Tác giả:

Đi đêm nhiều có ngày gặp ma. Xem mắt nhiều có ngày gặp phải người quen. Đây là lời tuyên bố của một vị tiền bối xem mắt khi chia sẻ kinh nghiệm với Mộ Bình Phàm. Số lần xem mắt của vị nữ tiền bối kia trong bốn năm đã vượt quá trăm lần. Trong đó, ba lần gặp phải đồng nghiệp cũ, hai lần đụng trúng bạn trai cũ, thậm chí có một lần giật mình nhất chính là gặp phải ông anh họ phương xa của mình. Cái kiểu loạn luân loạn lý này làm cho da đầu vị nữ tiền bối kia tê dại, dù trời rất nóng nhưng vẫn chạy về nhà lôi chăn bông ra trùm kín mít ba mươi phút mới xua được trận nổi da gà vừa nãy. Bây giờ ngay trước mắt, Mộ Bình Phàm nghiệm chứng lại câu nói của vị nữ tiền bối kia quả thật còn chất, còn tinh khiết hơn cả vàng 24k. Len lén giương mắt lên, dò xét người đàn ông ngồi đối diện. Vóc dáng cao, vóc người tốt, mặt mày thanh tú, cả người toát ra một loại khí thế cương nghị. Làm cho người ta chú ý nhất chính là cặp mắt kia của hắn, rất đen, bên trên còn có một tầng lạnh nhạt bao phủ, tỏa ra sự…

