"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 179: Ngải Tuyết, mày nhất định làm được!

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ngải Tuyết cúi đầu, nhận lấy túi xách, từ lúc đi vào tới giờ sắc mặc của cô ba không được tốt."Này, còn chưa có gả vào nhà Mộ Dung đã ăn mặc khó coi vậy rồi, sau này vào nhà chắc còn hở hang hơn thế? Hả?" Cô hai nhìn bộ đồ của Ngải Tuyết rõ ràng rất không vừa mắt."Dạ?”"Nghe không hiểu sao? Gia đình cô dạy dỗ thế nào không biết? Con gái con lứa ăn mặc chả giống ai, muốn quyến rũ đàn ông hả?”Mới gặp mặt đã dạy bảo, Ngải Tuyết ý thức được hơi bối rối đứng trân tại chỗ, nhìn sự sững sờ của Ngải Tuyết, ông cụ ra hiệu ý bảo cô đi thay quần áo khác!Ngải Tuyết trở về phòng, trong lòng hơi ủy khuất, cô sống hơn hai mươi năm đây là lần đầu tiên có người phê bình gay gắt cách ăn mặc của cô.Vì để Kiệt không phải khó xử thêm, Ngải Tuyết đứng ở tủ quần áo chọn một lúc lâu mới quyết định mặc một bộ cổ cao! Giữa ngày hè mà mặc cái này thực muốn bức điên người mà! Cắn chặt răng, vỗ vỗ gương mặt đỏ bừng vì nóng nực."Ngải Tuyết, mày nhất định làm được! Vì kiệt, vì tương lai quyết nhịn nhục!”"Nha đầu Tuyết Nhi đang làm gì đó? Mau tới dâng trà!”Ngải Tuyết chạy nhanh xuống phòng bếp, nhớ lời Kiệt nói sắn tay bắt đầu làm, dùng lá Diệp Tử phơi khô làm thành Hồng Trà, còn có trà xanh và trà chanh, dù trà đạo cô không mấy hiểu biết, nhưng Ngải Tuyết rất tỉ mỉ chuẩn bị từng bước một!!!"Tốt, nha đầu Tuyết Nhi, lại đây ngồi!"Ánh mắt không mấy thiện cảm của bọn họ khiến Ngải Tuyết đứng ngồi không yên, cứ nhìn cô như nhìn sinh vật lạ, đặc biệt tầm mắt cô hai luôn đặt trên người cô một phút không rời, Ngải Tuyết muốn đối phó lấy lệ thực không dễ như từng suy nghĩ a!!!"Mấy tuổi?”"Dạ, 23 tuổi!"."Ừ, năm nay Kiệt 28 tuổi, vậy nhỏ hơn 5 tuổi rồi."Mặc dù tuổi tác không phải là vấn đề đặc biệt gì, nhưng qua tai Ngải Tuyết thì rất nghiêm trọng lại gặp sơ ý uống trà không thổi làm bỏng cả cuốn họng không cách nào khác ngoài phun toàn bộ ra ngoài."Quần áo mặc chả ra gì, lễ nghi không có, khí chất cũng không, nhìn dáng vẻ của cô chắc phải mời người đến dạy dỗ một thời gian !”Ngải Tuyết cúiđầu thấp, trong lòng rất buồn nhưng cũng rất tức giận, mặc kệ họ có gây khó khăn gì nhưng sao họ vũ nhục cô quá đáng như vậy?Cô ba dùng đôi mắt không nhiệt độ nhìn cô"Chúng tôi đói rồi, Tuyết Nhi, mặc dù nhà Mộ Dung là gia nghiệp lớn, nấu cơm đều có người làm sẵn, nhưng dù sao thì….. cô vẫn nên trổ tài nấu xem sao!!”Ngải Tuyết nuốt nước bọt, dè dặt nói"Vâng”

Ngải Tuyết cúi đầu, nhận lấy túi xách, từ lúc đi vào tới giờ sắc mặc của cô ba không được tốt.

"Này, còn chưa có gả vào nhà Mộ Dung đã ăn mặc khó coi vậy rồi, sau này vào nhà chắc còn hở hang hơn thế? Hả?" Cô hai nhìn bộ đồ của Ngải Tuyết rõ ràng rất không vừa mắt.

"Dạ?”

"Nghe không hiểu sao? Gia đình cô dạy dỗ thế nào không biết? Con gái con lứa ăn mặc chả giống ai, muốn quyến rũ đàn ông hả?”

Mới gặp mặt đã dạy bảo, Ngải Tuyết ý thức được hơi bối rối đứng trân tại chỗ, nhìn sự sững sờ của Ngải Tuyết, ông cụ ra hiệu ý bảo cô đi thay quần áo khác!

Ngải Tuyết trở về phòng, trong lòng hơi ủy khuất, cô sống hơn hai mươi năm đây là lần đầu tiên có người phê bình gay gắt cách ăn mặc của cô.

Vì để Kiệt không phải khó xử thêm, Ngải Tuyết đứng ở tủ quần áo chọn một lúc lâu mới quyết định mặc một bộ cổ cao! Giữa ngày hè mà mặc cái này thực muốn bức điên người mà! Cắn chặt răng, vỗ vỗ gương mặt đỏ bừng vì nóng nực.

"Ngải Tuyết, mày nhất định làm được! Vì kiệt, vì tương lai quyết nhịn nhục!”

"Nha đầu Tuyết Nhi đang làm gì đó? Mau tới dâng trà!”

Ngải Tuyết chạy nhanh xuống phòng bếp, nhớ lời Kiệt nói sắn tay bắt đầu làm, dùng lá Diệp Tử phơi khô làm thành Hồng Trà, còn có trà xanh và trà chanh, dù trà đạo cô không mấy hiểu biết, nhưng Ngải Tuyết rất tỉ mỉ chuẩn bị từng bước một!!!

