"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 163: Sống chết không rời (11)

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Chu Bân như thấu hiểu được tâm tư của Mộ Dung Kiệt, che miệng cười trộm!"Ok! Tôi lập tức sắp xếp, chúng ta ăn cơm trước, Haha...!”Vỗ vỗ tay, từng nhân viên phục bước vào mang thức ăn đặt xuống bàn"Chúc ngon miệng!”Ngải Tuyết nhìn bàn ăn đầy sắc đỏ, hí hửng tròn xoe mắt! Mộ Dung Kiệt không vui nhíu mày"Anh ăn cay? ? ?”"Ặc, không phải!Tôi nghe nói chị dâu thích ăn, chứ không phải tôi, lấy lòng chị dâu mà!”"Cám ơn, cám ơn, anh thật có thành ý!” Ngải Tuyết không nói hai lời, cầm đũa gấp miếng cá nhúng vào nồi lẩu khi thịt chuyển sang màu trắng liền bỏ vào miệng!Ừ! Thơm quá! Ngon quá!Mộ Dung Kiệt mặt nhăn mày nhó, xem ra tối nay anh phải nhịn đói! Chợt, ánh mắt lạnh lùng lườm Ngải Tuyết!Ngải Tuyết sợ đến run tay, miếng thịt vừa gắp liền rời xuống bàn"Sao anh không ăn?”"Chưa đói!” Mộ Dung Kiệt vừa nói vừa cau mày, càng làm cho Ngải Tuyết cảm thấy có gì đó không đúng!"Kiệt, ăn một chút đi?" Ngải Tuyết gắp cho anh miếng gà cay, ánh mắt Mộ Dung Kiệt lộ ra mấy phần nguy hiểm! Hiểu được tín hiệu đó cô lập tức gắp sang chén của mình.Vội múc món mắt cá mà mình thích nhất, lưu luyến nhìn vài lần, dù không cam lòng nhưng vẫn đưa tới bên miệng anh, nhắm mắt nói"Ăn! ! !”Mộ Dung Kiệt cười cười, cúi người nói nhỏ vào tai cô"Anh đối với món mắt cá của em không có hứng thú, anh đói bụng, chỉ muốn ăn em thôi!”Bụp ~~Chiếc đũa rơi xuống đất.Ngải Tuyết hận không thể chui xuống gầm bàn, nếu không, cho cô đụng vào đậu hũ cũng được! Sao người đàn ông này cứ nghĩ đến chuyện đó mãi.Chu Bân ngồi bên cạnh muốn cười nhưng không dám, nén cười đến mặt đỏ rần, cảm thấy sắp nội thương, cặp vợ chồng này thật lạ lùng? ? ?Cơm nước xong, Chu Bân mang họ đến sân trượt băng! Chơi trò này làm Ngải Tuyết gặp không ít khó khăn, nhưng cô sẽ không cố gắng! Cho dù chỉ là người mới chơi."Anh trượt rồi tới em!"Mộ Dung Kiệt khẽ chau mày"Bảo bối, sao thế?”"Thật ra thì….. Em không biết!" Ngải Tuyết cúi đầu!"Không sao, anh dạy em, biết đâu em sẽ thích trượt băng!”Ngải Tuyết vờ làm mặt khổ"Hay là thôi đi, lỡ không may té xuống sẽ rất đau!”Trán Mộ Dung Kiệt hiện lên vài vạch đen, không nghĩ cô lại nhát gan đến vậy? Những ngày gần đây quan sát thấy cô không giống như lúc trước không còn lớn tiếng chửi thét như con mèo điên nữa.Lúc tối ngủ luôn nhìu mày, chỉ khi anh ôm vào lòng, cô mới nhẹ nhàng giản đầu lông mày, cảm giác vô cùng bất an.

Chu Bân như thấu hiểu được tâm tư của Mộ Dung Kiệt, che miệng cười trộm!"Ok! Tôi lập tức sắp xếp, chúng ta ăn cơm trước, Haha...!”

Vỗ vỗ tay, từng nhân viên phục bước vào mang thức ăn đặt xuống bàn"Chúc ngon miệng!”

Ngải Tuyết nhìn bàn ăn đầy sắc đỏ, hí hửng tròn xoe mắt! Mộ Dung Kiệt không vui nhíu mày"Anh ăn cay? ? ?”

"Ặc, không phải!Tôi nghe nói chị dâu thích ăn, chứ không phải tôi, lấy lòng chị dâu mà!”

"Cám ơn, cám ơn, anh thật có thành ý!” Ngải Tuyết không nói hai lời, cầm đũa gấp miếng cá nhúng vào nồi lẩu khi thịt chuyển sang màu trắng liền bỏ vào miệng!

Ừ! Thơm quá! Ngon quá!

Mộ Dung Kiệt mặt nhăn mày nhó, xem ra tối nay anh phải nhịn đói! Chợt, ánh mắt lạnh lùng lườm Ngải Tuyết!

Ngải Tuyết sợ đến run tay, miếng thịt vừa gắp liền rời xuống bàn"Sao anh không ăn?”

"Chưa đói!” Mộ Dung Kiệt vừa nói vừa cau mày, càng làm cho Ngải Tuyết cảm thấy có gì đó không đúng!

"Kiệt, ăn một chút đi?" Ngải Tuyết gắp cho anh miếng gà cay, ánh mắt Mộ Dung Kiệt lộ ra mấy phần nguy hiểm! Hiểu được tín hiệu đó cô lập tức gắp sang chén của mình.

Vội múc món mắt cá mà mình thích nhất, lưu luyến nhìn vài lần, dù không cam lòng nhưng vẫn đưa tới bên miệng anh, nhắm mắt nói"Ăn! ! !”

