước rồi cố cúi người xuống hết cỡ, còn chưa kịp đắc ý thì
thân thể nghiêng xuống như sắp sửa rơi thẳng xuống nước khiến lòng nàng
hoảng lên.
Tiếng thét
chói tai còn chưa bật ra khỏi miệng thì vài sợi lông tuyết trắng đã quấn lấy Liễu Triêu Hoa cùng xe lăn của nàng, cảm giác tim đập dồn dập còn
chưa hết thì lão hồ yêu phía sau đã trợn mắt gầm lên: “Thật là nghịch
ngợm phá phách! Không để cho lão phu yên tâm ăn một bữa cơm!”.
Liễu Triêu
Hoa hơi ngượng ngùng tự mình đẩy xe lăn đến bên người lão, khăn trong
tay đã được thấm ướt, nàng lẳng lặng chờ lão hồ yêu ăn xong, mới đưa
khăn nhẹ nhàng lên chòm râu của lão chậm chạp lau đi vết bẩn thức ăn
dính trên đó.
Động tác của Liễu Triêu Hoa vô cùng chậm chạp cẩn thận giống như xem chòm râu của
lão là trân bảo. Sợi râu mềm mại của lão vỗ nhẹ đỉnh đầu nàng rồi vuốt
ve, Liễu Triêu Hoa nghe thấy lão hồ yêu dùng thanh âm rất bình thản nói: “Mọi việc điều có nhân quả, đây là kiếp số lão phu tự mình lựa chọn. Số mệnh không tốt lại chống đỡ không được, chẳng qua coi như là làm cho
khách nhân lưu lại nơi này nhiều thêm một người mà thôi. Mệnh ta kiên
cường, gắng gượng vượt qua thôi…”.
Lão hồ yêu
ngừng lại rồi bỗng nhiên cười một tiếng: “Thật là càng già càng hồ đồ,
lão phu nói cho ngươi nghe chuyện này để làm gì. Nhân loại các ngươi
toàn là đạo đức giả, chỉ có trước tiên thỏa mãn lợi ích của mình sau đó
mới có thể đi phân phát những thứ bác ái vô dụng kia, phàm là yêu loại
đều biết điều này”.
“Ta thừa
nhận”, Liễu Triêu Hoa ngẩng đầu, con ngươi bình lặng sáng láng không
chút nào giấu diếm: “Nếu là ta, hẳn là muốn bảo toàn bản thân mình trước mới có thể quan tâm đến những thứ khác. Đây là bản tính của con người,
không có gì đáng xấu hổ. Ít nhất thì hôm nay hồ gia gia cũng ăn thức ăn
ta mang đến đúng không?”.
Sắc mặt lão hồ yêu căng ra: “Chẳng lẽ ngươi dám không cho lão phu dùng bữa, vậy ta ăn ngươi?!”.
Nhất Thế Triêu HoaTác giả: Thất Nguyệt Ngư DươngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhBao quanh Liễu Triêu Hoa là một mảnh không gian tăm tối, mịt mùng. Nàng giống như một đứa bé co mình lại, cong cong cái lưng, chui đầu vào giữa hai đầu gối. Tư thế này khiến nàng cảm thấy thực an toàn. Nàng không biết vì sao mình lại xuất hiện ở đây, cũng không rõ bản thân đã ngủ được bao lâu. Khi ý thức của nàng bắt đấu có chút thanh tỉnh, một trận nói cười vui vẻ từ một nơi xa xăm nào đó truyền đến bên tai. “Gọi phụ thân đi, con trai, ta là cha của con!”, thanh âm trầm ấm, thuần phác mơ hồ lộ ra niềm sung sướng khó kìm nén. “Nói bậy! Chàng làm sao biết đó là con trai”, giọng nữ nhân vui vẻ mà ôn nhu. “Con trai hay con gái ta đều thích…”. Liễu Triêu Hoa đang cố gắng lắng nghe những thanh âm nhỏ to kia, đôi nam nữ nọ lại chợt im bặt. Không gian xung quanh trong chốc lát trở về như lúc đầu, vắng lặng, trống rỗng. Phụ thân? Liễu Triêu Hoa phát hoảng, nàng… dường như đã chết? Vừa nhận ra điều này, chuyện cũ trong hồi ức bỗng ùa về… Kiếp trước… Liễu Triêu Hoa mắc chứng ung thư. Khi gia… Ngày thứ hai, Tước Nhiên mặc dù không muốn nhưng vẫn chuẩn bị khay cơm đầy đủ ba món mặn một món canh giao cho Liễu Triêu Hoa. Liễu Triêu Hoa liếc mắt nhìn Tước Nhiên rồi cười, sau cuộc nói chuyện thẳng thắn đêm qua, ở trước mặt nàng Tước Nhiên đã gỡ xuống chiếc mặt nạ lúc trước, nói thẳng ra giờ đây hai người ở chung đã tự nhiên hơn nhiều, trừ việc thỉnh thoảng tâm thần của Tước Nhiên hơi không bình thường thì Liễu Triêu Hoa cảm thấy hết thảy đều tốt hơn so với lúc đầu.Cầm theo khay cơm, Liễu Triêu