"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 180: Thực không hiểu sao Kiệt lại chọn người phụ nữ như cô làm vợ!
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Cẩn thận từng li từng tí đặt bát canh lên bàn, nhưng cuối cùng lại đặt lên người cô hai, lúc bưng canh tới gần bàn có người cố tình gạt chân cô, làm cả người ngã nhào về phía trước, bát canh rơi ra ngoài!Toàn bộ bát canh hất hết lên người cô hai, khiến bà kêu oai oải!"Trời, cô làm cái trò gì thế?”"Xin lỗi, con xin lỗi!"Ngải Tuyết bị dọa sợ không nhẹ, gắng nhịn cơn giận bùng phát trong người, nhanh lấy khăn giấy lau lau nước canh dính trên người cô hai."Làm gì đó? Lấy khăn giấy bẩn vậy lau cho tôi, cô có đầu óc không?”"Thật xin lỗi, con không cố ý, lúc nãy là cô ba gạt chân con, chứ con không cố ý, xin lỗi cô hai!”"Này, tôi gạt chân cô hồi nào? Tôi thấy tố chất con người cô cần phải xem lại? Tự mình không cẩn thận không biết nhận sai còn đổ oan lên đầu người khác, có loại người này nữa sao? Ngay cả lễ tiết cũng không có, thật không biết sao Kiệt chọn người phụ nữ như cô làm vợ!”Cô hai, cô ba cùng đứng lên, tất cả mọi người rời khỏi phòng bếp, ông cụ Mộ Dung từ đầu đến cuối không nói một câu, đối xử tốt cái gì chứ tất cả đều là giả!Ngải Tuyết nổi điên đá mạnh vào chân bàn, coi như cô không cẩn thận đi, vì mấy ngày này cô đã thành tâm chuẩn bị chu đáo mọi thứ, còn nói cô không có gia giáo cần đi học lại! Người nào cần hơn chứ? Đặc biệt bà cô ba đanh đá đó, tự nhiên giở trò gạt chân, mụ già ghê tởm, độc ác, xấu xa!Nếu không phải vì Kiệt, cô đã đánh mụ một quyền rồi! Loại người như thế, sống chật đất thêm, chết thì lãng phí đất, nửa chết nửa sống càng lãng phí tiền bạc hơn!!!Thật là tức chết cô!"Nha đầu Tuyết Nhi ra biểu!”Ngải Tuyết miễn cưỡng đi ra ngoài, nhìn bút pháp, giấy viết đặt sẵn trước mặt, không khỏi hóa đá tại chỗ."Ngồi ở đây viết thư pháp được không?”"Dạ được" Ngải Tuyết trả lời xong liền ở trong lòng mắng bản thân.Đã là thời đại nào rồi còn viết thư pháp, trời ơi, rốt cuộc gia tộc này thuộc dạng gì thế? Thật khác người! Lạ lùng!!!!"Viết cho tôi xem coi!" Cô hai hoài nghi nhìn cô, có chút không tin!Ngải Tuyết cầm lên bút lông, nhẹ nhàng viết to năm chữ ‘ gia hòa vạn sự hưng!’. Cứ nói đùa, dù tài năng không mấy gọi là tuyệt mĩ nhưng một trăm người thấy hết một trăm người khen không dứt!Viết xong đưa cho cô hai coi, bà không nói câu nào, ánh mắt hơi dịu xuống đôi chút! Đứng dậy, nháy mắt với ông cụ và cô ba liền đi ra ngoài bỏ cô một mình ở phòng khách.
Cẩn thận từng li từng tí đặt bát canh lên bàn, nhưng cuối cùng lại đặt lên người cô hai, lúc bưng canh tới gần bàn có người cố tình gạt chân cô, làm cả người ngã nhào về phía trước, bát canh rơi ra ngoài!
Toàn bộ bát canh hất hết lên người cô hai, khiến bà kêu oai oải!
"Trời, cô làm cái trò gì thế?”
"Xin lỗi, con xin lỗi!"
Ngải Tuyết bị dọa sợ không nhẹ, gắng nhịn cơn giận bùng phát trong người, nhanh lấy khăn giấy lau lau nước canh dính trên người cô hai.
"Làm gì đó? Lấy khăn giấy bẩn vậy lau cho tôi, cô có đầu óc không?”
"Thật xin lỗi, con không cố ý, lúc nãy là cô ba gạt chân con, chứ con không cố ý, xin lỗi cô hai!”
"Này, tôi gạt chân cô hồi nào? Tôi thấy tố chất con người cô cần phải xem lại? Tự mình không cẩn thận không biết nhận sai còn đổ oan lên đầu người khác, có loại người này nữa sao? Ngay cả lễ tiết cũng không có, thật không biết sao Kiệt chọn người phụ nữ như cô làm vợ!”
Cô hai, cô ba cùng đứng lên, tất cả mọi người rời khỏi phòng bếp, ông cụ Mộ Dung từ đầu đến cuối không nói một câu, đối xử tốt cái gì chứ tất cả đều là giả!
