"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 26: Không cần tôi chịu trách nhiệm sao?
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ước chừng khoảng 65 giờ sau, cuối cùng cũng xác định nơi Ngải Tuyết đang ở là nhà của một người Mỹ gốc Hoa.Đem vị trí địa lý giao cho người đàn ông đang không ngừng tỏa ra sát khí, hung ác.Mộ Dung Kiệt mang theo đội hộ vệ Nhất Đại đi tới Thủy gia."Ngải Tuyết, em đừng nghĩ trốn thoát lần nữa!" Trong mắt Mộ Dung Kiệt mang chút mệt mỏi, anh dường như quên mất, chính anh đuổi người ta đi trước mà…..Ngải Tuyết đang nằm trên giường xem phim Hàn, đột nhiên bên ngoài đầy tiếng động “ầm ầm…..”"Này, mấy người không thể xâm nhập trái phép, mấy người là ai!"Tiếng nói của Thủy Nhan vang lên.Trong lòng nghi ngờ liền xuống giường, đi xuống lầu"Thủy Nhan, sao ——"Lời còn chưa nói hết đã nhìn thấy vẻ mặt đầy tức giận của Mộ Dung Kiệt hiên ngang bước vào nhà.Ngải Tuyết ngơ ngác nhìn anh, trời ạ, đang nằm mơ sao, ở Mĩ cũng có thể nhìn thấy anh……Nháy nháy mắt, xác định mình không nhìn lầm, sợ tới mức vội vàng chạy lên lầu.Hiển nhiên, động tác của Mộ Dung Kiệt so với cô nhanh hơn một bước, liền chắn trước mặt cô."Ngải Tuyết, em còn dám trốn!" Đáng chết, người phụ nữ này thấy anh còn muốn trốn."Có gì không?"Ngải Tuyết hoang mang muốn chết, anh làm sao lại tới đây."Tôi tìm em suốt bảy ngày, lật tung khắp nước Đức và nước Mỹ, còn em thì sống nhàn nhã ở đây sao??" Lửa giận trong mắt Mộ Dung Kiệt như muốn phun trào.Ngải Tuyết kinh ngạc nhìn anh."Anh tìm tôi làm cái gì?"Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết hùng hồn đáp lại, ba tháng không gặp, quả nhiên gan dạ hơn hẳn.Nghĩ như vậy, giọng điệu trở nên hung dữ.."Em còn dám hỏi ngược lại tôi, tại sao mang thai không cho tôi biết?Còn dám mang con của tôi bay đến Mĩ, em muốn đâm đầu vào chỗ chết sao?"Ngải Tuyết hoang mang sợ hãi nhìn Mộ Dung Kiệt, làm sao anh biết.Nhìn dáng vẻ hung ác của anh, liền nghĩ muốn bỏ chạy lần nữa.Nghĩ như vậy, sắc mặt trở nên trắng bệch, thân thể từng bước một lui về phía sau."Tôi, tôi không cần anh chịu trách nhiệm, tự mình tôi có thể nuôi lớn đứa bé, bảo bảo và anh một chút quan hệ cũng không có!" Ánh mắt Ngải Tuyết bối rối nhìn sắc mặt Mộ Dung Kiệt càng ngày càng đen, cho là anh không muốn sự tồn tại của đứa bé này.Khóe miệng Mộ Dung Kiệt nhếch lên cười lạnh, không khí xung quanh nhanh chóng như đông lại.Người phụ nữ này, tùy tiện nói một câu như vậy, khiến anh kích động muốn hủy diệt cả thế giới này."Không cần tôi chịu trách nhiệm sao? ? Vậy em cho rằng em có tư cách nuôi con của Mộ Dung Kiệt tôi đây sao?" Âm thanh rét lạnh truyền vào tai của Ngải Tuyết.
Ước chừng khoảng 65 giờ sau, cuối cùng cũng xác định nơi Ngải Tuyết đang ở là nhà của một người Mỹ gốc Hoa.
Đem vị trí địa lý giao cho người đàn ông đang không ngừng tỏa ra sát khí, hung ác.
Mộ Dung Kiệt mang theo đội hộ vệ Nhất Đại đi tới Thủy gia.
"Ngải Tuyết, em đừng nghĩ trốn thoát lần nữa!" Trong mắt Mộ Dung Kiệt mang chút mệt mỏi, anh dường như quên mất, chính anh đuổi người ta đi trước mà…..
Ngải Tuyết đang nằm trên giường xem phim Hàn, đột nhiên bên ngoài đầy tiếng động “ầm ầm…..”
"Này, mấy người không thể xâm nhập trái phép, mấy người là ai!"Tiếng nói của Thủy Nhan vang lên.
Trong lòng nghi ngờ liền xuống giường, đi xuống lầu"Thủy Nhan, sao ——"
Lời còn chưa nói hết đã nhìn thấy vẻ mặt đầy tức giận của Mộ Dung Kiệt hiên ngang bước vào nhà.
Ngải Tuyết ngơ ngác nhìn anh, trời ạ, đang nằm mơ sao, ở Mĩ cũng có thể nhìn thấy anh……
Nháy nháy mắt, xác định mình không nhìn lầm, sợ tới mức vội vàng chạy lên lầu.
Hiển nhiên, động tác của Mộ Dung Kiệt so với cô nhanh hơn một bước, liền chắn trước mặt cô.
"Ngải Tuyết, em còn dám trốn!" Đáng chết, người phụ nữ này thấy anh còn muốn trốn.
"Có gì không?"Ngải Tuyết hoang mang muốn chết, anh làm sao lại tới đây.
