Tác giả:

Đi đêm nhiều có ngày gặp ma. Xem mắt nhiều có ngày gặp phải người quen. Đây là lời tuyên bố của một vị tiền bối xem mắt khi chia sẻ kinh nghiệm với Mộ Bình Phàm. Số lần xem mắt của vị nữ tiền bối kia trong bốn năm đã vượt quá trăm lần. Trong đó, ba lần gặp phải đồng nghiệp cũ, hai lần đụng trúng bạn trai cũ, thậm chí có một lần giật mình nhất chính là gặp phải ông anh họ phương xa của mình. Cái kiểu loạn luân loạn lý này làm cho da đầu vị nữ tiền bối kia tê dại, dù trời rất nóng nhưng vẫn chạy về nhà lôi chăn bông ra trùm kín mít ba mươi phút mới xua được trận nổi da gà vừa nãy. Bây giờ ngay trước mắt, Mộ Bình Phàm nghiệm chứng lại câu nói của vị nữ tiền bối kia quả thật còn chất, còn tinh khiết hơn cả vàng 24k. Len lén giương mắt lên, dò xét người đàn ông ngồi đối diện. Vóc dáng cao, vóc người tốt, mặt mày thanh tú, cả người toát ra một loại khí thế cương nghị. Làm cho người ta chú ý nhất chính là cặp mắt kia của hắn, rất đen, bên trên còn có một tầng lạnh nhạt bao phủ, tỏa ra sự…