Chương 3

Đi Xem MắtTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhĐi đêm nhiều có ngày gặp ma. Xem mắt nhiều có ngày gặp phải người quen. Đây là lời tuyên bố của một vị tiền bối xem mắt khi chia sẻ kinh nghiệm với Mộ Bình Phàm. Số lần xem mắt của vị nữ tiền bối kia trong bốn năm đã vượt quá trăm lần. Trong đó, ba lần gặp phải đồng nghiệp cũ, hai lần đụng trúng bạn trai cũ, thậm chí có một lần giật mình nhất chính là gặp phải ông anh họ phương xa của mình. Cái kiểu loạn luân loạn lý này làm cho da đầu vị nữ tiền bối kia tê dại, dù trời rất nóng nhưng vẫn chạy về nhà lôi chăn bông ra trùm kín mít ba mươi phút mới xua được trận nổi da gà vừa nãy. Bây giờ ngay trước mắt, Mộ Bình Phàm nghiệm chứng lại câu nói của vị nữ tiền bối kia quả thật còn chất, còn tinh khiết hơn cả vàng 24k. Len lén giương mắt lên, dò xét người đàn ông ngồi đối diện. Vóc dáng cao, vóc người tốt, mặt mày thanh tú, cả người toát ra một loại khí thế cương nghị. Làm cho người ta chú ý nhất chính là cặp mắt kia của hắn, rất đen, bên trên còn có một tầng lạnh nhạt bao phủ, tỏa ra sự… Cuối cùng còn một loại, ba tốt.Tướng mạo tốt, gia thế tốt, công việc tốt.Nói cách khác, chính là cái loại mà Bình Phàm có cao hơn nữa cũng không với tới được.Giống như Doãn Việt trước mặt đây.Hắn là bạn thời cấp ba của Bình Phàm.Doãn Việt, loại người như hắn trong ký ức thời học sinh của mỗi người đều xuất hiện một người như vậy.Dùng tư tưởng trẻ con lúc ấy để hình dung, chính là khốc.Thật ra công bằng mà nói, hắn cũng không phải là cố ý giả bộ, đó vốn là tính cách của hắn.Hắn ít nói trầm mặc, rất ít chuyện có thể khiến hắn quan tâm, thích an tĩnh, đến chỗ nhiều người đối với hắn mà nói là một loại hành hạ.Lúc ấy, lớp học quy định dựa theo thành tích mỗi tháng mà xếp thứ tự từ cao đến thấp, mình tự chọn vị trí.Lần nào Doãn Việt cũng cầm cờ đi trước, nhưng hắn lại luôn chọn vị trí cuối cùng trong góc phòng học.Bình Phàm cho là, hắn rất ghét bị chú ý.Nhưng, thân là con trai độc nhất của cục trưởng cục tư pháp thành phố, cộng thêm bề ngoài tốt, vóc dáng 182, từng đoạt giải nhất cuộc thi toán Olympic toàn quốc, nếu không bị chú ý, trừ phi toàn bộ thầy trò tập thể đều bị mù.Bình Phàm nhớ rõ, năm đó nữ sinh thầm mến hắn rất nhiều, nhưng người thật sự dám theo đuổi hắn lại không có bao nhiêu.Nguyên nhân là, Doãn Việt luôn tạo khoảng cách với người khác, cho dù hắn đứng trước mặt bạn, nhưng bạn lại cảm thấy giống như rất là xa cách.Bạn không hiểu hắn đang nghĩ gì.Bình Phàm cố gắng lục tìm ký ức năm đó, cảm thấy Doãn Việt dường như đối với mình không có cảm tình gì.Đúng rồi, lần đó làm bảng tin, mình nhờ hắn giúp một chút, nhưng lại bị hắn quở trách một câu.Từ đó về sau, Bình Phàm lại càng không dám trêu chọc hắn.Tìm kiếm tiếp, Bình Phàm lại nhớ ra một tin tức quan trọng.Doãn Việt lúc ấy thích lớp phó văn nghệ, cũng chính là bạn tốt của Bình Phàm khi ấy, Phương Nhan.Cô Bình Phàm ngồi bên cạnh càng nhìn Doãn Việt đối diện càng thuận mắt.Chậc chậc chậc, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn anh khí kia đi, mỗi ngày lúc ăn cơm liếc nhìn một cái, còn ngon hơn cả cơm mẹ nấu nha.Cô Bình Phàm quyết định sống chết cũng phải bắt được Doãn Việt này, vội vàng khen cháu gái nhà mình: "Bình Phàm nhà chúng ta nha, vừa ngoan vừa hiếu thuận, đặc biệt rất biết chăm sóc người khác, hơn nữa có tay nghề nấu ăn ngon, công việc vừa dễ dàng vừa ổn định, hơn nữa còn thích trẻ con, thật thích hợp cưới về làm bà xã."Cô, da đầu Bình Phàm bắt đầu tê dại.Ôi chao cô ơi, kiếp trước cô nhất định là họ Vương, hơn nữa còn bán dưa a.Nhìn trộm nhìn về phía đối diện, Bình Phàm vẫn nhìn không ra trên mặt Doãn Việt có biểu tình gì.Bình Phàm cảm thấy, hắn hẳn là đã quên mình từng có một người bạn học như cô.Lặng lẽ sờ sờ mặt mình, xóa đi một hồi nước mắt, Bình Phàm bắt đầu cúi đầu hết sức chuyên chú uống trà.Bình Phàm có một cái tật, chính là tâm tình bất luận là dâng cao hay là xuống thấp đều sẽ không tự chủ được uống nước, nhưng bàng quang lại không phải đặc biệt to, cho nên thường xuyên muốn đi nhà vệ sinh.Bởi vì chuyện này, bạn học thời cấp ba đặt cho cô biệt danh là ‘xi xi cô nương’.Bây giờ, nước mắt sắp trào dâng, trong lúc vô tình Bình Phàm đã uống hết hai chén trà xanh, lúc bụng trướng đau mới giật mình phát giác chuyện không ổn.Hơn mười phút đồng hồ trước cô đã đi nhà vệ sinh rửa tay một lần, vừa trở về, ghế ngồi còn chưa ấm chỗ nha, cô còn nói muốn đi, chẳng phải là thận có vấn đề?Mẹ Bình Phàm đã nói, lúc xem mắt nếu Bình Phàm thất lễ, bà sẽ lập tức cầm dao thái thịt xông tới đem Bình Phàm băm nhỏ.Nghĩ đến con dao thái thịt của hồi môn của mẹ đã từng làm cho cha sợ đến mức đái ra cả quần, Bình Phàm không khỏi rùng mình một cái, quyết định sống chết chống đỡ tới cùng.Nhưng nín tiểu thật sự là một khảo nghiệm ý chí của con người, không bao lâu sau, trán Bình Phàm bắt đầu toát mồ hôi lạnh, thân thể bất an đung đưa, hai gò má vốn trắng nõn bây giờ đã nóng lên đỏ ửng.Trong đầu bắt đầu xuất hiện những chuyện từng xảy ra. Ví dụ một người đánh bài sợ mất vận may nên nín tiểu một giờ, kết quả vỡ bàng quang không may bỏ mình.Bình Phàm cảm thấy, xem ra có khi mình sẽ trở thành người đầu tiên vì đi xem mắt mà chết.Cô thậm chí còn nhìn thấy trên bia mộ websites lớp học của mình ghi rằng: xi xi cô nương, chết vì vỡ bàng quang.Bình Phàm cong eo, hai mắt đẫm lệ.Bàng quang ơi, cố chịu đựng a! ! !

Cuối cùng còn một loại, ba tốt.

Tướng mạo tốt, gia thế tốt, công việc tốt.

