"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 22: Nhận nuôi ở cô nhi viện sao?
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Em tên Ngải Vũ, đại tiểu thư của tập đoàn Ngải thị, anh không biết em sao?"Mỗi nói đến thân phận của mình, Ngải Vũ luôn ưỡn ngực tự hào, trước giờ đối tiểu thư danh môn quý tộc như cô chưa ai dám kháng cự lại.Đôi mắt Mộ Dung Kiệt chớp một cái, ánh mắt nhìn Ngải Vũ có chút kinh ngạc, càng làm Ngải Vũ ưỡn ngực tới gần anh hơn."Ngải Tuyết là gì của cô?" Mộ Dung Kiệt thốt lên.Sắc mặt Ngải Vũ chợt đen lại, ngay sau đó khóe miệng nhếch lên tỏ ra khinh thường "Ngải Tuyết sao ? Nó và Ngải gia không có quan hệ huyết thống gì cả, nó được nhận nuôi từ cô nhi viện!"."Cô nhi viện?" Tim của Mộ Dung Kiệt như rơi xuống vực, khó trách Ngải Trung lại xem cô như món hàng trao đổi để giải quyết tài chính cho Ngải thị.Đêm hôm đó, vì báo đáp công ơn nuôi dưỡng của họ nên cô mới chịu đáp ứng dùng lần đầu tiên của mình để đổi lấy an toàn cho Ngải thị.Cho nên ánh mắt của cô nhìn anh đầy u buồn như thế, mãi sau này lại cảm thấy cô và đêm hôm đó không giống nhau!"Anh biết nó sao?" Trong lòng Ngải Vũ có chút ghen tị, người đàn ông tốt như vậy cũng bị nó chiếm đi, nếu biết đêm đó là thiếu gia của tập đoàn Mộ Dung cô nhất định sẽ đi.Mộ Dung Kiệt không trả lời vấn đề của cô, đứng lên đi ra khỏi quán bar, đi tới chiếc xe thể thao của mình.Nghĩ tới người phụ nữ kia vừa nói"Ngải Tuyết là cô nhi!" Trong lòng lại khó chịu không thôi.Đêm đó sau khi anh đuổi cô rời đi đã đến nơi nào rồi? Là ở trường học sao? Dường như trên người cô không có tiền,không may bị đói rồi sao? Ngày đó từ bệnh viện trờ về Mộ gia cũng chưa ăn cái gì vào bụng.Trong lòng nghĩ như vậy, càng ngày càng thấy hối hận nhiều hơn, ngày đó anh thật sự có chút kích động. Cũng ba tháng không gặp, thỉnh thoảng anh cũng nhớ tới cô.Lấy điện thoại di động ra, bấm vào dãy số mà mỗi ngày anh đều nhìn đến ngây người nhưng chưa từng ấn nút gọi."Thật xin lỗi, số điện thoại này đang tạm khóa, xin gọi lại sau! Sor¬ry"Tắt máy? Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Sẽ không, sẽ không, bây giờ cũng là nửa đêm, chắc cô đã ngủ rồi.Anh cũng không có quên, cô gái ngốc đó thích ngủ đến chừng nào, ngay cả trên bồn tắm cũng có thể ngủ, nghĩ đi nghĩ lại, chợt bật cười.Thôi, sáng mai đi tìm cô, nhất định phải cướp người phụ nữ ngốc đó trở về."Ông nói cái gì? Đi đâu?" Sáng sớm, Mộ Dung Kiệt vội chạy xe thể thao mang theo mấy tên hộ vệ tới trường học của Ngải Tuyết.Lại nghe được tin, vừa tốt nghiệp xong, Ngải Tuyết liền rời đi, cụ thể đi nơi nào, cũng không ai biết.Giờ phút này cả người Mộ Dung Kiệt tản ra sự hung ác vô cùng, một phen liền túm cổ áo hiệu trưởng."Ông không biết cô ấy đi đâu sao, tại sao lại không hỏi!" Lúc này, toàn bộ lý trí của Mộ Dung Kiệt hoàn toàn biến mất.