Chương 62

Đi Xem MắtTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhĐi đêm nhiều có ngày gặp ma. Xem mắt nhiều có ngày gặp phải người quen. Đây là lời tuyên bố của một vị tiền bối xem mắt khi chia sẻ kinh nghiệm với Mộ Bình Phàm. Số lần xem mắt của vị nữ tiền bối kia trong bốn năm đã vượt quá trăm lần. Trong đó, ba lần gặp phải đồng nghiệp cũ, hai lần đụng trúng bạn trai cũ, thậm chí có một lần giật mình nhất chính là gặp phải ông anh họ phương xa của mình. Cái kiểu loạn luân loạn lý này làm cho da đầu vị nữ tiền bối kia tê dại, dù trời rất nóng nhưng vẫn chạy về nhà lôi chăn bông ra trùm kín mít ba mươi phút mới xua được trận nổi da gà vừa nãy. Bây giờ ngay trước mắt, Mộ Bình Phàm nghiệm chứng lại câu nói của vị nữ tiền bối kia quả thật còn chất, còn tinh khiết hơn cả vàng 24k. Len lén giương mắt lên, dò xét người đàn ông ngồi đối diện. Vóc dáng cao, vóc người tốt, mặt mày thanh tú, cả người toát ra một loại khí thế cương nghị. Làm cho người ta chú ý nhất chính là cặp mắt kia của hắn, rất đen, bên trên còn có một tầng lạnh nhạt bao phủ, tỏa ra sự… Từ từ không cần gấp, dù sao thế sự khó liệu, gặp chuyện cá biệt cũng khó tránh khỏi.Nhưng cô giáo ngữ văn cấp tiểu học đã sớm dạy cho Bình Phàm, phải liên hệ với từ ngữ trên dưới để giải thích.Liên hệ như vậy, Bình Phàm ngộ ra: Đừng có nói là Doãn Việt chờ Phương Nhan nha.Chuyện cười này nếu là thật, vậy cũng thực thú vị quá đi.Bình Phàm rất buồn bực, thật buồn bực.Nhưng nếu có thể đi thẳng vào vấn đề trực tiếp hỏi Doãn Việt, vậy thì đó không phải là Bình Phàm.Cho nên, tối hôm đó, Bình Phàm mất ngủ. Bởi vì quan hệ tam giác giữa mình, Doãn Việt và Phương Nhan, hơn nữa là bởi vì dạ dày trướng —— tâm tình dâng cao nên ăn rất nhiều.Song, dù sao cũng là nhân dân lao động giãy dụa ăn no mặc ấm, không dám có sự kiêu ngạo của tiểu thư nhà tư bản, sáng sớm ngày hôm sau cô vẫn phải giãy dụa đứng dậy đi làm.Cả một ngày choáng váng hoa mắt kèm theo chuột rút, buổi sáng có một đứa bé trong lớp nhà mình bị ngã ở lối đi nhỏ, vỡ sứt đầu, lại một trận rối ren, thật vất vả mới yên tĩnh lại thì đã là buổi trưa. Mệt mỏi cơm cũng không có tâm tình để ăn, đang ngồi trong phòng làm việc nghỉ ngơi thì bỗng nhiên bên tai truyền đến tiếng tước đồ "Răng rắc răng rắc".Mở mắt vừa nhìn, quả cầu giữa trời đông - Đổng Tiểu Dưa đang mở một đôi mắt to tròn nhìn cô, cái miệng thì nhai nhóp nhép. Nói vậy, vật trong miệng Đổng Tiểu Dưa cũng không phải là vật gì tốt. Bình Phàm vội vàng đưa tay, mất sức chín trâu hai hổ mới móc ra được một mảnh lá bị gặm gồ ghề.Cái lá này nhìn rất quen mắt —— bồn hoa tròng phòng làm việc của hiệu trưởng lại gặp phải tai ương rồi.Bình Phàm thật là bội phục Đổng Tiểu Dưa, kể từ khi nó tới đây, khóa phòng làm việc của hiệu trưởng cũng đã đổi vô số lần, kết quả không biết nó dùng phương pháp gì, lần nào cũng vào được, thật là khó lòng phòng bị."Cô~, em đói." Đổng Tiểu Dưa lại dùng cặp mắt to trong suốt kia nhìn Bình Phàm.Bộ dáng thật đáng thương.Bình Phàm lấy kẹo Alps tùy thân cho nó ăn, mà mình thì chống cằm trầm tư.Đổng Tiểu Dưa chép chép miệng, ăn xong rồi, bắt đầu đem lực chú ý đặt lên người Bình Phàm: "Cô đang suy nghĩ gì vậy?"Bình Phàm đang chìm trong thế giới của mình, không để ý, nói ra sự thật: "Nghĩ đến cậu nhà em .""Cậu bỏ trốn ra ngoài rồi." Đổng Tiểu Dưa nói.Được báo là đi công tác, đối với Đổng Tiểu Dưa mù chữ này, Bình Phàm thật sự là im lặng."Hôm qua ba mẹ nói, mẹ của cậu không thích cô giáo Mộ." Đổng Tiểu Dưa bắt đầu mật báo."Ừ." Bình Phàm thở dài, đem kẹo Apls còn dư lại cho Đổng Tiểu Dưa nốt.Đổng Tiểu Dưa ăn đến cái đuôi cũng nhếch lên trời —— nếu như nó có đuôi."Tốt lắm, mau đi ngủ đi." Bình Phàm nhắc Đổng Tiểu Dưa, chuẩn bị bắt nó trở về ngủ trưa.Đầu tiên, Đổng Tiểu Dưa dựa vào nơi hiểm yếu để chống lại, không ngờ thực lực cách xa, bị bắt sống, nhưng tiểu đạo tặc không cam lòng, vẫn như cũ muốn chống cự: "Mẹ của cậu thích chị Phương."Bình Phàm bịt lỗ tai không nghe."Em cũng thích chị Phương."Bình Phàm vẫn bịt lỗ tai."Cậu cũng thích chị Phương."Lần này, Bình Phàm chỉ có thể hướng về phía Đổng Tiểu Dưa nói một câu "Xem như ngài lợi hại" .Đặt Đổng Tiểu Dưa xuống, Bình Phàm khống chế nội tâm đang bốn bề sóng dậy, liều mạng già nặn ra một nụ cười tự nhận là hòa ái dễ gần nhưng kì thực trong mắt Đổng Tiểu Dưa thuộc về loại nụ cười của bà ngoại sói: "Dưa dưa à, nói cho cô giáo Mộ nghe thử, vì sao em biết cậu em thích chị Phương?""Lúc mẹ gọi điện thoại cho mẹ nuôi, em núp phía sau ghế sa lon nghe, cậu và chú ai cũng thích chị Phương, kết quả lúc bọn họ lớn hơn học, chị Phương lại quyết định chơi trò bỏ khăn tay với cậu, người chú kia tức giận, đi Vân Nam ."Dù sao cũng là cô giáo của Đổng Tiểu Dưa, trong lòng Bình Phàm tự động phiên dịch đoạn văn của mù chữ thành tiếng nói.Mẹ nuôi là ai không quan trọng, tám phần cũng là người nhiệt tình yêu thương bát quái, lớn hơn học chính là tốt nghiệp đại học, chơi trò bỏ khăn tay đoán chừng là chính thức gặp gỡ .Thì ra là, Doãn Việt không chỉ chiếm vị trí công tác của người bạn kia, còn chiếm luôn người phụ nữ của người bạn đó, khó trách người ta trong cơn nóng giận mà bỏ đi Vân Nam.Phiên dịch xong, hiểu xong, Bình Phàm lại cảm thấy mình buồn rầu.Tuy nói trẻ nhỏ không kiêng kỵ, nhưng Đổng Tiểu Dưa nói như vậy, hắn còn nói là hắn nói thật sao! ! !Điều này hại bạn Bình Phàm nước mắt tràn mi.

