"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 21: Không cút, coi chừng bị ăn đạn!
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Gần hai tháng trôi qua trong chớp mắt.Bên trong sân bay của thành phố S, Giản Mộng ôm Ngải Tuyết trong gương mặt không muốn chia xa."Ngải Tuyết, đi qua bên kia nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt, biết không? Cô gái ngốc, tính tình sao lại bướng bỉnh như vậy, ra nước ngoài sẽ bị thiệt thòi lắm đấy không thể so với trong nước đâu!""Tớ biết rồi, cậu trở về đi, máy bay sắp cất cánh rồi, cậu cũng phải giữ gìn sức khỏe!"Nhưng với Mộ Dung Kiệt thì ngược lại, ba tháng này trôi qua rất ảm đạm, công việc của bạch đạo và hắc đạo ép anh tới mức không có thời gian để nghĩ ngơi.Thậm chí, anh chỉ dùng nửa tháng liền thâu tóm cả Thanh bang, mặc dù, để con tiện nhân kia và gã tình nhân bỏ trốn được.Nhưng anh thề, nếu anh không tìm ra đôi gian phu dâm phụ này chặt làm trăm mảnh, anh sẽ không làm người.Hôm nay, anh đang đứng đầu hai bên hắc bạch địa vị càng thêm cao không người nào dám chống lại anh.Có điều, mỗi ngày lúc bản thân chìm vào giấc mộng, trong đầu luôn nhớ tới khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng lại rất bướng bỉnh của Ngải Tuyết.Cho nên, mỗi ngày vào ban đêm, anh đều đi tới quán bar Ngải Tuyết từng làm.Lẳng lặng kêu một ly rượu, ngồi cả đêm ở đó, anh cũng không biết anh ngồi ở đây để chờ đợi điều gì.Có lúc, anh thậm chí mong đợi ở nơi này có thể nhìn thấy cô.Từ đêm hôm Ngải Tuyết rời đi, như thường lệ Mộ Dung Kiệt luôn ngồi một góc của quán để nhâm nhi li rượu thượng phẩm nơi đây.Một cô gái ănmặc hở hang, trang điểm đậm đi tới chỗ Mộ Dung Kiệt, nhìn kỹ một chút là có thể nhận ra, cô chính là chị của Ngải Tuyết-Ngải Vũ!"Anh đẹp trai, em có thể ngồi đây không?"Còn không đợi Mộ Dung Kiệt trả lời, liền đặt mông ngồi ở bên cạnh anh.Người đàn ông này, cô đã chú ý anh rất lâu rồi, vì anh quá nổi bất để thu hút mọi ánh nhìn, để cô nhìn một lần đã say đắm, chỉ là cả người anh luôn tản ra hơi thở lạnh như băng, làm mọi người không dám đến gần.Mộ Dung Kiệt lạnh lùng liếc cô một cái, hừ lạnh"Cút!"Ngải Vũ bị dọa tay liền run lên, nhưng rất nhanh khôi phục lại thái độ bình thường, mặt dày mày dạn."Anh đẹp trai, cần gì phải lạnh lùng như thế?Em thấy anh thường ở chỗ này ngồi suốt đêm, có chuyện gì phiền lòng à?"Mộ Dung Kiệt quay đầu lại liếc cô một cái, giọng nói lạnh lùng vẫn như cũ "Mắc mớ gì tới cô? Không cút, coi chừng bị ăn đạn!" Lời vừa nói dứt, súng đã cằm trên tay.Ngải Vũ bị dọa đến mặt mày xanh như tàu lá chuối, cô tới gần anh, chỉ vì anh quá ưu tú nên có chút không cam tâm muốn bỏ rơi con mồi ngon như vậy. Hơn nữa, cô thật là không tin anh dám ở trước mặt nhiều người như vậy nổ súng!Coi thường cây súng trong tay anh, rất nhanh lại khôi phục tâm trạng của mình, chỉ là ngồi cách xa anh một chút.