Mộ Dung Kiệt cười cười, cúi người nói nhỏ vào tai cô"Anh đối với món mắt cá của em không có hứng thú, anh đói bụng, chỉ muốn ăn em thôi!”

Bụp ~~

Chiếc đũa rơi xuống đất.

Ngải Tuyết hận không thể chui xuống gầm bàn, nếu không, cho cô đụng vào đậu hũ cũng được! Sao người đàn ông này cứ nghĩ đến chuyện đó mãi.

Chu Bân ngồi bên cạnh muốn cười nhưng không dám, nén cười đến mặt đỏ rần, cảm thấy sắp nội thương, cặp vợ chồng này thật lạ lùng? ? ?

Cơm nước xong, Chu Bân mang họ đến sân trượt băng! Chơi trò này làm Ngải Tuyết gặp không ít khó khăn, nhưng cô sẽ không cố gắng! Cho dù chỉ là người mới chơi.

"Anh trượt rồi tới em!"

Mộ Dung Kiệt khẽ chau mày"Bảo bối, sao thế?”

"Thật ra thì….. Em không biết!" Ngải Tuyết cúi đầu!

"Không sao, anh dạy em, biết đâu em sẽ thích trượt băng!”

Ngải Tuyết vờ làm mặt khổ"Hay là thôi đi, lỡ không may té xuống sẽ rất đau!”

Trán Mộ Dung Kiệt hiện lên vài vạch đen, không nghĩ cô lại nhát gan đến vậy? Những ngày gần đây quan sát thấy cô không giống như lúc trước không còn lớn tiếng chửi thét như con mèo điên nữa.

Lúc tối ngủ luôn nhìu mày, chỉ khi anh ôm vào lòng, cô mới nhẹ nhàng giản đầu lông mày, cảm giác vô cùng bất an.

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Chu Bân như thấu hiểu được tâm tư của Mộ Dung Kiệt, che miệng cười trộm!"Ok! Tôi lập tức sắp xếp, chúng ta ăn cơm trước, Haha...!”Vỗ vỗ tay, từng nhân viên phục bước vào mang thức ăn đặt xuống bàn"Chúc ngon miệng!”Ngải Tuyết nhìn bàn ăn đầy sắc đỏ, hí hửng tròn xoe mắt! Mộ Dung Kiệt không vui nhíu mày"Anh ăn cay? ? ?”"Ặc, không phải!Tôi nghe nói chị dâu thích ăn, chứ không phải tôi, lấy lòng chị dâu mà!”"Cám ơn, cám ơn, anh thật có thành ý!” Ngải Tuyết không nói hai lời, cầm đũa gấp miếng cá nhúng vào nồi lẩu khi thịt chuyển sang màu trắng liền bỏ vào miệng!Ừ! Thơm quá! Ngon quá!Mộ Dung Kiệt mặt nhăn mày nhó, xem ra tối nay anh phải nhịn đói! Chợt, ánh mắt lạnh lùng lườm Ngải Tuyết!Ngải Tuyết sợ đến run tay, miếng thịt vừa gắp liền rời xuống bàn"Sao anh không ăn?”"Chưa đói!” Mộ Dung Kiệt vừa nói vừa cau mày, càng làm cho Ngải Tuyết cảm thấy có gì đó không đúng!"Kiệt, ăn một chút đi?" Ngải Tuyết gắp cho anh miếng gà cay, ánh mắt Mộ Dung Kiệt lộ ra mấy phần nguy hiểm! Hiểu được tín hiệu đó cô lập tức gắp sang chén của mình.Vội múc món mắt cá mà mình thích nhất, lưu luyến nhìn vài lần, dù không cam lòng nhưng vẫn đưa tới bên miệng anh, nhắm mắt nói"Ăn! ! !”Mộ Dung Kiệt cười cười, cúi người nói nhỏ vào tai cô"Anh đối với món mắt cá của em không có hứng thú, anh đói bụng, chỉ muốn ăn em thôi!”Bụp ~~Chiếc đũa rơi xuống đất.Ngải Tuyết hận không thể chui xuống gầm bàn, nếu không, cho cô đụng vào đậu hũ cũng được! Sao người đàn ông này cứ nghĩ đến chuyện đó mãi.Chu Bân ngồi bên cạnh muốn cười nhưng không dám, nén cười đến mặt đỏ rần, cảm thấy sắp nội thương, cặp vợ chồng này thật lạ lùng? ? ?Cơm nước xong, Chu Bân mang họ đến sân trượt băng! Chơi trò này làm Ngải Tuyết gặp không ít khó khăn, nhưng cô sẽ không cố gắng! Cho dù chỉ là người mới chơi."Anh trượt rồi tới em!"Mộ Dung Kiệt khẽ chau mày"Bảo bối, sao thế?”"Thật ra thì….. Em không biết!" Ngải Tuyết cúi đầu!"Không sao, anh dạy em, biết đâu em sẽ thích trượt băng!”Ngải Tuyết vờ làm mặt khổ"Hay là thôi đi, lỡ không may té xuống sẽ rất đau!”Trán Mộ Dung Kiệt hiện lên vài vạch đen, không nghĩ cô lại nhát gan đến vậy? Những ngày gần đây quan sát thấy cô không giống như lúc trước không còn lớn tiếng chửi thét như con mèo điên nữa.Lúc tối ngủ luôn nhìu mày, chỉ khi anh ôm vào lòng, cô mới nhẹ nhàng giản đầu lông mày, cảm giác vô cùng bất an.

Chương 163: Sống chết không rời (11)