Hoa v**t v* viên Thổ Hành Châu màu đen kia, sau khi cảm thấy từ lòng bàn chân truyền đến một trận rung động, nàng hết sức bình tĩnh để cho hố đen bao phủ lấy bản thân mình. Ngay lúc cảm thấy cực kỳ choáng váng nàng vẫn có đủ tinh lực mà che chở tốt cho khay cơm trong ngực.Cho dù vẫn khó chịu nhưng không thể không nói rằng qua vài lần như vậy, Liễu Triêu Hoa đối với cảm giác mê muội choáng váng này cũng không thấy chật vật như lần đầu. Chỉ qua vài lượt hô hấp, nàng cảm giác thân thể của mình bị một luồng lực mạnh ném về phía trước, còn chưa chạm chân xuống đất, thân thể đã bị vài sợi lông mềm mại buộc chặt vững vàng đáp xuống mặt đất.Khay cơm Liễu Triêu Hoa cầm trong tay đột nhiên biến mất, rõ là lão hồ yêu không thể đợi được mà cầm ngay lấy nó, nàng tự mình xoa xoa huyệt thái dương, nhắm mắt dưỡng thần chờ đợi cảm giác hoa mắt mất đi mới từ từ mở mắt.“Hậu bối, thật không uổng công lão phu yêu quý ngươi!”, con ngươi màu vàng của lão hồ yêu tràn đầy vui mừng, chòm râu dài không đợi Liễu Triêu Hoa chào hỏi liền cuốn lấy thức ăn trong hộp. Lão hồ yêu vội vã bỏ thức ăn vào miệng nhai nuốt làm bẩn cả chòm râu trắng mềm mại, nhưng lão cũng không thèm để ý mà vẫn ăn một cách vui vẻ.Liễu Triêu Hoa nhìn lão, khóe miệng mỉm cười, trong lòng lại cảm thấy nguội lạnh, nơi nào đó trong tim giống như bị cứa nhẹ, cảm giác ê ẩm dâng lên khiến nàng cơ hồ muốn rơi nước mắt.Liễu Triêu Hoa đẩy xe lăn xoay người, từ trong tay áo rút ra khăn tay nàng vẫn hay mang theo định nhúng vào nước trong hồ, nhưng làm sao cũng với không tới. Trong lúc sốt ruột nàng chỉ có thể điều khiển xe lăn càng nhích tới gần bên hồ nước rồi cố cúi người xuống hết cỡ, còn chưa kịp đắc ý thì thân thể nghiêng xuống như sắp sửa rơi thẳng xuống nước khiến lòng nàng hoảng lên.Tiếng thét chói tai còn chưa bật ra khỏi miệng thì vài sợi lông tuyết trắng đã quấn lấy Liễu Triêu Hoa cùng xe lăn của nàng, cảm giác tim đập dồn dập còn chưa hết thì lão hồ yêu phía sau đã trợn mắt gầm lên: “Thật là nghịch ngợm phá phách! Không để cho lão phu yên tâm ăn một bữa cơm!”.Liễu Triêu Hoa hơi ngượng ngùng tự mình đẩy xe lăn đến bên người lão, khăn trong tay đã được thấm ướt, nàng lẳng lặng chờ lão hồ yêu ăn xong, mới đưa khăn nhẹ nhàng lên chòm râu của lão chậm chạp lau đi vết bẩn thức ăn dính trên đó.Động tác của Liễu Triêu Hoa vô cùng chậm chạp cẩn thận giống như xem chòm râu của lão là trân bảo. Sợi râu mềm mại của lão vỗ nhẹ đỉnh đầu nàng rồi vuốt ve, Liễu Triêu Hoa nghe thấy lão hồ yêu dùng thanh âm rất bình thản nói: “Mọi việc điều có nhân quả, đây là kiếp số lão phu tự mình lựa chọn. Số mệnh không tốt lại chống đỡ không được, chẳng qua coi như là làm cho khách nhân lưu lại nơi này nhiều thêm một người mà thôi. Mệnh ta kiên cường, gắng gượng vượt qua thôi…”.Lão hồ yêu ngừng lại rồi bỗng nhiên cười một tiếng: “Thật là càng già càng hồ đồ, lão phu nói cho ngươi nghe chuyện này để làm gì. Nhân loại các ngươi toàn là đạo đức giả, chỉ có trước tiên thỏa mãn lợi ích của mình sau đó mới có thể đi phân phát những thứ bác ái vô dụng kia, phàm là yêu loại đều biết điều này”.“Ta thừa nhận”, Liễu Triêu Hoa ngẩng đầu, con ngươi bình lặng sáng láng không chút nào giấu diếm: “Nếu là ta, hẳn là muốn bảo toàn bản thân mình trước mới có thể quan tâm đến những thứ khác. Đây là bản tính của con người, không có gì đáng xấu hổ. Ít nhất thì hôm nay hồ gia gia cũng ăn thức ăn ta mang đến đúng không?”.Sắc mặt lão hồ yêu căng ra: “Chẳng lẽ ngươi dám không cho lão phu dùng bữa, vậy ta ăn ngươi?!”.