"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 164: Sống chết không rời (12)
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Anh nghĩ, có lẽ là gần đây nhiều chuyện xảy ra nên làm cô có cảm giác không an toàn, đôi khi thay đổi hoàn cảnh, mở rộng tầm mắt, nhất định sẽ tốt hơn!!!Trừ Ngải Tuyết ra, Mộ Dung Kiệt và Chu Bân cùng những người quanh sân băng đều là cao thủ bậc nhất."Không sao cả, nơi này tập trung đều là cao thủ, anh đây sẽtận tình dạy học sinh mới như em vài kỷ xảo, lần đầu học không được nhát gan, nếu không sợ té sẽ không sợ bị thương!”Ngải Tuyết lắc đầu "Như vậy đi, em đứng xem các anh trượt là được rồi.”Ngải Tuyết càng từ chối, Mộ Dung Kiệt càng quyết tâm muốn dạy cô, không cho cô phản kháng.Không quan tâm đến gương mặt buồn bã của Ngải Tuyết, thong thả ung dung mang giày trượt băng vào cho cô, thấy cô có ý định từ chối lần nữa liền đánh vào trán cô:"Vui lên không được ủ rủ, làm bảo bối của anh, phải có cơ thể khỏe mạnh, không nên có bộ dáng tiều tụy bệnh tật, anh sẽ không thích.”"Vớ vẩn, em có bệnh đâu, rất khỏe mạnh mà."Ngải Tuyết vểnh môi nói ngược lại."Ok, ngoan, anh chỉ em chơi." Cơ thể cao to cường tráng của anh đứng che khuất tầm nhìn của cô về phía sân trượt.Ngay tức khắc, cảm giác bị bức bách lấp đầy cơ thể cô."Học được sao!”Cô vuốt lỗ mũi, quả thật trong lòng không cam tâm, chẳng lẽ đời này cô phải chịu cảnh nhẫn nhịn trước mặt chồng?Lúc này, Mộ Dung Kiệt mới dịu lại, làm mẫu vài động tác cho cô xem.Ngải Tuyết căn bản không để chuyện này ở trong lòng, bộ dạng lơ mơ đứng học, khiến Mộ Dung Kiệt ôm một bụng tức giận."Ngải Tuyết, em không nghiêm túc học, anh liền ném em xuống dưới, để em một thân một mình tự diệt phía dưới, em có muốn thử một lần không?" Giọng điệu của anh không phải đang nói đùa!!!Ngải Tuyết nhìn mặt anh thật khó chịu, nhưng không dám cãi lại"Được rồi học thì học!”Cô nào dám không nghe lời!Nhưng cô mới vừa đứng thẳng người, liền mất thăng bằng ngã nhào xuống nền băng lạnh buốt.Ô ô ô, cái mông nhất định bầm thảm thương rồi, cô cắn răng trợn mắt nhìn anh, vươn tay hi vọng Mộ Dung Kiệt có thể kéo cô đứng dậy!!!Mộ Dung Kiệt nhìn cô té hơi đau lòng nhưng nhớ tới mới vừa rồi mình nghiêm túc dạy từng thao tác cho cô, vậy mà chưa gì đã trả hết cho anh!!!Híp mắt lại"Tự đứng lên!”Con mèo nhỏ này nên chịu chút khổ cực mới chịu học đàng hoàng! ! !Ngải Tuyết chửi thầm, Kiệt thối! Thật mất mặt, tự mình đứng dậy thực không dễ dàng gì, mới chống được một gậy liền té xuống lần nữa.
Anh nghĩ, có lẽ là gần đây nhiều chuyện xảy ra nên làm cô có cảm giác không an toàn, đôi khi thay đổi hoàn cảnh, mở rộng tầm mắt, nhất định sẽ tốt hơn!!!
Trừ Ngải Tuyết ra, Mộ Dung Kiệt và Chu Bân cùng những người quanh sân băng đều là cao thủ bậc nhất.
"Không sao cả, nơi này tập trung đều là cao thủ, anh đây sẽtận tình dạy học sinh mới như em vài kỷ xảo, lần đầu học không được nhát gan, nếu không sợ té sẽ không sợ bị thương!”
Ngải Tuyết lắc đầu "Như vậy đi, em đứng xem các anh trượt là được rồi.”
Ngải Tuyết càng từ chối, Mộ Dung Kiệt càng quyết tâm muốn dạy cô, không cho cô phản kháng.
Không quan tâm đến gương mặt buồn bã của Ngải Tuyết, thong thả ung dung mang giày trượt băng vào cho cô, thấy cô có ý định từ chối lần nữa liền đánh vào trán cô:
"Vui lên không được ủ rủ, làm bảo bối của anh, phải có cơ thể khỏe mạnh, không nên có bộ dáng tiều tụy bệnh tật, anh sẽ không thích.”
"Vớ vẩn, em có bệnh đâu, rất khỏe mạnh mà."Ngải Tuyết vểnh môi nói ngược lại.
"Ok, ngoan, anh chỉ em chơi." Cơ thể cao to cường tráng của anh đứng che khuất tầm nhìn của cô về phía sân trượt.
Ngay tức khắc, cảm giác bị bức bách lấp đầy cơ thể cô.
