"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 27: Khi lên chức ba, anh lại cảm thấy tuyệt vời đến thế!!!
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Không nhịn được thân thể liền lảo đảo một cái, mím môi, cười khổ lên tiếng."Vậy anh muốn thế nào? ?Tôi không có tư cách mang thai con của anh, vậy tôi đến bệnh viện phá đi là được thôi!" Lôi kéo Thủy Nhan đang sững sờ chạy ra bên ngoài"Thủy Nhan, đưa tớ đi bệnh viện! ! !"Cả người Mộ Dung Kiệt đều là hơi thở lạnh như băng càng ngày càng lạnh hơn.Trực tiếp móc sung ra đặt ở đầu Thủy Nhan."Ngải Tuyết, em dám nói thêm một câu khiến tôi mất hứng nữa, tôi lập tức nổ súng."Thủy Nhan sợ đến ngây người, cả người không nhịn được run rẩy, hoảng sợ nhìn người đàn ông trước mắt, hắn chính là Diêm Vương sao….Đôi môi Ngải Tuyết trở nên không còn chút huyết sắc nào, run rẩy lên tiếng"Mộ Dung Kiệt, anh thả bạn tôi ra, tôi đã làm sai cái gì anh cứ trực tiếp nhắm vào tôi, xin anh đừng tổn thương đến bạn của tôi có được không?” Lời nói mang theo sự van xin.Sắc mặt Mộ Dung Kiệt cuối cùng cũng ôn hòa lại, ôm cô ra khỏi Thủy gia liền nhét vào trong xe.Khởi động xe, mười mấy chiếc xe sang trọng lần lượt rời đi trả lại sự im lặng ban đầu choThủy gia.Ngải Tuyết ngồi ở trong xe không dám thở mạnh.Cô thật sự nghĩ không ra, rõ ràng chính anh đuổi cô đi.Cô thật vất vả mới quyết định sang Mĩ bắt đầu lại cuộc sống, không muốn có quan hệ gì với anh nữa.Rồi bị anh tìm được, rốt cuộc anh muốn cô làm sao mới hài lòng đây.Ngay lập tức, Mộ Dung Kiệt liền mang Ngải Tuyết bay trở về Trung Quốc, trong lòng âm thầm thề, sau này, nhất định không để người phụ nữ ngốc này rời khỏi mình nửa bước.Ngải Tuyết bị anh trực tiếp đem về nhà Mộ Dung.Trên bàn ăn,ánh mắt của ông cụ Mộ Dung hiện lên sự bất thiện trợn mắt nhìn Ngải Tuyết mấy lần, ngược lại tâm tình Mộ Dung Kiệt lại không tệ chút nào."Dì Dư, Ngải tiểu thư đã mang thai, sau này làm nhiều đồ ăn bổ thai một chút, cẩn thận chăm sóc cô ta." Anh tùy ý nói như vậy, nhưng ông cụ Mộ Dung sợ tới mức run cả tay làm chiếc đũa liền rơi xuống đất.Sắc mặt Ngải Tuyết không chút thay đổi, nhìn cũng không ra cô đang muốn gì."Cái gì, mang thai? Cháu nói ông sắp có chắt để bồng sao?" Ông cụ Mộ Dung vui mừng đến mức hai mắt sáng lên.Môi Ngải Tuyết nhàn nhạt nhếch lên, trong lòng có chút không vui.Ông cụ không thích cô lại thích bảo bảo trong bụng cô, chuyện gì lạ vậy?Cô thậm chí có chút lo lắng, chờ khi đứa bé ra đời, có thể ông cụ Mộ Dung sẽ đem mẹ con cô tách ra. Trong mắt Ngải Tuyết có chút phức tạp.Mộ Dung Kiệt trừng mắt cả kinh nhìn ông cụ, nhưng trong ánh mắt lại mang theo chút ôn hòa.Thật ra thì, chính anh cũng vui mừng đến bất động, khi lên chức ba, anh lại cảm thấy tuyệt vời đến thế!!!Nhưng anh lại rất tức giận, người phụ nữ này chẳng những không nói tiếng nào còn mang theo bảo bảo của anh chạy đến nước Mĩ xa xôi kia.