Nói cách khác, chính là cái loại mà Bình Phàm có cao
hơn nữa cũng không với tới được.

Giống như Doãn Việt trước mặt đây.

Hắn là bạn thời cấp ba của Bình Phàm.

Doãn Việt, loại người như hắn trong ký ức thời học
sinh của mỗi người đều xuất hiện một người như vậy.

Dùng tư tưởng trẻ con lúc ấy để hình dung, chính là
khốc.

Thật ra công bằng mà nói, hắn cũng không phải là cố ý
giả bộ, đó vốn là tính cách của hắn.

Hắn ít nói trầm mặc, rất ít chuyện có thể khiến hắn
quan tâm, thích an tĩnh, đến chỗ nhiều người đối với hắn mà nói là một loại
hành hạ.

Lúc ấy, lớp học quy định dựa theo thành tích mỗi tháng
mà xếp thứ tự từ cao đến thấp, mình tự chọn vị trí.

Lần nào Doãn Việt cũng cầm cờ đi trước, nhưng hắn lại
luôn chọn vị trí cuối cùng trong góc phòng học.

Bình Phàm cho là, hắn rất ghét bị chú ý.

Nhưng, thân là con trai độc nhất của cục trưởng cục tư
pháp thành phố, cộng thêm bề ngoài tốt, vóc dáng 182, từng đoạt giải nhất cuộc
thi toán Olympic toàn quốc, nếu không bị chú ý, trừ phi toàn bộ thầy trò tập
thể đều bị mù.

Bình Phàm nhớ rõ, năm đó nữ sinh thầm mến hắn rất
nhiều, nhưng người thật sự dám theo đuổi hắn lại không có bao nhiêu.

Nguyên nhân là, Doãn Việt luôn tạo khoảng cách với
người khác, cho dù hắn đứng trước mặt bạn, nhưng bạn lại cảm thấy giống như rất
là xa cách.

Bạn không hiểu hắn đang nghĩ gì.

Bình Phàm cố gắng lục tìm ký ức năm đó, cảm thấy Doãn
Việt dường như đối với mình không có cảm tình gì.

Đúng rồi, lần đó làm bảng tin, mình nhờ hắn giúp một
chút, nhưng lại bị hắn quở trách một câu.

Từ đó về sau, Bình Phàm lại càng không dám trêu chọc
hắn.

Tìm kiếm tiếp, Bình Phàm lại nhớ ra một tin tức quan
trọng.

Doãn Việt lúc ấy thích lớp phó văn nghệ, cũng chính là
bạn tốt của Bình Phàm khi ấy, Phương Nhan.

Cô Bình Phàm ngồi bên cạnh càng nhìn Doãn Việt đối
diện càng thuận mắt.

Chậc chậc chậc, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn anh khí kia
đi, mỗi ngày lúc ăn cơm liếc nhìn một cái, còn ngon hơn cả cơm mẹ nấu nha.

Cô Bình Phàm quyết định sống chết cũng phải bắt được
Doãn Việt này, vội vàng khen cháu gái nhà mình: "Bình Phàm nhà chúng ta
nha, vừa ngoan vừa hiếu thuận, đặc biệt rất biết chăm sóc người khác, hơn nữa
có tay nghề nấu ăn ngon, công việc vừa dễ dàng vừa ổn định, hơn nữa còn thích
trẻ con, thật thích hợp cưới về làm bà xã."

Cô, da đầu Bình Phàm bắt đầu tê dại.

Ôi chao cô ơi, kiếp trước cô nhất định là họ Vương,
hơn nữa còn bán dưa a.

Nhìn trộm nhìn về phía đối diện, Bình Phàm vẫn nhìn
không ra trên mặt Doãn Việt có biểu tình gì.

Bình Phàm cảm thấy, hắn hẳn là đã quên mình từng có
một người bạn học như cô.

Lặng lẽ sờ sờ mặt mình, xóa đi một hồi nước mắt, Bình
Phàm bắt đầu cúi đầu hết sức chuyên chú uống trà.

Bình Phàm có một cái tật, chính là tâm tình bất luận
là dâng cao hay là xuống thấp đều sẽ không tự chủ được uống nước, nhưng bàng
quang lại không phải đặc biệt to, cho nên thường xuyên muốn đi nhà vệ sinh.

Bởi vì chuyện này, bạn học thời cấp ba đặt cho cô biệt
danh là ‘xi xi cô nương’.

Bây giờ, nước mắt sắp trào dâng, trong lúc vô tình
Bình Phàm đã uống hết hai chén trà xanh, lúc bụng trướng đau mới giật mình phát
giác chuyện không ổn.

