"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 199: Đừng nghĩ anh cưng chiều em rồi em được nước làm tới

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Đôi mắt Mộ Dung Kiệt thâm trầm đáng sợ, nắm bàn tay thật chặt"Có lời gì cứ nói, ít nói nhảm đi.”Ngải Tuyết được xử lý tốt vết thương, cầm máu, trở về phòng đã nhìn thấy hai bên giằng co, bầu không khí trở nên nặng nề, các y tá hộ sĩ đứng xung quanh chỉ trỏ."Mẹ Kỳ, sao bác lại xuống giường?" Xem Kiệt như không khí, đi một mạch tới bên cạnh mẹ Kỳ Hạo đỡ bà.Nhất thời Mộ Dung Kiệt nổi cơn thịnh nộ lên trước sự làm lơ đó"A, thì ra là tình cảm cho người mẹ tương lai à, Ngải Tuyết, người phụ nữ thay lòng đổi dạ còn không mau tới đây!”"Mộ Dung Kiệt, anh điên đủ chưa, thay lòng đổi dạ, có cần nói nghiêm trọng đến thế, chưa gì đã đem nó đội lên đầu tôi?”Ngải Tuyết cảm nhận được cỗ khí lạnh từ tim lan tỏa đến lòng bàn tay bàn chân, cô c*n m** d***, cố gắng khắc chế sự sợ hãi, nhìn đi chỗ khác, làm ra vẻ rất bình thường mà nói"Mộ Dung Kiệt, anh đi đi, sau này tôi không muốn gặp lại anh!”Cô chỉ muốn mau mau sớm kết thúc cuộc tranh chấp, anh quá bá đạo, bá đạo đến không thể hiểu nổi."Anh đi? Em nói anh phải đi ngay lập tức hả? Ngải Tuyết đừng nghĩ anh cưng chiều em rồi em được nước làm tới.”Lạnh giọng nói, con ngươi đen nhánh ánh lên sự nguy hiểm khó lường.Bước nhanh đi tới lôi cô vào trong ngực, đẩy vào tường, hai tay gắt gao vòng qua eo cô, cúi đầu, hôn mạnh bạo.Khí thế bá đạo như vậy! Thậm chí còn hung hăng cắn ở trên môi cô, máu tươi từ khóe miệng tràn ra, trong khoang miệng hai người đầy mùi máu tanh. Tất cả đều bị Kiệt nuốt xuống.Kỳ Hạo trong cơn giận dữ, đã chạy lại tung quả đấm, Kiệt hoàn toàn đắm chìm trong lửa giận vô biên, không hề đề phòng, ‘bụp’ bị đánh một cái như trời giáng.Đáy mắt Kiệt dần hiện lên sự tàn bạo của một ác ma, Ngải Tuyết nhìn thấy được một tay kéo Kỳ Hạo ra sau"Mộ Dung Kiệt, anh đừng làm loạn!”Kiệt gầm thét lên"Trong mắt em xem hắn quan trọng đến vậy, năm lần bảy lượt che chở cho hắn, Ngải Tuyết, rốt cuộc anh nằm ở vị trí nào trong lòng em, ngay cả hắn cũng không sánh bằng sao?”"Anh thật ngang ngạnh, vừa tới cái gì cũng không hỏi chỉ biết động thủ, bây giờ tôi rất tức giận, không muốn nhìn thấy anh, anh đi cho tôi!” Ngải Tuyết đẩy Mộ Dung Kiệt, nước mắt không cầm được rơi xuống.Cùng cô trải qua nhiều sóng gió, nhưng ngay cả sự tin tưởng cơ bản nhất anh cũng chưa từng dành cho cô, còn có thể tiếp tục sống nữa sao!

Đôi mắt Mộ Dung Kiệt thâm trầm đáng sợ, nắm bàn tay thật chặt"Có lời gì cứ nói, ít nói nhảm đi.”

Ngải Tuyết được xử lý tốt vết thương, cầm máu, trở về phòng đã nhìn thấy hai bên giằng co, bầu không khí trở nên nặng nề, các y tá hộ sĩ đứng xung quanh chỉ trỏ.

"Mẹ Kỳ, sao bác lại xuống giường?" Xem Kiệt như không khí, đi một mạch tới bên cạnh mẹ Kỳ Hạo đỡ bà.

Nhất thời Mộ Dung Kiệt nổi cơn thịnh nộ lên trước sự làm lơ đó"A, thì ra là tình cảm cho người mẹ tương lai à, Ngải Tuyết, người phụ nữ thay lòng đổi dạ còn không mau tới đây!”

"Mộ Dung Kiệt, anh điên đủ chưa, thay lòng đổi dạ, có cần nói nghiêm trọng đến thế, chưa gì đã đem nó đội lên đầu tôi?”

Ngải Tuyết cảm nhận được cỗ khí lạnh từ tim lan tỏa đến lòng bàn tay bàn chân, cô c*n m** d***, cố gắng khắc chế sự sợ hãi, nhìn đi chỗ khác, làm ra vẻ rất bình thường mà nói"Mộ Dung Kiệt, anh đi đi, sau này tôi không muốn gặp lại anh!”

Cô chỉ muốn mau mau sớm kết thúc cuộc tranh chấp, anh quá bá đạo, bá đạo đến không thể hiểu nổi.

"Anh đi? Em nói anh phải đi ngay lập tức hả? Ngải Tuyết đừng nghĩ anh cưng chiều em rồi em được nước làm tới.”