Gần hai tháng trôi qua trong chớp mắt.
Bên trong sân bay của thành phố S, Giản Mộng ôm Ngải Tuyết trong gương mặt không muốn chia xa.
"Ngải Tuyết, đi qua bên kia nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt, biết không? Cô gái ngốc, tính tình sao lại bướng bỉnh như vậy, ra nước ngoài sẽ bị thiệt thòi lắm đấy không thể so với trong nước đâu!"
"Tớ biết rồi, cậu trở về đi, máy bay sắp cất cánh rồi, cậu cũng phải giữ gìn sức khỏe!"
Nhưng với Mộ Dung Kiệt thì ngược lại, ba tháng này trôi qua rất ảm đạm, công việc của bạch đạo và hắc đạo ép anh tới mức không có thời gian để nghĩ ngơi.
Thậm chí, anh chỉ dùng nửa tháng liền thâu tóm cả Thanh bang, mặc dù, để con tiện nhân kia và gã tình nhân bỏ trốn được.
Nhưng anh thề, nếu anh không tìm ra đôi gian phu dâm phụ này chặt làm trăm mảnh, anh sẽ không làm người.
Hôm nay, anh đang đứng đầu hai bên hắc bạch địa vị càng thêm cao không người nào dám chống lại anh.
Có điều, mỗi ngày lúc bản thân chìm vào giấc mộng, trong đầu luôn nhớ tới khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng lại rất bướng bỉnh của Ngải Tuyết.
Cho nên, mỗi ngày vào ban đêm, anh đều đi tới quán bar Ngải Tuyết từng làm.
Lẳng lặng kêu một ly rượu, ngồi cả đêm ở đó, anh cũng không biết anh ngồi ở đây để chờ đợi điều gì.
Có lúc, anh thậm chí mong đợi ở nơi này có thể nhìn thấy cô.
Từ đêm hôm Ngải Tuyết rời đi, như thường lệ Mộ Dung Kiệt luôn ngồi một góc của quán để nhâm nhi li rượu thượng phẩm nơi đây.
Một cô gái ănmặc hở hang, trang điểm đậm đi tới chỗ Mộ Dung Kiệt, nhìn kỹ một chút là có thể nhận ra, cô chính là chị của Ngải Tuyết-Ngải Vũ!
"Anh đẹp trai, em có thể ngồi đây không?"Còn không đợi Mộ Dung Kiệt trả lời, liền đặt mông ngồi ở bên cạnh anh.
Người đàn ông này, cô đã chú ý anh rất lâu rồi, vì anh quá nổi bất để thu hút mọi ánh nhìn, để cô nhìn một lần đã say đắm, chỉ là cả người anh luôn tản ra hơi thở lạnh như băng, làm mọi người không dám đến gần.
Mộ Dung Kiệt lạnh lùng liếc cô một cái, hừ lạnh"Cút!"
Ngải Vũ bị dọa tay liền run lên, nhưng rất nhanh khôi phục lại thái độ bình thường, mặt dày mày dạn.
"Anh đẹp trai, cần gì phải lạnh lùng như thế?Em thấy anh thường ở chỗ này ngồi suốt đêm, có chuyện gì phiền lòng à?"
Mộ Dung Kiệt quay đầu lại liếc cô một cái, giọng nói lạnh lùng vẫn như cũ "Mắc mớ gì tới cô? Không cút, coi chừng bị ăn đạn!" Lời vừa nói dứt, súng đã cằm trên tay.
Ngải Vũ bị dọa đến mặt mày xanh như tàu lá chuối, cô tới gần anh, chỉ vì anh quá ưu tú nên có chút không cam tâm muốn bỏ rơi con mồi ngon như vậy. Hơn nữa, cô thật là không tin anh dám ở trước mặt nhiều người như vậy nổ súng!