Hơn mười phút đồng hồ trước cô đã đi nhà vệ sinh rửa
tay một lần, vừa trở về, ghế ngồi còn chưa ấm chỗ nha, cô còn nói muốn đi,
chẳng phải là thận có vấn đề?

Mẹ Bình Phàm đã nói, lúc xem mắt nếu Bình Phàm thất
lễ, bà sẽ lập tức cầm dao thái thịt xông tới đem Bình Phàm băm nhỏ.

Nghĩ đến con dao thái thịt của hồi môn của mẹ đã từng
làm cho cha sợ đến mức đái ra cả quần, Bình Phàm không khỏi rùng mình một cái,
quyết định sống chết chống đỡ tới cùng.

Nhưng nín tiểu thật sự là một khảo nghiệm ý chí của
con người, không bao lâu sau, trán Bình Phàm bắt đầu toát mồ hôi lạnh, thân thể
bất an đung đưa, hai gò má vốn trắng nõn bây giờ đã nóng lên đỏ ửng.

Trong đầu bắt đầu xuất hiện những chuyện từng xảy ra.
Ví dụ một người đánh bài sợ mất vận may nên nín tiểu một giờ, kết quả vỡ bàng
quang không may bỏ mình.

Bình Phàm cảm thấy, xem ra có khi mình sẽ trở thành
người đầu tiên vì đi xem mắt mà chết.

Cô thậm chí còn nhìn thấy trên bia mộ websites lớp học
của mình ghi rằng: xi xi cô nương, chết vì vỡ bàng quang.

Bình Phàm cong eo, hai mắt đẫm lệ.

Bàng quang ơi, cố chịu đựng a! ! !

