"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 200: Bác sĩ vô dụng
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Nhìn qua Ngải Tuyết là con cọp nhỏ, tuy nhiên ở trước mặt người yêu liền biến thành còn mèo.Cô rất ít cáu kỉnh, một khi chọc tới cô cho dù là mèo cũng sẽ phát giận cắn người.Pằng ~~Kiệt bị Ngải Tuyết chọc tức điên lên, đã mất lí trí tát vào mặt cô."Ngải - Tuyết - cô - không - nên - khiêu - chiến – giới - hạn – của tôi!" Anh thét lên từng chữ một, con ngươi đều là sự phẫn nộ.Cả người Ngải Tuyết phát run, chung thủy không dám tin anh lại đánh mình, vuốt bên má nóng hừng hực, một lúc sau mới có thể chấp nhận sự thật này. Cô cố gắng đè nén đau thương, miễn cưỡng nói"Anh, đi đi! ! !”Vào giờ phút này, cô chả còn hơi sức đối mặt với cơn thịnh nộ của anh. Lúc anh một lòng cưng chiều cô, chính anh đã nói cô là Hoàng Hậu duy nhất trong lòng anh, lúc anh không còn cưng chiều cô, cho dù anh sai thì anh cũng đổ lên đầu cô.Thay lòng đổi dạ, haha, thật khôi hài!"Vi Vi, em làm sao vậy?" Khóe miệng Ngải Tuyết chảy máu tươi khiến mẹ Kỳ nhìn mà thấy đau lòng.Đứng lên, tát vào mặt Kiệt một cái, con gái bảo bối của bà đến tột cùng đã bị bao nhiêu đau khổ như thế?Kiệt cười lạnh, vỗ vỗ tay châm chọc, khàn giọng"Hay lắm, các người mới là người một nhà, Ngải Tuyết, cô sẽ phải hối hận!”Một tay đẩy mẹ Kỳ té xuống đất, lạnh lùng xoay người rời đi!"Mẹ Kỳ, bác không sao chớ!”"Mẹ khó chịu" Mẹ Kỳ cảm thấy hô hấp dần trở nên khó khăn, càng lúc càng khó thở. Trước mắt liền biến thành một màu đen tối om."Mẹ""Mẹ Kỳ""Mau gọi bác sĩ, y tá! ! !” Ngải Tuyết gầm thét, trời ơi, cô đã làm ra chuyện gì đây? Nếu như mẹ Kỳ vì vậy mà mất đi, cô mãi mãi không tha thứ cho mình, không tha thứ cho hắn!**********Bên trong phòng bệnh, nhiều bác sĩ y tá đang tiến hành phẫu thuật khẩn cấp, Ngải Tuyết vô lực ngồi trên ghế, nước mắt tuôn rơi như mưa.Kỳ Hạo chán chường đứng một góc, hai tay ôm đầu, khóc không tiếng động.Không bao lâu, toàn bộ bác sĩ đi ra, y tá đắp miếng vải trắng lên đầu mẹ Kỳ.Ngải Tuyết và Kỳ Hạo nhìn bác sĩ ủ rũ cúi đầu"Xin nói cho tôi biết, đó không phải là thật, không phải đúng không!”"Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.” Bác sĩ rất thấu hiểu nỗi lòng của người nhà bệnh nhân nhưng cũng bất đắc dĩ nói ra."Khốn kiếp, lũ bác sĩ vô dụng, các người chỉ biết một câu nói này thôi sao? Có thể nói câu khác không!” Ngải Tuyết gào thét, vô dụng tất cả chỉ là lũ bác sĩ vô dụng.
Nhìn qua Ngải Tuyết là con cọp nhỏ, tuy nhiên ở trước mặt người yêu liền biến thành còn mèo.
Cô rất ít cáu kỉnh, một khi chọc tới cô cho dù là mèo cũng sẽ phát giận cắn người.
Pằng ~~
Kiệt bị Ngải Tuyết chọc tức điên lên, đã mất lí trí tát vào mặt cô.
"Ngải - Tuyết - cô - không - nên - khiêu - chiến – giới - hạn – của tôi!" Anh thét lên từng chữ một, con ngươi đều là sự phẫn nộ.
Cả người Ngải Tuyết phát run, chung thủy không dám tin anh lại đánh mình, vuốt bên má nóng hừng hực, một lúc sau mới có thể chấp nhận sự thật này. Cô cố gắng đè nén đau thương, miễn cưỡng nói"Anh, đi đi! ! !”
Vào giờ phút này, cô chả còn hơi sức đối mặt với cơn thịnh nộ của anh. Lúc anh một lòng cưng chiều cô, chính anh đã nói cô là Hoàng Hậu duy nhất trong lòng anh, lúc anh không còn cưng chiều cô, cho dù anh sai thì anh cũng đổ lên đầu cô.
Thay lòng đổi dạ, haha, thật khôi hài!
"Vi Vi, em làm sao vậy?" Khóe miệng Ngải Tuyết chảy máu tươi khiến mẹ Kỳ nhìn mà thấy đau lòng.
Đứng lên, tát vào mặt Kiệt một cái, con gái bảo bối của bà đến tột cùng đã bị bao nhiêu đau khổ như thế?
Kiệt cười lạnh, vỗ vỗ tay châm chọc, khàn giọng"Hay lắm, các người mới là người một nhà, Ngải Tuyết, cô sẽ phải hối hận!”