Lạnh giọng nói, con ngươi đen nhánh ánh lên sự nguy hiểm khó lường.

Bước nhanh đi tới lôi cô vào trong ngực, đẩy vào tường, hai tay gắt gao vòng qua eo cô, cúi đầu, hôn mạnh bạo.

Khí thế bá đạo như vậy! Thậm chí còn hung hăng cắn ở trên môi cô, máu tươi từ khóe miệng tràn ra, trong khoang miệng hai người đầy mùi máu tanh. Tất cả đều bị Kiệt nuốt xuống.

Kỳ Hạo trong cơn giận dữ, đã chạy lại tung quả đấm, Kiệt hoàn toàn đắm chìm trong lửa giận vô biên, không hề đề phòng, ‘bụp’ bị đánh một cái như trời giáng.

Đáy mắt Kiệt dần hiện lên sự tàn bạo của một ác ma, Ngải Tuyết nhìn thấy được một tay kéo Kỳ Hạo ra sau"Mộ Dung Kiệt, anh đừng làm loạn!”

Kiệt gầm thét lên"Trong mắt em xem hắn quan trọng đến vậy, năm lần bảy lượt che chở cho hắn, Ngải Tuyết, rốt cuộc anh nằm ở vị trí nào trong lòng em, ngay cả hắn cũng không sánh bằng sao?”

"Anh thật ngang ngạnh, vừa tới cái gì cũng không hỏi chỉ biết động thủ, bây giờ tôi rất tức giận, không muốn nhìn thấy anh, anh đi cho tôi!” Ngải Tuyết đẩy Mộ Dung Kiệt, nước mắt không cầm được rơi xuống.

Cùng cô trải qua nhiều sóng gió, nhưng ngay cả sự tin tưởng cơ bản nhất anh cũng chưa từng dành cho cô, còn có thể tiếp tục sống nữa sao!

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Đôi mắt Mộ Dung Kiệt thâm trầm đáng sợ, nắm bàn tay thật chặt"Có lời gì cứ nói, ít nói nhảm đi.”Ngải Tuyết được xử lý tốt vết thương, cầm máu, trở về phòng đã nhìn thấy hai bên giằng co, bầu không khí trở nên nặng nề, các y tá hộ sĩ đứng xung quanh chỉ trỏ."Mẹ Kỳ, sao bác lại xuống giường?" Xem Kiệt như không khí, đi một mạch tới bên cạnh mẹ Kỳ Hạo đỡ bà.Nhất thời Mộ Dung Kiệt nổi cơn thịnh nộ lên trước sự làm lơ đó"A, thì ra là tình cảm cho người mẹ tương lai à, Ngải Tuyết, người phụ nữ thay lòng đổi dạ còn không mau tới đây!”"Mộ Dung Kiệt, anh điên đủ chưa, thay lòng đổi dạ, có cần nói nghiêm trọng đến thế, chưa gì đã đem nó đội lên đầu tôi?”Ngải Tuyết cảm nhận được cỗ khí lạnh từ tim lan tỏa đến lòng bàn tay bàn chân, cô c*n m** d***, cố gắng khắc chế sự sợ hãi, nhìn đi chỗ khác, làm ra vẻ rất bình thường mà nói"Mộ Dung Kiệt, anh đi đi, sau này tôi không muốn gặp lại anh!”Cô chỉ muốn mau mau sớm kết thúc cuộc tranh chấp, anh quá bá đạo, bá đạo đến không thể hiểu nổi."Anh đi? Em nói anh phải đi ngay lập tức hả? Ngải Tuyết đừng nghĩ anh cưng chiều em rồi em được nước làm tới.”Lạnh giọng nói, con ngươi đen nhánh ánh lên sự nguy hiểm khó lường.Bước nhanh đi tới lôi cô vào trong ngực, đẩy vào tường, hai tay gắt gao vòng qua eo cô, cúi đầu, hôn mạnh bạo.Khí thế bá đạo như vậy! Thậm chí còn hung hăng cắn ở trên môi cô, máu tươi từ khóe miệng tràn ra, trong khoang miệng hai người đầy mùi máu tanh. Tất cả đều bị Kiệt nuốt xuống.Kỳ Hạo trong cơn giận dữ, đã chạy lại tung quả đấm, Kiệt hoàn toàn đắm chìm trong lửa giận vô biên, không hề đề phòng, ‘bụp’ bị đánh một cái như trời giáng.Đáy mắt Kiệt dần hiện lên sự tàn bạo của một ác ma, Ngải Tuyết nhìn thấy được một tay kéo Kỳ Hạo ra sau"Mộ Dung Kiệt, anh đừng làm loạn!”Kiệt gầm thét lên"Trong mắt em xem hắn quan trọng đến vậy, năm lần bảy lượt che chở cho hắn, Ngải Tuyết, rốt cuộc anh nằm ở vị trí nào trong lòng em, ngay cả hắn cũng không sánh bằng sao?”"Anh thật ngang ngạnh, vừa tới cái gì cũng không hỏi chỉ biết động thủ, bây giờ tôi rất tức giận, không muốn nhìn thấy anh, anh đi cho tôi!” Ngải Tuyết đẩy Mộ Dung Kiệt, nước mắt không cầm được rơi xuống.Cùng cô trải qua nhiều sóng gió, nhưng ngay cả sự tin tưởng cơ bản nhất anh cũng chưa từng dành cho cô, còn có thể tiếp tục sống nữa sao!

Chương 199: Đừng nghĩ anh cưng chiều em rồi em được nước làm tới