Từ từ không cần gấp, dù sao thế sự khó liệu, gặp
chuyện cá biệt cũng khó tránh khỏi.

Nhưng cô giáo ngữ văn cấp tiểu học đã sớm dạy cho Bình
Phàm, phải liên hệ với từ ngữ trên dưới để giải thích.

Liên hệ như vậy, Bình Phàm ngộ ra: Đừng có nói là Doãn
Việt chờ Phương Nhan nha.

Chuyện cười này nếu là thật, vậy cũng thực thú vị quá
đi.

Bình Phàm rất buồn bực, thật buồn bực.

Nhưng nếu có thể đi thẳng vào vấn đề trực tiếp hỏi
Doãn Việt, vậy thì đó không phải là Bình Phàm.

Cho nên, tối hôm đó, Bình Phàm mất ngủ. Bởi vì quan hệ
tam giác giữa mình, Doãn Việt và Phương Nhan, hơn nữa là bởi vì dạ dày trướng
—— tâm tình dâng cao nên ăn rất nhiều.

Song, dù sao cũng là nhân dân lao động giãy dụa ăn no
mặc ấm, không dám có sự kiêu ngạo của tiểu thư nhà tư bản, sáng sớm ngày hôm
sau cô vẫn phải giãy dụa đứng dậy đi làm.

Cả một ngày choáng váng hoa mắt kèm theo chuột rút,
buổi sáng có một đứa bé trong lớp nhà mình bị ngã ở lối đi nhỏ, vỡ sứt đầu, lại
một trận rối ren, thật vất vả mới yên tĩnh lại thì đã là buổi trưa. Mệt mỏi cơm
cũng không có tâm tình để ăn, đang ngồi trong phòng làm việc nghỉ ngơi thì bỗng
nhiên bên tai truyền đến tiếng tước đồ "Răng rắc răng rắc".

Mở mắt vừa nhìn, quả cầu giữa trời đông - Đổng Tiểu
Dưa đang mở một đôi mắt to tròn nhìn cô, cái miệng thì nhai nhóp nhép. Nói
vậy, vật trong miệng Đổng Tiểu Dưa cũng không phải là vật gì tốt. Bình Phàm vội
vàng đưa tay, mất sức chín trâu hai hổ mới móc ra được một mảnh lá bị gặm gồ
ghề.

Cái lá này nhìn rất quen mắt ——
bồn hoa tròng phòng làm việc của hiệu trưởng lại gặp phải tai ương rồi.

Bình Phàm thật là bội phục Đổng Tiểu Dưa, kể từ khi nó
tới đây, khóa phòng làm việc của hiệu trưởng cũng đã đổi vô số lần, kết quả
không biết nó dùng phương pháp gì, lần nào cũng vào được, thật là khó lòng
phòng bị.