"Em tên Ngải Vũ, đại tiểu thư của tập đoàn Ngải thị, anh không biết em sao?"Mỗi nói đến thân phận của mình, Ngải Vũ luôn ưỡn ngực tự hào, trước giờ đối tiểu thư danh môn quý tộc như cô chưa ai dám kháng cự lại.
Đôi mắt Mộ Dung Kiệt chớp một cái, ánh mắt nhìn Ngải Vũ có chút kinh ngạc, càng làm Ngải Vũ ưỡn ngực tới gần anh hơn.
"Ngải Tuyết là gì của cô?" Mộ Dung Kiệt thốt lên.
Sắc mặt Ngải Vũ chợt đen lại, ngay sau đó khóe miệng nhếch lên tỏ ra khinh thường "Ngải Tuyết sao ? Nó và Ngải gia không có quan hệ huyết thống gì cả, nó được nhận nuôi từ cô nhi viện!".
"Cô nhi viện?" Tim của Mộ Dung Kiệt như rơi xuống vực, khó trách Ngải Trung lại xem cô như món hàng trao đổi để giải quyết tài chính cho Ngải thị.
Đêm hôm đó, vì báo đáp công ơn nuôi dưỡng của họ nên cô mới chịu đáp ứng dùng lần đầu tiên của mình để đổi lấy an toàn cho Ngải thị.
Cho nên ánh mắt của cô nhìn anh đầy u buồn như thế, mãi sau này lại cảm thấy cô và đêm hôm đó không giống nhau!
"Anh biết nó sao?" Trong lòng Ngải Vũ có chút ghen tị, người đàn ông tốt như vậy cũng bị nó chiếm đi, nếu biết đêm đó là thiếu gia của tập đoàn Mộ Dung cô nhất định sẽ đi.
Mộ Dung Kiệt không trả lời vấn đề của cô, đứng lên đi ra khỏi quán bar, đi tới chiếc xe thể thao của mình.
Nghĩ tới người phụ nữ kia vừa nói"Ngải Tuyết là cô nhi!" Trong lòng lại khó chịu không thôi.
Đêm đó sau khi anh đuổi cô rời đi đã đến nơi nào rồi? Là ở trường học sao? Dường như trên người cô không có tiền,không may bị đói rồi sao? Ngày đó từ bệnh viện trờ về Mộ gia cũng chưa ăn cái gì vào bụng.
Trong lòng nghĩ như vậy, càng ngày càng thấy hối hận nhiều hơn, ngày đó anh thật sự có chút kích động. Cũng ba tháng không gặp, thỉnh thoảng anh cũng nhớ tới cô.
Lấy điện thoại di động ra, bấm vào dãy số mà mỗi ngày anh đều nhìn đến ngây người nhưng chưa từng ấn nút gọi.
"Thật xin lỗi, số điện thoại này đang tạm khóa, xin gọi lại sau! Sor¬ry"
Tắt máy? Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Sẽ không, sẽ không, bây giờ cũng là nửa đêm, chắc cô đã ngủ rồi.
Anh cũng không có quên, cô gái ngốc đó thích ngủ đến chừng nào, ngay cả trên bồn tắm cũng có thể ngủ, nghĩ đi nghĩ lại, chợt bật cười.
Thôi, sáng mai đi tìm cô, nhất định phải cướp người phụ nữ ngốc đó trở về.
"Ông nói cái gì? Đi đâu?" Sáng sớm, Mộ Dung Kiệt vội chạy xe thể thao mang theo mấy tên hộ vệ tới trường học của Ngải Tuyết.
Lại nghe được tin, vừa tốt nghiệp xong, Ngải Tuyết liền rời đi, cụ thể đi nơi nào, cũng không ai biết.
Giờ phút này cả người Mộ Dung Kiệt tản ra sự hung ác vô cùng, một phen liền túm cổ áo hiệu trưởng.