Không nhịn được thân thể liền lảo đảo một cái, mím môi, cười khổ lên tiếng.
"Vậy anh muốn thế nào? ?Tôi không có tư cách mang thai con của anh, vậy tôi đến bệnh viện phá đi là được thôi!" Lôi kéo Thủy Nhan đang sững sờ chạy ra bên ngoài"Thủy Nhan, đưa tớ đi bệnh viện! ! !"
Cả người Mộ Dung Kiệt đều là hơi thở lạnh như băng càng ngày càng lạnh hơn.
Trực tiếp móc sung ra đặt ở đầu Thủy Nhan.
"Ngải Tuyết, em dám nói thêm một câu khiến tôi mất hứng nữa, tôi lập tức nổ súng."
Thủy Nhan sợ đến ngây người, cả người không nhịn được run rẩy, hoảng sợ nhìn người đàn ông trước mắt, hắn chính là Diêm Vương sao….
Đôi môi Ngải Tuyết trở nên không còn chút huyết sắc nào, run rẩy lên tiếng"Mộ Dung Kiệt, anh thả bạn tôi ra, tôi đã làm sai cái gì anh cứ trực tiếp nhắm vào tôi, xin anh đừng tổn thương đến bạn của tôi có được không?” Lời nói mang theo sự van xin.
Sắc mặt Mộ Dung Kiệt cuối cùng cũng ôn hòa lại, ôm cô ra khỏi Thủy gia liền nhét vào trong xe.
Khởi động xe, mười mấy chiếc xe sang trọng lần lượt rời đi trả lại sự im lặng ban đầu choThủy gia.
Ngải Tuyết ngồi ở trong xe không dám thở mạnh.
Cô thật sự nghĩ không ra, rõ ràng chính anh đuổi cô đi.
Cô thật vất vả mới quyết định sang Mĩ bắt đầu lại cuộc sống, không muốn có quan hệ gì với anh nữa.
Rồi bị anh tìm được, rốt cuộc anh muốn cô làm sao mới hài lòng đây.
Ngay lập tức, Mộ Dung Kiệt liền mang Ngải Tuyết bay trở về Trung Quốc, trong lòng âm thầm thề, sau này, nhất định không để người phụ nữ ngốc này rời khỏi mình nửa bước.
Ngải Tuyết bị anh trực tiếp đem về nhà Mộ Dung.
Trên bàn ăn,ánh mắt của ông cụ Mộ Dung hiện lên sự bất thiện trợn mắt nhìn Ngải Tuyết mấy lần, ngược lại tâm tình Mộ Dung Kiệt lại không tệ chút nào.
"Dì Dư, Ngải tiểu thư đã mang thai, sau này làm nhiều đồ ăn bổ thai một chút, cẩn thận chăm sóc cô ta." Anh tùy ý nói như vậy, nhưng ông cụ Mộ Dung sợ tới mức run cả tay làm chiếc đũa liền rơi xuống đất.
Sắc mặt Ngải Tuyết không chút thay đổi, nhìn cũng không ra cô đang muốn gì.
"Cái gì, mang thai? Cháu nói ông sắp có chắt để bồng sao?" Ông cụ Mộ Dung vui mừng đến mức hai mắt sáng lên.
Môi Ngải Tuyết nhàn nhạt nhếch lên, trong lòng có chút không vui.Ông cụ không thích cô lại thích bảo bảo trong bụng cô, chuyện gì lạ vậy?
Cô thậm chí có chút lo lắng, chờ khi đứa bé ra đời, có thể ông cụ Mộ Dung sẽ đem mẹ con cô tách ra. Trong mắt Ngải Tuyết có chút phức tạp.
Mộ Dung Kiệt trừng mắt cả kinh nhìn ông cụ, nhưng trong ánh mắt lại mang theo chút ôn hòa.
Thật ra thì, chính anh cũng vui mừng đến bất động, khi lên chức ba, anh lại cảm thấy tuyệt vời đến thế!!!