"Cô~, em đói." Đổng Tiểu Dưa lại dùng cặp
mắt to trong suốt kia nhìn Bình Phàm.

Bộ dáng thật đáng thương.

Bình Phàm lấy kẹo Alps tùy thân cho nó ăn, mà mình thì
chống cằm trầm tư.

Đổng Tiểu Dưa chép chép miệng, ăn xong rồi, bắt đầu
đem lực chú ý đặt lên người Bình Phàm: "Cô đang suy nghĩ gì vậy?"

Bình Phàm đang chìm trong thế giới của mình, không để
ý, nói ra sự thật: "Nghĩ đến cậu nhà em ."

"Cậu bỏ trốn ra ngoài rồi." Đổng Tiểu Dưa
nói.

Được báo là đi công tác, đối với Đổng Tiểu Dưa mù chữ
này, Bình Phàm thật sự là im lặng.

"Hôm qua ba mẹ nói, mẹ của cậu không thích cô
giáo Mộ." Đổng Tiểu Dưa bắt đầu mật báo.

"Ừ." Bình Phàm thở dài, đem kẹo Apls còn dư
lại cho Đổng Tiểu Dưa nốt.

Đổng Tiểu Dưa ăn đến cái đuôi cũng nhếch lên trời ——
nếu như nó có đuôi.

"Tốt lắm, mau đi ngủ đi." Bình Phàm nhắc
Đổng Tiểu Dưa, chuẩn bị bắt nó trở về ngủ trưa.

Đầu tiên, Đổng Tiểu Dưa dựa vào nơi hiểm yếu để chống
lại, không ngờ thực lực cách xa, bị bắt sống, nhưng tiểu đạo tặc không cam
lòng, vẫn như cũ muốn chống cự: "Mẹ của cậu thích chị Phương."

Bình Phàm bịt lỗ tai không nghe.

"Em cũng thích chị Phương."

Bình Phàm vẫn bịt lỗ tai.

"Cậu cũng thích chị Phương."

Lần này, Bình Phàm chỉ có thể hướng về phía Đổng Tiểu
Dưa nói một câu "Xem như ngài lợi hại" .

Đặt Đổng Tiểu Dưa xuống, Bình Phàm khống chế nội tâm
đang bốn bề sóng dậy, liều mạng già nặn ra một nụ cười tự nhận là hòa ái dễ gần
nhưng kì thực trong mắt Đổng Tiểu Dưa thuộc về loại nụ cười của bà ngoại sói:
"Dưa dưa à, nói cho cô giáo Mộ nghe thử, vì sao em biết cậu em thích chị
Phương?"

"Lúc mẹ gọi điện thoại cho mẹ nuôi, em núp phía
sau ghế sa lon nghe, cậu và chú ai cũng thích chị Phương, kết quả lúc bọn họ
lớn hơn học, chị Phương lại quyết định chơi trò bỏ khăn tay với cậu, người chú
kia tức giận, đi Vân Nam ."

Dù sao cũng là cô giáo của Đổng Tiểu Dưa, trong lòng
Bình Phàm tự động phiên dịch đoạn văn của mù chữ thành tiếng nói.

Mẹ nuôi là ai không quan trọng, tám phần cũng là người
nhiệt tình yêu thương bát quái, lớn hơn học chính là tốt nghiệp đại học, chơi
trò bỏ khăn tay đoán chừng là chính thức gặp gỡ .

Thì ra là, Doãn Việt không chỉ chiếm vị trí công tác
của người bạn kia, còn chiếm luôn người phụ nữ của người bạn đó, khó trách
người ta trong cơn nóng giận mà bỏ đi Vân Nam.

Phiên dịch xong, hiểu xong, Bình Phàm lại cảm thấy
mình buồn rầu.

Tuy nói trẻ nhỏ không kiêng kỵ, nhưng Đổng Tiểu Dưa
nói như vậy, hắn còn nói là hắn nói thật sao! ! !

Điều này hại bạn Bình Phàm nước mắt tràn mi.