Ngải Tuyết nổi điên đá mạnh vào chân bàn, coi như cô không cẩn thận đi, vì mấy ngày này cô đã thành tâm chuẩn bị chu đáo mọi thứ, còn nói cô không có gia giáo cần đi học lại! Người nào cần hơn chứ? Đặc biệt bà cô ba đanh đá đó, tự nhiên giở trò gạt chân, mụ già ghê tởm, độc ác, xấu xa!
Nếu không phải vì Kiệt, cô đã đánh mụ một quyền rồi! Loại người như thế, sống chật đất thêm, chết thì lãng phí đất, nửa chết nửa sống càng lãng phí tiền bạc hơn!!!
Thật là tức chết cô!
"Nha đầu Tuyết Nhi ra biểu!”
Ngải Tuyết miễn cưỡng đi ra ngoài, nhìn bút pháp, giấy viết đặt sẵn trước mặt, không khỏi hóa đá tại chỗ.
"Ngồi ở đây viết thư pháp được không?”
"Dạ được" Ngải Tuyết trả lời xong liền ở trong lòng mắng bản thân.
Đã là thời đại nào rồi còn viết thư pháp, trời ơi, rốt cuộc gia tộc này thuộc dạng gì thế? Thật khác người! Lạ lùng!!!!
"Viết cho tôi xem coi!" Cô hai hoài nghi nhìn cô, có chút không tin!
Ngải Tuyết cầm lên bút lông, nhẹ nhàng viết to năm chữ ‘ gia hòa vạn sự hưng!’. Cứ nói đùa, dù tài năng không mấy gọi là tuyệt mĩ nhưng một trăm người thấy hết một trăm người khen không dứt!
Viết xong đưa cho cô hai coi, bà không nói câu nào, ánh mắt hơi dịu xuống đôi chút! Đứng dậy, nháy mắt với ông cụ và cô ba liền đi ra ngoài bỏ cô một mình ở phòng khách.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Cẩn thận từng li từng tí đặt bát canh lên bàn, nhưng cuối cùng lại đặt lên người cô hai, lúc bưng canh tới gần bàn có người cố tình gạt chân cô, làm cả người ngã nhào về phía trước, bát canh rơi ra ngoài!Toàn bộ bát canh hất hết lên người cô hai, khiến bà kêu oai oải!"Trời, cô làm cái trò gì thế?”"Xin lỗi, con xin lỗi!"Ngải Tuyết bị dọa sợ không nhẹ, gắng nhịn cơn giận bùng phát trong người, nhanh lấy khăn giấy lau lau nước canh dính trên người cô hai."Làm gì đó? Lấy khăn giấy bẩn vậy lau cho tôi, cô có đầu óc không?”"Thật xin lỗi, con không cố ý, lúc nãy là cô ba gạt chân con, chứ con không cố ý, xin lỗi cô hai!”"Này, tôi gạt chân cô hồi nào? Tôi thấy tố chất con người cô cần phải xem lại? Tự mình không cẩn thận không biết nhận sai còn đổ oan lên đầu người khác, có loại người này nữa sao? Ngay cả lễ tiết cũng không có, thật không biết sao Kiệt chọn người phụ nữ như cô làm vợ!”Cô hai, cô ba cùng đứng lên, tất cả mọi người rời khỏi phòng bếp, ông cụ Mộ Dung từ đầu đến cuối không nói một câu, đối xử tốt cái gì chứ tất cả đều là giả!Ngải Tuyết nổi điên đá mạnh vào chân bàn, coi như cô không cẩn thận đi, vì mấy ngày này cô đã thành tâm chuẩn bị chu đáo mọi thứ, còn nói cô không có gia giáo cần đi học lại! Người nào cần hơn chứ? Đặc biệt bà cô ba đanh đá đó, tự nhiên giở trò gạt chân, mụ già ghê tởm, độc ác, xấu xa!Nếu không phải vì Kiệt, cô đã đánh mụ một quyền rồi! Loại người như thế, sống chật đất thêm, chết thì lãng phí đất, nửa chết nửa sống càng lãng phí tiền bạc hơn!!!Thật là tức chết cô!"Nha đầu Tuyết Nhi ra biểu!”Ngải Tuyết miễn cưỡng đi ra ngoài, nhìn bút pháp, giấy viết đặt sẵn trước mặt, không khỏi hóa đá tại chỗ."Ngồi ở đây viết thư pháp được không?”"Dạ được" Ngải Tuyết trả lời xong liền ở trong lòng mắng bản thân.Đã là thời đại nào rồi còn viết thư pháp, trời ơi, rốt cuộc gia tộc này thuộc dạng gì thế? Thật khác người! Lạ lùng!!!!"Viết cho tôi xem coi!" Cô hai hoài nghi nhìn cô, có chút không tin!Ngải Tuyết cầm lên bút lông, nhẹ nhàng viết to năm chữ ‘ gia hòa vạn sự hưng!’. Cứ nói đùa, dù tài năng không mấy gọi là tuyệt mĩ nhưng một trăm người thấy hết một trăm người khen không dứt!Viết xong đưa cho cô hai coi, bà không nói câu nào, ánh mắt hơi dịu xuống đôi chút! Đứng dậy, nháy mắt với ông cụ và cô ba liền đi ra ngoài bỏ cô một mình ở phòng khách.