"Tôi tìm em suốt bảy ngày, lật tung khắp nước Đức và nước Mỹ, còn em thì sống nhàn nhã ở đây sao??" Lửa giận trong mắt Mộ Dung Kiệt như muốn phun trào.
Ngải Tuyết kinh ngạc nhìn anh.
"Anh tìm tôi làm cái gì?"
Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết hùng hồn đáp lại, ba tháng không gặp, quả nhiên gan dạ hơn hẳn.
Nghĩ như vậy, giọng điệu trở nên hung dữ..
"Em còn dám hỏi ngược lại tôi, tại sao mang thai không cho tôi biết?Còn dám mang con của tôi bay đến Mĩ, em muốn đâm đầu vào chỗ chết sao?"
Ngải Tuyết hoang mang sợ hãi nhìn Mộ Dung Kiệt, làm sao anh biết.
Nhìn dáng vẻ hung ác của anh, liền nghĩ muốn bỏ chạy lần nữa.
Nghĩ như vậy, sắc mặt trở nên trắng bệch, thân thể từng bước một lui về phía sau.
"Tôi, tôi không cần anh chịu trách nhiệm, tự mình tôi có thể nuôi lớn đứa bé, bảo bảo và anh một chút quan hệ cũng không có!" Ánh mắt Ngải Tuyết bối rối nhìn sắc mặt Mộ Dung Kiệt càng ngày càng đen, cho là anh không muốn sự tồn tại của đứa bé này.
Khóe miệng Mộ Dung Kiệt nhếch lên cười lạnh, không khí xung quanh nhanh chóng như đông lại.
Người phụ nữ này, tùy tiện nói một câu như vậy, khiến anh kích động muốn hủy diệt cả thế giới này.
"Không cần tôi chịu trách nhiệm sao? ? Vậy em cho rằng em có tư cách nuôi con của Mộ Dung Kiệt tôi đây sao?" Âm thanh rét lạnh truyền vào tai của Ngải Tuyết.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ước chừng khoảng 65 giờ sau, cuối cùng cũng xác định nơi Ngải Tuyết đang ở là nhà của một người Mỹ gốc Hoa.Đem vị trí địa lý giao cho người đàn ông đang không ngừng tỏa ra sát khí, hung ác.Mộ Dung Kiệt mang theo đội hộ vệ Nhất Đại đi tới Thủy gia."Ngải Tuyết, em đừng nghĩ trốn thoát lần nữa!" Trong mắt Mộ Dung Kiệt mang chút mệt mỏi, anh dường như quên mất, chính anh đuổi người ta đi trước mà…..Ngải Tuyết đang nằm trên giường xem phim Hàn, đột nhiên bên ngoài đầy tiếng động “ầm ầm…..”"Này, mấy người không thể xâm nhập trái phép, mấy người là ai!"Tiếng nói của Thủy Nhan vang lên.Trong lòng nghi ngờ liền xuống giường, đi xuống lầu"Thủy Nhan, sao ——"Lời còn chưa nói hết đã nhìn thấy vẻ mặt đầy tức giận của Mộ Dung Kiệt hiên ngang bước vào nhà.Ngải Tuyết ngơ ngác nhìn anh, trời ạ, đang nằm mơ sao, ở Mĩ cũng có thể nhìn thấy anh……Nháy nháy mắt, xác định mình không nhìn lầm, sợ tới mức vội vàng chạy lên lầu.Hiển nhiên, động tác của Mộ Dung Kiệt so với cô nhanh hơn một bước, liền chắn trước mặt cô."Ngải Tuyết, em còn dám trốn!" Đáng chết, người phụ nữ này thấy anh còn muốn trốn."Có gì không?"Ngải Tuyết hoang mang muốn chết, anh làm sao lại tới đây."Tôi tìm em suốt bảy ngày, lật tung khắp nước Đức và nước Mỹ, còn em thì sống nhàn nhã ở đây sao??" Lửa giận trong mắt Mộ Dung Kiệt như muốn phun trào.Ngải Tuyết kinh ngạc nhìn anh."Anh tìm tôi làm cái gì?"Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết hùng hồn đáp lại, ba tháng không gặp, quả nhiên gan dạ hơn hẳn.Nghĩ như vậy, giọng điệu trở nên hung dữ.."Em còn dám hỏi ngược lại tôi, tại sao mang thai không cho tôi biết?Còn dám mang con của tôi bay đến Mĩ, em muốn đâm đầu vào chỗ chết sao?"Ngải Tuyết hoang mang sợ hãi nhìn Mộ Dung Kiệt, làm sao anh biết.Nhìn dáng vẻ hung ác của anh, liền nghĩ muốn bỏ chạy lần nữa.Nghĩ như vậy, sắc mặt trở nên trắng bệch, thân thể từng bước một lui về phía sau."Tôi, tôi không cần anh chịu trách nhiệm, tự mình tôi có thể nuôi lớn đứa bé, bảo bảo và anh một chút quan hệ cũng không có!" Ánh mắt Ngải Tuyết bối rối nhìn sắc mặt Mộ Dung Kiệt càng ngày càng đen, cho là anh không muốn sự tồn tại của đứa bé này.Khóe miệng Mộ Dung Kiệt nhếch lên cười lạnh, không khí xung quanh nhanh chóng như đông lại.Người phụ nữ này, tùy tiện nói một câu như vậy, khiến anh kích động muốn hủy diệt cả thế giới này."Không cần tôi chịu trách nhiệm sao? ? Vậy em cho rằng em có tư cách nuôi con của Mộ Dung Kiệt tôi đây sao?" Âm thanh rét lạnh truyền vào tai của Ngải Tuyết.