Đi Xem MắtTác giả: Tát Không KhôngTruyện Ngôn TìnhĐi đêm nhiều có ngày gặp ma. Xem mắt nhiều có ngày gặp phải người quen. Đây là lời tuyên bố của một vị tiền bối xem mắt khi chia sẻ kinh nghiệm với Mộ Bình Phàm. Số lần xem mắt của vị nữ tiền bối kia trong bốn năm đã vượt quá trăm lần. Trong đó, ba lần gặp phải đồng nghiệp cũ, hai lần đụng trúng bạn trai cũ, thậm chí có một lần giật mình nhất chính là gặp phải ông anh họ phương xa của mình. Cái kiểu loạn luân loạn lý này làm cho da đầu vị nữ tiền bối kia tê dại, dù trời rất nóng nhưng vẫn chạy về nhà lôi chăn bông ra trùm kín mít ba mươi phút mới xua được trận nổi da gà vừa nãy. Bây giờ ngay trước mắt, Mộ Bình Phàm nghiệm chứng lại câu nói của vị nữ tiền bối kia quả thật còn chất, còn tinh khiết hơn cả vàng 24k. Len lén giương mắt lên, dò xét người đàn ông ngồi đối diện. Vóc dáng cao, vóc người tốt, mặt mày thanh tú, cả người toát ra một loại khí thế cương nghị. Làm cho người ta chú ý nhất chính là cặp mắt kia của hắn, rất đen, bên trên còn có một tầng lạnh nhạt bao phủ, tỏa ra sự… Từ từ không cần gấp, dù sao thế sự khó liệu, gặp chuyện cá biệt cũng khó tránh khỏi.Nhưng cô giáo ngữ văn cấp tiểu học đã sớm dạy cho Bình Phàm, phải liên hệ với từ ngữ trên dưới để giải thích.Liên hệ như vậy, Bình Phàm ngộ ra: Đừng có nói là Doãn Việt chờ Phương Nhan nha.Chuyện cười này nếu là thật, vậy cũng thực thú vị quá đi.Bình Phàm rất buồn bực, thật buồn bực.Nhưng nếu có thể đi thẳng vào vấn đề trực tiếp hỏi Doãn Việt, vậy thì đó không phải là Bình Phàm.Cho nên, tối hôm đó, Bình Phàm mất ngủ. Bởi vì quan hệ tam giác giữa mình, Doãn Việt và Phương Nhan, hơn nữa là bởi vì dạ dày trướng —— tâm tình dâng cao nên ăn rất nhiều.Song, dù sao cũng là nhân dân lao động giãy dụa ăn no mặc ấm, không dám có sự kiêu ngạo của tiểu thư nhà tư bản, sáng sớm ngày hôm sau cô vẫn phải giãy dụa đứng dậy đi làm.Cả một ngày choáng váng hoa mắt kèm theo chuột rút, buổi sáng có một đứa bé trong lớp nhà mình bị ngã ở lối đi nhỏ, vỡ sứt đầu, lại một trận rối ren, thật vất vả mới yên tĩnh lại thì đã là buổi trưa. Mệt mỏi cơm cũng không có tâm tình để ăn, đang ngồi trong phòng làm việc nghỉ ngơi thì bỗng nhiên bên tai truyền đến tiếng tước đồ "Răng rắc răng rắc".Mở mắt vừa nhìn, quả cầu giữa trời đông - Đổng Tiểu Dưa đang mở một đôi mắt to tròn nhìn cô, cái miệng thì nhai nhóp nhép. Nói vậy, vật trong miệng Đổng Tiểu Dưa cũng không phải là vật gì tốt. Bình Phàm vội vàng đưa tay, mất sức chín trâu hai hổ mới móc ra được một mảnh lá bị gặm gồ ghề.Cái lá này nhìn rất quen mắt —— bồn hoa tròng phòng làm việc của hiệu trưởng lại gặp phải tai ương rồi.Bình Phàm thật là bội phục Đổng Tiểu Dưa, kể từ khi nó tới đây, khóa phòng làm việc của hiệu trưởng cũng đã đổi vô số lần, kết quả không biết nó dùng phương pháp gì, lần nào cũng vào được, thật là khó lòng phòng bị."Cô~, em đói." Đổng Tiểu Dưa lại dùng cặp mắt to trong suốt kia nhìn Bình Phàm.Bộ dáng thật đáng thương.Bình Phàm lấy kẹo Alps tùy thân cho nó ăn, mà mình thì chống cằm trầm tư.