"Tốt, nha đầu Tuyết Nhi, lại đây ngồi!"

Ánh mắt không mấy thiện cảm của bọn họ khiến Ngải Tuyết đứng ngồi không yên, cứ nhìn cô như nhìn sinh vật lạ, đặc biệt tầm mắt cô hai luôn đặt trên người cô một phút không rời, Ngải Tuyết muốn đối phó lấy lệ thực không dễ như từng suy nghĩ a!!!

"Mấy tuổi?”

"Dạ, 23 tuổi!".

"Ừ, năm nay Kiệt 28 tuổi, vậy nhỏ hơn 5 tuổi rồi."

Mặc dù tuổi tác không phải là vấn đề đặc biệt gì, nhưng qua tai Ngải Tuyết thì rất nghiêm trọng lại gặp sơ ý uống trà không thổi làm bỏng cả cuốn họng không cách nào khác ngoài phun toàn bộ ra ngoài.

"Quần áo mặc chả ra gì, lễ nghi không có, khí chất cũng không, nhìn dáng vẻ của cô chắc phải mời người đến dạy dỗ một thời gian !”

Ngải Tuyết cúiđầu thấp, trong lòng rất buồn nhưng cũng rất tức giận, mặc kệ họ có gây khó khăn gì nhưng sao họ vũ nhục cô quá đáng như vậy?

Cô ba dùng đôi mắt không nhiệt độ nhìn cô"Chúng tôi đói rồi, Tuyết Nhi, mặc dù nhà Mộ Dung là gia nghiệp lớn, nấu cơm đều có người làm sẵn, nhưng dù sao thì….. cô vẫn nên trổ tài nấu xem sao!!”

Ngải Tuyết nuốt nước bọt, dè dặt nói"Vâng”

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ngải Tuyết cúi đầu, nhận lấy túi xách, từ lúc đi vào tới giờ sắc mặc của cô ba không được tốt."Này, còn chưa có gả vào nhà Mộ Dung đã ăn mặc khó coi vậy rồi, sau này vào nhà chắc còn hở hang hơn thế? Hả?" Cô hai nhìn bộ đồ của Ngải Tuyết rõ ràng rất không vừa mắt."Dạ?”"Nghe không hiểu sao? Gia đình cô dạy dỗ thế nào không biết? Con gái con lứa ăn mặc chả giống ai, muốn quyến rũ đàn ông hả?”Mới gặp mặt đã dạy bảo, Ngải Tuyết ý thức được hơi bối rối đứng trân tại chỗ, nhìn sự sững sờ của Ngải Tuyết, ông cụ ra hiệu ý bảo cô đi thay quần áo khác!Ngải Tuyết trở về phòng, trong lòng hơi ủy khuất, cô sống hơn hai mươi năm đây là lần đầu tiên có người phê bình gay gắt cách ăn mặc của cô.Vì để Kiệt không phải khó xử thêm, Ngải Tuyết đứng ở tủ quần áo chọn một lúc lâu mới quyết định mặc một bộ cổ cao! Giữa ngày hè mà mặc cái này thực muốn bức điên người mà! Cắn chặt răng, vỗ vỗ gương mặt đỏ bừng vì nóng nực."Ngải Tuyết, mày nhất định làm được! Vì kiệt, vì tương lai quyết nhịn nhục!”"Nha đầu Tuyết Nhi đang làm gì đó? Mau tới dâng trà!”Ngải Tuyết chạy nhanh xuống phòng bếp, nhớ lời Kiệt nói sắn tay bắt đầu làm, dùng lá Diệp Tử phơi khô làm thành Hồng Trà, còn có trà xanh và trà chanh, dù trà đạo cô không mấy hiểu biết, nhưng Ngải Tuyết rất tỉ mỉ chuẩn bị từng bước một!!!"Tốt, nha đầu Tuyết Nhi, lại đây ngồi!"Ánh mắt không mấy thiện cảm của bọn họ khiến Ngải Tuyết đứng ngồi không yên, cứ nhìn cô như nhìn sinh vật lạ, đặc biệt tầm mắt cô hai luôn đặt trên người cô một phút không rời, Ngải Tuyết muốn đối phó lấy lệ thực không dễ như từng suy nghĩ a!!!"Mấy tuổi?”"Dạ, 23 tuổi!"."Ừ, năm nay Kiệt 28 tuổi, vậy nhỏ hơn 5 tuổi rồi."Mặc dù tuổi tác không phải là vấn đề đặc biệt gì, nhưng qua tai Ngải Tuyết thì rất nghiêm trọng lại gặp sơ ý uống trà không thổi làm bỏng cả cuốn họng không cách nào khác ngoài phun toàn bộ ra ngoài."Quần áo mặc chả ra gì, lễ nghi không có, khí chất cũng không, nhìn dáng vẻ của cô chắc phải mời người đến dạy dỗ một thời gian !”Ngải Tuyết cúiđầu thấp, trong lòng rất buồn nhưng cũng rất tức giận, mặc kệ họ có gây khó khăn gì nhưng sao họ vũ nhục cô quá đáng như vậy?Cô ba dùng đôi mắt không nhiệt độ nhìn cô"Chúng tôi đói rồi, Tuyết Nhi, mặc dù nhà Mộ Dung là gia nghiệp lớn, nấu cơm đều có người làm sẵn, nhưng dù sao thì….. cô vẫn nên trổ tài nấu xem sao!!”Ngải Tuyết nuốt nước bọt, dè dặt nói"Vâng”

Chương 179: Ngải Tuyết, mày nhất định làm được!