Nhưng anh lại rất tức giận, người phụ nữ này chẳng những không nói tiếng nào còn mang theo bảo bảo của anh chạy đến nước Mĩ xa xôi kia.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Không nhịn được thân thể liền lảo đảo một cái, mím môi, cười khổ lên tiếng."Vậy anh muốn thế nào? ?Tôi không có tư cách mang thai con của anh, vậy tôi đến bệnh viện phá đi là được thôi!" Lôi kéo Thủy Nhan đang sững sờ chạy ra bên ngoài"Thủy Nhan, đưa tớ đi bệnh viện! ! !"Cả người Mộ Dung Kiệt đều là hơi thở lạnh như băng càng ngày càng lạnh hơn.Trực tiếp móc sung ra đặt ở đầu Thủy Nhan."Ngải Tuyết, em dám nói thêm một câu khiến tôi mất hứng nữa, tôi lập tức nổ súng."Thủy Nhan sợ đến ngây người, cả người không nhịn được run rẩy, hoảng sợ nhìn người đàn ông trước mắt, hắn chính là Diêm Vương sao….Đôi môi Ngải Tuyết trở nên không còn chút huyết sắc nào, run rẩy lên tiếng"Mộ Dung Kiệt, anh thả bạn tôi ra, tôi đã làm sai cái gì anh cứ trực tiếp nhắm vào tôi, xin anh đừng tổn thương đến bạn của tôi có được không?” Lời nói mang theo sự van xin.Sắc mặt Mộ Dung Kiệt cuối cùng cũng ôn hòa lại, ôm cô ra khỏi Thủy gia liền nhét vào trong xe.Khởi động xe, mười mấy chiếc xe sang trọng lần lượt rời đi trả lại sự im lặng ban đầu choThủy gia.Ngải Tuyết ngồi ở trong xe không dám thở mạnh.Cô thật sự nghĩ không ra, rõ ràng chính anh đuổi cô đi.Cô thật vất vả mới quyết định sang Mĩ bắt đầu lại cuộc sống, không muốn có quan hệ gì với anh nữa.Rồi bị anh tìm được, rốt cuộc anh muốn cô làm sao mới hài lòng đây.Ngay lập tức, Mộ Dung Kiệt liền mang Ngải Tuyết bay trở về Trung Quốc, trong lòng âm thầm thề, sau này, nhất định không để người phụ nữ ngốc này rời khỏi mình nửa bước.Ngải Tuyết bị anh trực tiếp đem về nhà Mộ Dung.Trên bàn ăn,ánh mắt của ông cụ Mộ Dung hiện lên sự bất thiện trợn mắt nhìn Ngải Tuyết mấy lần, ngược lại tâm tình Mộ Dung Kiệt lại không tệ chút nào."Dì Dư, Ngải tiểu thư đã mang thai, sau này làm nhiều đồ ăn bổ thai một chút, cẩn thận chăm sóc cô ta." Anh tùy ý nói như vậy, nhưng ông cụ Mộ Dung sợ tới mức run cả tay làm chiếc đũa liền rơi xuống đất.Sắc mặt Ngải Tuyết không chút thay đổi, nhìn cũng không ra cô đang muốn gì."Cái gì, mang thai? Cháu nói ông sắp có chắt để bồng sao?" Ông cụ Mộ Dung vui mừng đến mức hai mắt sáng lên.Môi Ngải Tuyết nhàn nhạt nhếch lên, trong lòng có chút không vui.Ông cụ không thích cô lại thích bảo bảo trong bụng cô, chuyện gì lạ vậy?Cô thậm chí có chút lo lắng, chờ khi đứa bé ra đời, có thể ông cụ Mộ Dung sẽ đem mẹ con cô tách ra. Trong mắt Ngải Tuyết có chút phức tạp.Mộ Dung Kiệt trừng mắt cả kinh nhìn ông cụ, nhưng trong ánh mắt lại mang theo chút ôn hòa.Thật ra thì, chính anh cũng vui mừng đến bất động, khi lên chức ba, anh lại cảm thấy tuyệt vời đến thế!!!Nhưng anh lại rất tức giận, người phụ nữ này chẳng những không nói tiếng nào còn mang theo bảo bảo của anh chạy đến nước Mĩ xa xôi kia.