"Ông không biết cô ấy đi đâu sao, tại sao lại không hỏi!" Lúc này, toàn bộ lý trí của Mộ Dung Kiệt hoàn toàn biến mất.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Em tên Ngải Vũ, đại tiểu thư của tập đoàn Ngải thị, anh không biết em sao?"Mỗi nói đến thân phận của mình, Ngải Vũ luôn ưỡn ngực tự hào, trước giờ đối tiểu thư danh môn quý tộc như cô chưa ai dám kháng cự lại.Đôi mắt Mộ Dung Kiệt chớp một cái, ánh mắt nhìn Ngải Vũ có chút kinh ngạc, càng làm Ngải Vũ ưỡn ngực tới gần anh hơn."Ngải Tuyết là gì của cô?" Mộ Dung Kiệt thốt lên.Sắc mặt Ngải Vũ chợt đen lại, ngay sau đó khóe miệng nhếch lên tỏ ra khinh thường "Ngải Tuyết sao ? Nó và Ngải gia không có quan hệ huyết thống gì cả, nó được nhận nuôi từ cô nhi viện!"."Cô nhi viện?" Tim của Mộ Dung Kiệt như rơi xuống vực, khó trách Ngải Trung lại xem cô như món hàng trao đổi để giải quyết tài chính cho Ngải thị.Đêm hôm đó, vì báo đáp công ơn nuôi dưỡng của họ nên cô mới chịu đáp ứng dùng lần đầu tiên của mình để đổi lấy an toàn cho Ngải thị.Cho nên ánh mắt của cô nhìn anh đầy u buồn như thế, mãi sau này lại cảm thấy cô và đêm hôm đó không giống nhau!"Anh biết nó sao?" Trong lòng Ngải Vũ có chút ghen tị, người đàn ông tốt như vậy cũng bị nó chiếm đi, nếu biết đêm đó là thiếu gia của tập đoàn Mộ Dung cô nhất định sẽ đi.Mộ Dung Kiệt không trả lời vấn đề của cô, đứng lên đi ra khỏi quán bar, đi tới chiếc xe thể thao của mình.Nghĩ tới người phụ nữ kia vừa nói"Ngải Tuyết là cô nhi!" Trong lòng lại khó chịu không thôi.Đêm đó sau khi anh đuổi cô rời đi đã đến nơi nào rồi? Là ở trường học sao? Dường như trên người cô không có tiền,không may bị đói rồi sao? Ngày đó từ bệnh viện trờ về Mộ gia cũng chưa ăn cái gì vào bụng.Trong lòng nghĩ như vậy, càng ngày càng thấy hối hận nhiều hơn, ngày đó anh thật sự có chút kích động. Cũng ba tháng không gặp, thỉnh thoảng anh cũng nhớ tới cô.Lấy điện thoại di động ra, bấm vào dãy số mà mỗi ngày anh đều nhìn đến ngây người nhưng chưa từng ấn nút gọi."Thật xin lỗi, số điện thoại này đang tạm khóa, xin gọi lại sau! Sor¬ry"Tắt máy? Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Sẽ không, sẽ không, bây giờ cũng là nửa đêm, chắc cô đã ngủ rồi.Anh cũng không có quên, cô gái ngốc đó thích ngủ đến chừng nào, ngay cả trên bồn tắm cũng có thể ngủ, nghĩ đi nghĩ lại, chợt bật cười.Thôi, sáng mai đi tìm cô, nhất định phải cướp người phụ nữ ngốc đó trở về."Ông nói cái gì? Đi đâu?" Sáng sớm, Mộ Dung Kiệt vội chạy xe thể thao mang theo mấy tên hộ vệ tới trường học của Ngải Tuyết.Lại nghe được tin, vừa tốt nghiệp xong, Ngải Tuyết liền rời đi, cụ thể đi nơi nào, cũng không ai biết.Giờ phút này cả người Mộ Dung Kiệt tản ra sự hung ác vô cùng, một phen liền túm cổ áo hiệu trưởng."Ông không biết cô ấy đi đâu sao, tại sao lại không hỏi!" Lúc này, toàn bộ lý trí của Mộ Dung Kiệt hoàn toàn biến mất.