"Học được sao!”Cô vuốt lỗ mũi, quả thật trong lòng không cam tâm, chẳng lẽ đời này cô phải chịu cảnh nhẫn nhịn trước mặt chồng?
Lúc này, Mộ Dung Kiệt mới dịu lại, làm mẫu vài động tác cho cô xem.
Ngải Tuyết căn bản không để chuyện này ở trong lòng, bộ dạng lơ mơ đứng học, khiến Mộ Dung Kiệt ôm một bụng tức giận.
"Ngải Tuyết, em không nghiêm túc học, anh liền ném em xuống dưới, để em một thân một mình tự diệt phía dưới, em có muốn thử một lần không?" Giọng điệu của anh không phải đang nói đùa!!!
Ngải Tuyết nhìn mặt anh thật khó chịu, nhưng không dám cãi lại"Được rồi học thì học!”
Cô nào dám không nghe lời!
Nhưng cô mới vừa đứng thẳng người, liền mất thăng bằng ngã nhào xuống nền băng lạnh buốt.
Ô ô ô, cái mông nhất định bầm thảm thương rồi, cô cắn răng trợn mắt nhìn anh, vươn tay hi vọng Mộ Dung Kiệt có thể kéo cô đứng dậy!!!
Mộ Dung Kiệt nhìn cô té hơi đau lòng nhưng nhớ tới mới vừa rồi mình nghiêm túc dạy từng thao tác cho cô, vậy mà chưa gì đã trả hết cho anh!!!
Híp mắt lại"Tự đứng lên!”
Con mèo nhỏ này nên chịu chút khổ cực mới chịu học đàng hoàng! ! !
Ngải Tuyết chửi thầm, Kiệt thối! Thật mất mặt, tự mình đứng dậy thực không dễ dàng gì, mới chống được một gậy liền té xuống lần nữa.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Anh nghĩ, có lẽ là gần đây nhiều chuyện xảy ra nên làm cô có cảm giác không an toàn, đôi khi thay đổi hoàn cảnh, mở rộng tầm mắt, nhất định sẽ tốt hơn!!!Trừ Ngải Tuyết ra, Mộ Dung Kiệt và Chu Bân cùng những người quanh sân băng đều là cao thủ bậc nhất."Không sao cả, nơi này tập trung đều là cao thủ, anh đây sẽtận tình dạy học sinh mới như em vài kỷ xảo, lần đầu học không được nhát gan, nếu không sợ té sẽ không sợ bị thương!”Ngải Tuyết lắc đầu "Như vậy đi, em đứng xem các anh trượt là được rồi.”Ngải Tuyết càng từ chối, Mộ Dung Kiệt càng quyết tâm muốn dạy cô, không cho cô phản kháng.Không quan tâm đến gương mặt buồn bã của Ngải Tuyết, thong thả ung dung mang giày trượt băng vào cho cô, thấy cô có ý định từ chối lần nữa liền đánh vào trán cô:"Vui lên không được ủ rủ, làm bảo bối của anh, phải có cơ thể khỏe mạnh, không nên có bộ dáng tiều tụy bệnh tật, anh sẽ không thích.”"Vớ vẩn, em có bệnh đâu, rất khỏe mạnh mà."Ngải Tuyết vểnh môi nói ngược lại."Ok, ngoan, anh chỉ em chơi." Cơ thể cao to cường tráng của anh đứng che khuất tầm nhìn của cô về phía sân trượt.Ngay tức khắc, cảm giác bị bức bách lấp đầy cơ thể cô."Học được sao!”Cô vuốt lỗ mũi, quả thật trong lòng không cam tâm, chẳng lẽ đời này cô phải chịu cảnh nhẫn nhịn trước mặt chồng?Lúc này, Mộ Dung Kiệt mới dịu lại, làm mẫu vài động tác cho cô xem.Ngải Tuyết căn bản không để chuyện này ở trong lòng, bộ dạng lơ mơ đứng học, khiến Mộ Dung Kiệt ôm một bụng tức giận."Ngải Tuyết, em không nghiêm túc học, anh liền ném em xuống dưới, để em một thân một mình tự diệt phía dưới, em có muốn thử một lần không?" Giọng điệu của anh không phải đang nói đùa!!!Ngải Tuyết nhìn mặt anh thật khó chịu, nhưng không dám cãi lại"Được rồi học thì học!”Cô nào dám không nghe lời!Nhưng cô mới vừa đứng thẳng người, liền mất thăng bằng ngã nhào xuống nền băng lạnh buốt.Ô ô ô, cái mông nhất định bầm thảm thương rồi, cô cắn răng trợn mắt nhìn anh, vươn tay hi vọng Mộ Dung Kiệt có thể kéo cô đứng dậy!!!Mộ Dung Kiệt nhìn cô té hơi đau lòng nhưng nhớ tới mới vừa rồi mình nghiêm túc dạy từng thao tác cho cô, vậy mà chưa gì đã trả hết cho anh!!!Híp mắt lại"Tự đứng lên!”Con mèo nhỏ này nên chịu chút khổ cực mới chịu học đàng hoàng! ! !Ngải Tuyết chửi thầm, Kiệt thối! Thật mất mặt, tự mình đứng dậy thực không dễ dàng gì, mới chống được một gậy liền té xuống lần nữa.