Đi Xem MắtTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhĐi đêm nhiều có ngày gặp ma. Xem mắt nhiều có ngày gặp phải người quen. Đây là lời tuyên bố của một vị tiền bối xem mắt khi chia sẻ kinh nghiệm với Mộ Bình Phàm. Số lần xem mắt của vị nữ tiền bối kia trong bốn năm đã vượt quá trăm lần. Trong đó, ba lần gặp phải đồng nghiệp cũ, hai lần đụng trúng bạn trai cũ, thậm chí có một lần giật mình nhất chính là gặp phải ông anh họ phương xa của mình. Cái kiểu loạn luân loạn lý này làm cho da đầu vị nữ tiền bối kia tê dại, dù trời rất nóng nhưng vẫn chạy về nhà lôi chăn bông ra trùm kín mít ba mươi phút mới xua được trận nổi da gà vừa nãy. Bây giờ ngay trước mắt, Mộ Bình Phàm nghiệm chứng lại câu nói của vị nữ tiền bối kia quả thật còn chất, còn tinh khiết hơn cả vàng 24k. Len lén giương mắt lên, dò xét người đàn ông ngồi đối diện. Vóc dáng cao, vóc người tốt, mặt mày thanh tú, cả người toát ra một loại khí thế cương nghị. Làm cho người ta chú ý nhất chính là cặp mắt kia của hắn, rất đen, bên trên còn có một tầng lạnh nhạt bao phủ, tỏa ra sự… Cuối cùng còn một loại, ba tốt.Tướng mạo tốt, gia thế tốt, công việc tốt.Nói cách khác, chính là cái loại mà Bình Phàm có cao hơn nữa cũng không với tới được.Giống như Doãn Việt trước mặt đây.Hắn là bạn thời cấp ba của Bình Phàm.Doãn Việt, loại người như hắn trong ký ức thời học sinh của mỗi người đều xuất hiện một người như vậy.Dùng tư tưởng trẻ con lúc ấy để hình dung, chính là khốc.Thật ra công bằng mà nói, hắn cũng không phải là cố ý giả bộ, đó vốn là tính cách của hắn.Hắn ít nói trầm mặc, rất ít chuyện có thể khiến hắn quan tâm, thích an tĩnh, đến chỗ nhiều người đối với hắn mà nói là một loại hành hạ.Lúc ấy, lớp học quy định dựa theo thành tích mỗi tháng mà xếp thứ tự từ cao đến thấp, mình tự chọn vị trí.Lần nào Doãn Việt cũng cầm cờ đi trước, nhưng hắn lại luôn chọn vị trí cuối cùng trong góc phòng học.Bình Phàm cho là, hắn rất ghét bị chú ý.Nhưng, thân là con trai độc nhất của cục trưởng cục tư pháp thành phố, cộng thêm bề ngoài tốt, vóc dáng 182, từng đoạt giải nhất cuộc thi toán Olympic toàn quốc, nếu không bị chú ý, trừ phi toàn bộ thầy trò tập thể đều bị mù.Bình Phàm nhớ rõ, năm đó nữ sinh thầm mến hắn rất nhiều, nhưng người thật sự dám theo đuổi hắn lại không có bao nhiêu.Nguyên nhân là, Doãn Việt luôn tạo khoảng cách với người khác, cho dù hắn đứng trước mặt bạn, nhưng bạn lại cảm thấy giống như rất là xa cách.Bạn không hiểu hắn đang nghĩ gì.Bình Phàm cố gắng lục tìm ký ức năm đó, cảm thấy Doãn Việt dường như đối với mình không có cảm tình gì.Đúng rồi, lần đó làm bảng tin, mình nhờ hắn giúp một chút, nhưng lại bị hắn quở trách một câu.Từ đó về sau, Bình Phàm lại càng không dám trêu chọc hắn.Tìm kiếm tiếp, Bình Phàm lại nhớ ra một tin tức quan trọng.Doãn Việt lúc ấy thích lớp phó văn nghệ, cũng chính là bạn tốt của Bình Phàm khi ấy, Phương Nhan.Cô Bình Phàm ngồi bên cạnh càng nhìn Doãn Việt đối diện càng thuận mắt.Chậc chậc chậc, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn anh khí kia đi, mỗi ngày lúc ăn cơm liếc nhìn một cái, còn ngon hơn cả cơm mẹ nấu nha.Cô Bình Phàm quyết định sống chết cũng phải bắt được Doãn Việt này, vội vàng khen cháu gái nhà mình: "Bình Phàm nhà chúng ta nha, vừa ngoan vừa hiếu thuận, đặc biệt rất biết chăm sóc người khác, hơn nữa có tay nghề nấu ăn ngon, công việc vừa dễ dàng vừa ổn định, hơn nữa còn thích trẻ con, thật thích hợp cưới về làm bà xã."Cô, da đầu Bình Phàm bắt đầu tê dại.Ôi chao cô ơi, kiếp trước cô nhất định là họ Vương, hơn nữa còn bán dưa a.Nhìn trộm nhìn về phía đối diện, Bình Phàm vẫn nhìn không ra trên mặt Doãn Việt có biểu tình gì.Bình Phàm cảm thấy, hắn hẳn là đã quên mình từng có một người bạn học như cô.Lặng lẽ sờ sờ mặt mình, xóa đi một hồi nước mắt, Bình Phàm bắt đầu cúi đầu hết sức chuyên chú uống trà.Bình Phàm có một cái tật, chính là tâm tình bất luận là dâng cao hay là xuống thấp đều sẽ không tự chủ được uống nước, nhưng bàng quang lại không phải đặc biệt to, cho nên thường xuyên muốn đi nhà vệ sinh.Bởi vì chuyện này, bạn học thời cấp ba đặt cho cô biệt danh là ‘xi xi cô nương’.Bây giờ, nước mắt sắp trào dâng, trong lúc vô tình Bình Phàm đã uống hết hai chén trà xanh, lúc bụng trướng đau mới giật mình phát giác chuyện không ổn.Hơn mười phút đồng hồ trước cô đã đi nhà vệ sinh rửa tay một lần, vừa trở về, ghế ngồi còn chưa ấm chỗ nha, cô còn nói muốn đi, chẳng phải là thận có vấn đề?Mẹ Bình Phàm đã nói, lúc xem mắt nếu Bình Phàm thất lễ, bà sẽ lập tức cầm dao thái thịt xông tới đem Bình Phàm băm nhỏ.Nghĩ đến con dao thái thịt của hồi môn của mẹ đã từng làm cho cha sợ đến mức đái ra cả quần, Bình Phàm không khỏi rùng mình một cái, quyết định sống chết chống đỡ tới cùng.Nhưng nín tiểu thật sự là một khảo nghiệm ý chí của con người, không bao lâu sau, trán Bình Phàm bắt đầu toát mồ hôi lạnh, thân thể bất an đung đưa, hai gò má vốn trắng nõn bây giờ đã nóng lên đỏ ửng.Trong đầu bắt đầu xuất hiện những chuyện từng xảy ra. Ví dụ một người đánh bài sợ mất vận may nên nín tiểu một giờ, kết quả vỡ bàng quang không may bỏ mình.Bình Phàm cảm thấy, xem ra có khi mình sẽ trở thành người đầu tiên vì đi xem mắt mà chết.Cô thậm chí còn nhìn thấy trên bia mộ websites lớp học của mình ghi rằng: xi xi cô nương, chết vì vỡ bàng quang.Bình Phàm cong eo, hai mắt đẫm lệ.Bàng quang ơi, cố chịu đựng a! ! !

Chương 3