Coi thường cây súng trong tay anh, rất nhanh lại khôi phục tâm trạng của mình, chỉ là ngồi cách xa anh một chút.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Gần hai tháng trôi qua trong chớp mắt.Bên trong sân bay của thành phố S, Giản Mộng ôm Ngải Tuyết trong gương mặt không muốn chia xa."Ngải Tuyết, đi qua bên kia nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt, biết không? Cô gái ngốc, tính tình sao lại bướng bỉnh như vậy, ra nước ngoài sẽ bị thiệt thòi lắm đấy không thể so với trong nước đâu!""Tớ biết rồi, cậu trở về đi, máy bay sắp cất cánh rồi, cậu cũng phải giữ gìn sức khỏe!"Nhưng với Mộ Dung Kiệt thì ngược lại, ba tháng này trôi qua rất ảm đạm, công việc của bạch đạo và hắc đạo ép anh tới mức không có thời gian để nghĩ ngơi.Thậm chí, anh chỉ dùng nửa tháng liền thâu tóm cả Thanh bang, mặc dù, để con tiện nhân kia và gã tình nhân bỏ trốn được.Nhưng anh thề, nếu anh không tìm ra đôi gian phu dâm phụ này chặt làm trăm mảnh, anh sẽ không làm người.Hôm nay, anh đang đứng đầu hai bên hắc bạch địa vị càng thêm cao không người nào dám chống lại anh.Có điều, mỗi ngày lúc bản thân chìm vào giấc mộng, trong đầu luôn nhớ tới khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng lại rất bướng bỉnh của Ngải Tuyết.Cho nên, mỗi ngày vào ban đêm, anh đều đi tới quán bar Ngải Tuyết từng làm.Lẳng lặng kêu một ly rượu, ngồi cả đêm ở đó, anh cũng không biết anh ngồi ở đây để chờ đợi điều gì.Có lúc, anh thậm chí mong đợi ở nơi này có thể nhìn thấy cô.Từ đêm hôm Ngải Tuyết rời đi, như thường lệ Mộ Dung Kiệt luôn ngồi một góc của quán để nhâm nhi li rượu thượng phẩm nơi đây.Một cô gái ănmặc hở hang, trang điểm đậm đi tới chỗ Mộ Dung Kiệt, nhìn kỹ một chút là có thể nhận ra, cô chính là chị của Ngải Tuyết-Ngải Vũ!"Anh đẹp trai, em có thể ngồi đây không?"Còn không đợi Mộ Dung Kiệt trả lời, liền đặt mông ngồi ở bên cạnh anh.Người đàn ông này, cô đã chú ý anh rất lâu rồi, vì anh quá nổi bất để thu hút mọi ánh nhìn, để cô nhìn một lần đã say đắm, chỉ là cả người anh luôn tản ra hơi thở lạnh như băng, làm mọi người không dám đến gần.Mộ Dung Kiệt lạnh lùng liếc cô một cái, hừ lạnh"Cút!"Ngải Vũ bị dọa tay liền run lên, nhưng rất nhanh khôi phục lại thái độ bình thường, mặt dày mày dạn."Anh đẹp trai, cần gì phải lạnh lùng như thế?Em thấy anh thường ở chỗ này ngồi suốt đêm, có chuyện gì phiền lòng à?"Mộ Dung Kiệt quay đầu lại liếc cô một cái, giọng nói lạnh lùng vẫn như cũ "Mắc mớ gì tới cô? Không cút, coi chừng bị ăn đạn!" Lời vừa nói dứt, súng đã cằm trên tay.Ngải Vũ bị dọa đến mặt mày xanh như tàu lá chuối, cô tới gần anh, chỉ vì anh quá ưu tú nên có chút không cam tâm muốn bỏ rơi con mồi ngon như vậy. Hơn nữa, cô thật là không tin anh dám ở trước mặt nhiều người như vậy nổ súng!Coi thường cây súng trong tay anh, rất nhanh lại khôi phục tâm trạng của mình, chỉ là ngồi cách xa anh một chút.