Một tay đẩy mẹ Kỳ té xuống đất, lạnh lùng xoay người rời đi!
"Mẹ Kỳ, bác không sao chớ!”
"Mẹ khó chịu" Mẹ Kỳ cảm thấy hô hấp dần trở nên khó khăn, càng lúc càng khó thở. Trước mắt liền biến thành một màu đen tối om.
"Mẹ"
"Mẹ Kỳ"
"Mau gọi bác sĩ, y tá! ! !” Ngải Tuyết gầm thét, trời ơi, cô đã làm ra chuyện gì đây? Nếu như mẹ Kỳ vì vậy mà mất đi, cô mãi mãi không tha thứ cho mình, không tha thứ cho hắn!
**********
Bên trong phòng bệnh, nhiều bác sĩ y tá đang tiến hành phẫu thuật khẩn cấp, Ngải Tuyết vô lực ngồi trên ghế, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Kỳ Hạo chán chường đứng một góc, hai tay ôm đầu, khóc không tiếng động.
Không bao lâu, toàn bộ bác sĩ đi ra, y tá đắp miếng vải trắng lên đầu mẹ Kỳ.
Ngải Tuyết và Kỳ Hạo nhìn bác sĩ ủ rũ cúi đầu"Xin nói cho tôi biết, đó không phải là thật, không phải đúng không!”
"Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.” Bác sĩ rất thấu hiểu nỗi lòng của người nhà bệnh nhân nhưng cũng bất đắc dĩ nói ra.
"Khốn kiếp, lũ bác sĩ vô dụng, các người chỉ biết một câu nói này thôi sao? Có thể nói câu khác không!” Ngải Tuyết gào thét, vô dụng tất cả chỉ là lũ bác sĩ vô dụng.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Nhìn qua Ngải Tuyết là con cọp nhỏ, tuy nhiên ở trước mặt người yêu liền biến thành còn mèo.Cô rất ít cáu kỉnh, một khi chọc tới cô cho dù là mèo cũng sẽ phát giận cắn người.Pằng ~~Kiệt bị Ngải Tuyết chọc tức điên lên, đã mất lí trí tát vào mặt cô."Ngải - Tuyết - cô - không - nên - khiêu - chiến – giới - hạn – của tôi!" Anh thét lên từng chữ một, con ngươi đều là sự phẫn nộ.Cả người Ngải Tuyết phát run, chung thủy không dám tin anh lại đánh mình, vuốt bên má nóng hừng hực, một lúc sau mới có thể chấp nhận sự thật này. Cô cố gắng đè nén đau thương, miễn cưỡng nói"Anh, đi đi! ! !”Vào giờ phút này, cô chả còn hơi sức đối mặt với cơn thịnh nộ của anh. Lúc anh một lòng cưng chiều cô, chính anh đã nói cô là Hoàng Hậu duy nhất trong lòng anh, lúc anh không còn cưng chiều cô, cho dù anh sai thì anh cũng đổ lên đầu cô.Thay lòng đổi dạ, haha, thật khôi hài!"Vi Vi, em làm sao vậy?" Khóe miệng Ngải Tuyết chảy máu tươi khiến mẹ Kỳ nhìn mà thấy đau lòng.Đứng lên, tát vào mặt Kiệt một cái, con gái bảo bối của bà đến tột cùng đã bị bao nhiêu đau khổ như thế?Kiệt cười lạnh, vỗ vỗ tay châm chọc, khàn giọng"Hay lắm, các người mới là người một nhà, Ngải Tuyết, cô sẽ phải hối hận!”Một tay đẩy mẹ Kỳ té xuống đất, lạnh lùng xoay người rời đi!"Mẹ Kỳ, bác không sao chớ!”"Mẹ khó chịu" Mẹ Kỳ cảm thấy hô hấp dần trở nên khó khăn, càng lúc càng khó thở. Trước mắt liền biến thành một màu đen tối om."Mẹ""Mẹ Kỳ""Mau gọi bác sĩ, y tá! ! !” Ngải Tuyết gầm thét, trời ơi, cô đã làm ra chuyện gì đây? Nếu như mẹ Kỳ vì vậy mà mất đi, cô mãi mãi không tha thứ cho mình, không tha thứ cho hắn!**********Bên trong phòng bệnh, nhiều bác sĩ y tá đang tiến hành phẫu thuật khẩn cấp, Ngải Tuyết vô lực ngồi trên ghế, nước mắt tuôn rơi như mưa.Kỳ Hạo chán chường đứng một góc, hai tay ôm đầu, khóc không tiếng động.Không bao lâu, toàn bộ bác sĩ đi ra, y tá đắp miếng vải trắng lên đầu mẹ Kỳ.Ngải Tuyết và Kỳ Hạo nhìn bác sĩ ủ rũ cúi đầu"Xin nói cho tôi biết, đó không phải là thật, không phải đúng không!”"Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.” Bác sĩ rất thấu hiểu nỗi lòng của người nhà bệnh nhân nhưng cũng bất đắc dĩ nói ra."Khốn kiếp, lũ bác sĩ vô dụng, các người chỉ biết một câu nói này thôi sao? Có thể nói câu khác không!” Ngải Tuyết gào thét, vô dụng tất cả chỉ là lũ bác sĩ vô dụng.