Đổng Tiểu Dưa chép chép miệng, ăn xong rồi, bắt đầu đem lực chú ý đặt lên người Bình Phàm: "Cô đang suy nghĩ gì vậy?"Bình Phàm đang chìm trong thế giới của mình, không để ý, nói ra sự thật: "Nghĩ đến cậu nhà em .""Cậu bỏ trốn ra ngoài rồi." Đổng Tiểu Dưa nói.Được báo là đi công tác, đối với Đổng Tiểu Dưa mù chữ này, Bình Phàm thật sự là im lặng."Hôm qua ba mẹ nói, mẹ của cậu không thích cô giáo Mộ." Đổng Tiểu Dưa bắt đầu mật báo."Ừ." Bình Phàm thở dài, đem kẹo Apls còn dư lại cho Đổng Tiểu Dưa nốt.Đổng Tiểu Dưa ăn đến cái đuôi cũng nhếch lên trời —— nếu như nó có đuôi."Tốt lắm, mau đi ngủ đi." Bình Phàm nhắc Đổng Tiểu Dưa, chuẩn bị bắt nó trở về ngủ trưa.Đầu tiên, Đổng Tiểu Dưa dựa vào nơi hiểm yếu để chống lại, không ngờ thực lực cách xa, bị bắt sống, nhưng tiểu đạo tặc không cam lòng, vẫn như cũ muốn chống cự: "Mẹ của cậu thích chị Phương."Bình Phàm bịt lỗ tai không nghe."Em cũng thích chị Phương."Bình Phàm vẫn bịt lỗ tai."Cậu cũng thích chị Phương."Lần này, Bình Phàm chỉ có thể hướng về phía Đổng Tiểu Dưa nói một câu "Xem như ngài lợi hại" .Đặt Đổng Tiểu Dưa xuống, Bình Phàm khống chế nội tâm đang bốn bề sóng dậy, liều mạng già nặn ra một nụ cười tự nhận là hòa ái dễ gần nhưng kì thực trong mắt Đổng Tiểu Dưa thuộc về loại nụ cười của bà ngoại sói: "Dưa dưa à, nói cho cô giáo Mộ nghe thử, vì sao em biết cậu em thích chị Phương?""Lúc mẹ gọi điện thoại cho mẹ nuôi, em núp phía sau ghế sa lon nghe, cậu và chú ai cũng thích chị Phương, kết quả lúc bọn họ lớn hơn học, chị Phương lại quyết định chơi trò bỏ khăn tay với cậu, người chú kia tức giận, đi Vân Nam ."Dù sao cũng là cô giáo của Đổng Tiểu Dưa, trong lòng Bình Phàm tự động phiên dịch đoạn văn của mù chữ thành tiếng nói.Mẹ nuôi là ai không quan trọng, tám phần cũng là người nhiệt tình yêu thương bát quái, lớn hơn học chính là tốt nghiệp đại học, chơi trò bỏ khăn tay đoán chừng là chính thức gặp gỡ .Thì ra là, Doãn Việt không chỉ chiếm vị trí công tác của người bạn kia, còn chiếm luôn người phụ nữ của người bạn đó, khó trách người ta trong cơn nóng giận mà bỏ đi Vân Nam.Phiên dịch xong, hiểu xong, Bình Phàm lại cảm thấy mình buồn rầu.Tuy nói trẻ nhỏ không kiêng kỵ, nhưng Đổng Tiểu Dưa nói như vậy, hắn còn nói là hắn nói thật sao! ! !Điều này hại bạn Bình Phàm nước mắt tràn mi.

Chương 62